Chương 82: Tổng động viên (Cảm ơn Weednim)

Chương 82: Tổng động viên (Cảm ơn Weednim)

Nhưng Pa-na-đôn đã dùng một kỹ năng khiến gã tạm thời bất tử, chống đỡ được sát thương từ đòn cầu lửa đôi.

Hoàng Lâm không biết tên kỹ năng mà Pa-na-đôn vừa dùng, nhưng, hắn biết tất cả các kỹ năng miễn nhiễm, đều đi kèm với thời gian hồi chiêu rất lâu.

Hắn sẽ không thể dùng lại kỹ năng đó trong thời gian sớm được.

Pa-na-đôn uống một lọ thuốc Thanh Tẩy, đúng lúc Huykhanh 11 bước vào phạm vi 'cừu hận' của ác quỷ, gã dùng chiêu [Lưỡi Cắt Gió] tấn công nó.

Nụ cười trên môi Hoàng Lâm càng rộng hơn, Pa-na-đôn và đồng đội tiến gần hơn nữa đến lối vào hang.

Họ đang sử dụng chiến thuật thay phiên kéo cừu hận, một mánh cơ bản.

Một người chơi tiến vào phạm vi cừu hận của quái, kéo đòn trấn công và tích lũy độ đe dọa. Sau đó, người thứ hai xông vào và tấn công trùm, cướp 'cừu hận' khi người đầu tiên uống lọ Thuốc Thanh Tẩy.

Khi người đầu tiên đã đủ xa con quái, gã sẽ trấn c-ông, người thứ hai uống lọ thuốc để xóa sạch cừu hận của mình.

Cứ thế mà lặp đi lặp lại, thay phiên nhau nhảy cóc qua khu vực của quái.

Nó giống như trò đuổi bắt, với con quái đóng vai “Người rượt đuổi.”

Pa-na-đôn lại uống thêm một lọ thuốc thanh tẩy, còn Huykhanh 11 thì trấn công con quỷ, tiếp tục tích lũy độ đe dọa.

Tạm thời thoát khỏi sự chú ý, Pa-na-đôn tiến gần hơn về phía đường hầm rồi quay lại, thi triển kỹ năng [Chọi Khiên] vô con trùm, lần nữa thu hút cừu hận.

Huykhanh 11 uống một lọ thuốc, xóa sạch 'cừu hận' tiếp tục tiến sâu về phía hang.

Mọi việc đang diễn ra đúng như kế hoạch.

Ý tưởng nghe thì đơn giản, có phần lặp lại, nhưng nó đòi hỏi sự chính xác về thời gian, cùng với sự phối hợp nhuần nhuyễn.

Tiến đến gần đủ để có thể nhìn thẳng vào mắt tên thây ma và gã cung thủ, Pa-na-đôn gào lên:

“Bọn bay rồi cũng sẽ c-hết sạch trong đó thôi!”

Gã thật sự tin như vậy, nhưng trực giác mách bảo có điều gì đó không ổn, gã không biết tại sao.

Hoàng Lâm búng tay.

[321]

Con quỷ đã kịp hoàn thành việc niệm phép Cầu Lửa.

[-89 000]

Một đòn kết liễu ngay lập tức, chuyện hiển nhiên.

Bạn đã hạ gục một kẻ địch.

+20 điểm đóng góp

Pa-na-đôn vỡ tan thành những đốm sáng lơ lửng, con quỷ lập tức quay sang Huykhanh 11. Chỉ vài giây sau, Huykhanh 11 cũng hóa thành những đốm sáng.

“Anh…. thiệt sự quá độc ác,” Mũi Tên Cô Đơn thốt lên, gần như ngưỡng mộ, khi nhìn vào con quái thây ma đang mim cười.

“Độc ác là khái niệm tương đối thôi.” Hắn quay người bước vào hang.

“Cô có đuốc không?”

“Đây.” Mũi Tên Cô Đơn ném cho hắn một ngọn đuốc.

Hoàng Lâm tiếp tục tiến xuống đường hầm ẩm ướt, ngọn đuốc giơ cao trong tay.

“Bọn mình phải làm gì nếu bọn họ kéo thêm người tới nữa?”

“Tui vừa kiếm thêm được mấy điểm đóng góp; bây giờ quay về Cõi C-hết cũng ô kê.”

Hắn nhìn vào tùy chọn Kết Thúc Nhiệm Vụ.

Khuôn mặt hắn thoáng sầm lại.

“Đụ má.”

“Cái gì đậy?”

“Trò chơi chó má này đang giỡn mặt với tui mà!”

Tùy chọn Kết Thúc Nhiệm Vụ: bị vô hiệu hóa

“Tui không thể rời đi được…”

Ở trụ sở chính của Kẻ Hủy Diệt trong cung điện hoàng gia phía tây, một cuộc họp được triệu tập.

Đứng đầu là Lãng Tử với Chiến Chủ, mục đích là để chia sẻ tin tức, lập chiến lược cho bản mở rộng. Âm giới vừa được công bố.

“Chúng ta chỉ có ba ngày, tính theo thời gian trong game, mà còn hổng biết nó nằm ở khu nào của Chiến Phạt nữa chó!” Người đang nói là một trong mấy hội trưởng chỉ nhánh, gã mặc nguyên bộ giáp trụ toàn thân. bằng hợp kim Adamantine, một cây búa lớn được treo sau lưng.

Quy Ông Lãng Tử là người điều phối, “Tôi đã ra lệnh cho toàn bộ thành viên, tiến hành đò tìm trong Chiến Phạt. Khi tìm ra cổng dịch chuyển, chúng ta sẽ tung ra toàn bộ lực lượng để giành quyền kiểm soát.”

Chiến Chủ nhắn riêng cho Lãng Tử trong khung chat, “Còn mấy gian điệp thì sao? Có tin tứ: gì từ bọn họ không?”

“Chưa. Hoặc là mấy tổ chức khác cũng không có thông tin, hoặc mấy bên đó chưa chịu tiết l cho mấy thằng cài cắm bên. mình, mà đợi đã, tao đang nhận tin nhắn ưu tiên…”

Trong khi cuộc tranh luận còn tiếp diễn xung quanh, Lãng Tử đưa tay lên thái dương, dấu hiệu hắn đang nghe cuộc gọi.

Một lát sau gã ngẩng đầu lên, khẽ gật đầu với Chiến Chủ.

Nhìn quanh mấy thủ lĩnh nhánh đang cãi vã, Lãng Tử lớn tiếng thông báo: “Chúng ta có tọa độ rồi. Cổng dịch chuyển nằm trong hầm ngục Mạch Ngầm Bóng Tối.”

Các hội trưởng chi nhánh xôn xao đầy kích động lẫn tham lam, vang lên tiếng reo hò: “Ngay ở đây! Trong vương quốc phương Bắc!”

Chiến Chủ lại nhắn riêng cho Lãng Tử, “Tao cũng thấy hầm ngục đó kỳ quặc, chỉ toàn cầu thang, vực sâu với căn phòng trùm quái lạ.”

Cả căn phòng ầm ï, tranh giành quyền sở hữu cổng, la lối, hăm d-ọa lẫn nhau.

“IM LẶNG?!” Chiến Chủ dùng giọng ra lệnh, ép cả đám im re.

“Chú ý, chúng ta sẽ kêu gọi tổng lực! Mở ra chiến dịch tổng động viên! Toàn bộ nhóm “A lập tức hành quân tới hầm ngục Mạch Ngầm Bóng Tối! Nhóm “B' ở lại làm lực lượng phòng thủ trụ sở. Nhóm “CƠ chuẩn bị và trang bị đồ nghề phục vụ cho chiến thuật đột kích và vây hãm, sau đó theo sau làm hậu cần và chi viện.”

“Cuộc họp kết thúc. ĐI MAUY

Một chiến dịch toàn diện!

Các thủ lĩnh chi nhánh vừa nhắn tin cho bang hội của họ, vừa ào ào chạy ra khỏi phòng họp. Lãng Tử vừa đi vừa cập nhật cho Chiến Chủ: “Trong Âm giới, đã c-hết thì không vô lại được hồi sinh ở địa điểm lần cuối cùng lưu lại. Tao đã phân công nhóm “Bf lo phòng thủ mấy điểm hồi sinh của mình rồi.”

Chiến Chủ hấp thụ tin tức, rồi ra lệnh: “Bọn mình sẽ cho mấy thành viên cấp thấp của nhóm “C đi đầu, công dụng như là chim hoàng yến trong mỏ than. Như vậy nhóm “A sẽ đỡ được nhiều bẫy rập và đợt tấn công ban đầu.”

Lãng Tử nhăn mặt. “Tất nhiên là mình sẽ nói khéo hơn… và sẽ bồi thường cho mấy “con chiên tế” tình nguyện đó về thời gian, vật phẩm tiêu hao, với trang bị bị mất, đúng không? Hội trưởng?”

“Ù, tất nhiên rồi. Nhắc hay đó, cảm ơn Lãng Tử.” Chiến Chủ tự biết là, đôi lúc bản thân gã quá chú tâm vào mục tiêu cuối, dễ quên mất yếu tố con người.

Lãng Tử lại đưa hai ngón tay lên thái dương, “Có báo cáo về kẻ kiểm tra cấp độ rồi. Là Đại Ác Quỷ Hỗn Mang. Cấp 400. Đám cấp thấp bên mình không làm gì được con này.”

Mũi Tên Cô Đơn lần nữa bị đấp té, ngay trên sàn đường hầm.

Cô lầm bầm chửi rủa trong miệng.

Sàn hầm gập ghềnh, mấy cây đuốc chập chòn thì không có đủ ánh sáng.

Cô thề trong bụng rằng lần sau nhất định, sẽ mua một loại phép hay món đồ nào đó sáng sử: hơn đuốc nhiều.

“Anh hông biết gì hết á, đi le vậy hổng ga-lăng chút nào hết tron.” Cô càm ràm với Hoàng Lâm.

“Tui chưa từng nói tui ga-lăng,“ Hắn gằn giọng, “Nếu cô chưa nhận ra, thì tui nói cho biêt, c¿ cái thế giới game c-hết tiệt này. sắp bu lại sau lưng tụi mình đó. Cho nên phải đi cho lẹ.” Hắn tăng tốc bước chân.

“Hả, đa nghi dữ. Sao anh nghĩ ai cũng rình để xử anh dậy?”

“Cái thông báo máy chủ đó, nhớ hông? Nó dán nguyên cái bia ngắm vô lưng tụi mình rỔỒi. Hai người bang hội c:hết lúc nãy chắc chắn, sẽ báo lại cho cả họi tụi nó về chỗ này. Tui đoán mình chỉ hơn bọn họ được chừng một tiếng đồng hồ thôi.”

“Vậy thì đi xa hơn nữa để làm gì? Phía trước toàn quái cấp cao, phía sau là tụi người chơi, ke cứng giữa hai gọng kìm dậy đó!”

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập