Chương 86: Kim cương.
Hoàng Lâm đã để lại ấn tượng sâu sắc trong lòng Dhavan, từ khi hắn giải thoát gã khổng lồ ra khỏi cơn điên loạn vì giam cầm quá lâu.
Gã Cuồng Chiến cảm thấy có một mối gắn kết mạnh mẽ với thây ma này.
Hoặc ít ra thì, đó cũng là cái mà AI muốn gã tin như vậy.
"Cảm ơn ông đã lo lắng, Dhavan."
Cô Đơn chen vào, "Bọn Kẻ Hủy Diệt vừa hạ được con đại ác quỷ canh giữ cửa hang đó." Hoàng Lâm gật đầu, vẻ mặt trầm trọng, "Chúng ta chỉ có một con đường để đi. Tiến lên phía trước."
Gã khổng lồ sải bước vào trong hang.
Vách hang lấp lánh đầy những vật thể sáng rực.
"Kim cương!" Mũi Tên Cô Đơn như người lên cơn sốt ánh lên con mắt hừng hực.
"Gì?" Hoàng Lâm hỏi.
"Đó là kim cương!" Mũi Tên Cô Đơn nói, nhưng trong giọng hưng phấn lại xen lẫn chút thất vọng.
"Cô đâu phải Thợ mỏ, sao lại thấy tiếc rẻ?"
Cô tiến lại gần, săm soi một viên kim cương gắn trên vách, rồi buồn bã thở dài.
"Dù tui có là thợ mỏ thì mấy thứ này cũng chẳng đào được… bọn nó chỉ ở đây để soi sáng đường đi thôi."
Cả nhóm đi sâu hơn vào trong, con đường mờ mờ ảo ảo bởi ánh sáng hắt ra, từ những viên kim cương khảm trên tường đá.
"Châu báu trần tục," Dhavan khịt mũi, chẳng thèm để ý, "Kẻ c-hết không cần mấy thứ này." Tiếng hú dài rùng rợn vang vọng từ trong hang sâu, khiến tóc gáy Hoàng Lâm dựng đứng c: lên.
Hắn thấy những bóng đen đang lao ra từ sâu trong động hướng thẳng về phía mình.
Hắn nhìn kỹ con đầu tiên.
Tượng Quỷ Đá
Cấp độ 95
Máu:75.000
Vô hiệu hóa sát thương: 2000
Hấp thụ phép: 100
Những tượng quỷ đá này thất bại trong việc tiến hoá sang dạng cao hơn, bị nguyền rủa mang lấy hình hài xấu xí hiện tại, phải chấp nhận số phận trở th-ành h-ạng thấp nhất trong chủng tộc ác quỷ.
Tuy sức mạnh tương đối yếu, nhưng bọn nó lại lấy số đông bù vào.
Đám này có hình dáng người bằng đá, mọc thêm đôi cánh dơi, một cái sừng mọc dài giữa trán.
Dhavan để Hoàng Lâm và Mũi Tên Cô Đơn xuống, rồi xoay cây côn sắt khổng lồ thành một cơn Lốc x-oáy, nghiền nát bọn quái trấn công thành tro bụi.
Hoàng Lâm kích hoạt [Bom Ma Quái] điều khiển cái sọ ma bay đến chỗ đám quái đông nhất rồi cho nổ tung. Trong khi đó Cô Đơn liên tục giương cung, từng mũi tên vun vrút cắm vào từng con quái.
Âm thanh vụ nổ, xương vỡ vụn, tiếng tru rên đau đón vang vọng khắp hang.
Cấp độ của Dhavan cao tới mức không một con nào có thể gây cho gã dù chỉ một điểm sát thương.
Giữa lúc hỗn loạn, Hoàng Lâm nhận được thông báo:
Kỹ năng [Bom Ma Quái] đã lên cấp. Hiện tại: (Nghiệp dư cấp 5).
Mỗi lần dùng sẽ triệu hồi 2 quả bom ma quái.
Kỹ năng này cho phép Hoàng Lâm dùng được hai lần mỗi phút, có 30 giây hồi chiêu cho mỗ; lần thả hộp sọ.
"Đạp"
Hoàng Lâm lập tức tung [Bom Ma Quái] khi vừa hết hổi chiêu.
Hai cái hộp sọ ma xuất hiện lơ lửng trước mặt hắn, sáng tỏ hơn, nhìn còn đáng sợ hơn lúc trước.
Hắn liền thả chúng vào đám quái.
Có gấp đôi số đầu lâu, hắn cũng được gấp đôi điểm kinh nghiệm.
Dhavan xoay cây trụ quét nát đám tượng quỷ đá mà Hoàng Lâm nhắm tới, gián tiếp đẩy điểm kinh nghiệm của hắn tăng vọt.
Tốc độ sản sinh bọn Tượng Quỷ Đá không theo kịp tốc độ chém g-iết của Dhavan. Dần dần, tiếng ầm ĩ trận chiến nhỏ lại, số quái lao tới ít dần.
Rốt cuộc, tất cả kết thúc.
Chỉ còn lại tiếng thở đốc của những kẻ sống sót, tiếng nhỏ giọt của máu từ đám bị hạ gục. Hoàng Lâm để ý thấy vài đốm sáng lấp lánh giữa đống xác Tượng Quỷ Đá.
Hắn khụy gối xuống, với tay lấy một cái.
Một khung màn hình đồ rớt hiện ra:
Kim cương thô.
Nguyên liệu chế tác.
"Cô Đơn, tui có tín vui cho cô nè."
Hắn chìa viên kim cương trong tay ra cho cô xem.
"Tụi mình giàu rồi!"
Mắt Mũi Tên Cô Đon sáng rực như điên, cô nhào tới giựt phăng viên kim cương khỏi tay hắn.
(Cô ré lên với hắn: “Anh có biết cái này đem đi đấu giá được bao nhiều hông?!”
“Chịu thua, hổng biết.” Hắn chỉ mới ghé nhà đấu giá đúng một lần, khi mua chai thuốc tàng hình, thứ đã giúp hắn nhận được nhiệm vụ di sản.
“Kim cương là nguyên liệu chế tác cấp cao đó!”
Cô bắt đầu hốt hoảng lục tung đám xác quái vật, như sợ tụi nó sẽ biến mất và mang theo hết số kim cương.
“Thợ rèn dùng nó để chế đồ xịn, trang sức, còn pháp sư thì dùng để xúc tác phép thuật nữa! Dhavan chỉ dựa cây gậy sắt, đứng coi hai người chơi nhặt đổ trên đống quái mà gã griết, mặt tỉnh bơ, không thèm quan tâm.
Hoàng Lâm nhún vai:
“Dưới Âm giới này vốn dĩ dành cho người chơi cấp cao. Khu vực này chắc được thiết kế nhu một sự kiện chinh phục. Chia đều cho cả nhóm đột kích thì đồ rớt ra cũng chỉ khá chứ không giá trị nhiều. Nhưng…”
Hắn vừa nói vừa chậm rãi bươi trong đống xác Tượng Quỷ Đá, “Tụi mình hên. Nhờ có Dhavan, xử lý từng này tượng xấu quắc này, nên không thành vấn để. Mà giờ chỉ có tụi mình, chứ không phải cả đội đột kích, nên đồ rớt nhiêu đây là quá đã luôn.”
“Ờ mà nè, chia sao đây? Anh là người triệu hồi Dhavan, vậy thiệt ra đống này đáng lý ra hết thảy đều…..”
“Chia đôi năm mươi năm mươi,” Hắn ngắt lời cô.
Cô Đơn nhìn Hoàng Lâm, khẽ cám ơn hắn.
Công bằng thôi, hai người là bạn đồng hành trong hầm ngục. Vả lại, Hoàng Lâm còn cần người bán giùm phần kim cương của hắn.
Hắn cũng từng tính đem bán cho thương nhân ở Cõi C-hết, nhưng Dhavan đã bảo kim cương chỉ là mấy món trần tục, người c-hết không có cần.
Sau khi gom hết đống đá quý từ chiến trường, hắn đưa cho Cô Đơn giữ, chờ lúc cần thì đem đấu giá.
Mũi Tên Cô Đơn hít một hơi, ngạc nhiên khi gom hết số kim cương bỏ vô hành trang.
Cô thì thào: “Tổng cộng 225 viên kim cương thô. Lần cuối tui coi, kim cương bán được cả ngàn vàng một viên lận.”
“Gì?!” Hắn rùng mình.
Đổi ra tiển thật thì cỡ 225,000.000 bạc ngoài đòi.
“”Ù, đủ đi mua sắm đã đời luôn.”
Đủ để mua sắm đã đòi?!
Hắn nghĩ bụng, chắc con nhỏ này chắc giàu sặc máu.
“Rồi cô tính làm gì với phần của anh? Mua quà cho bạn gái hả?”
“Tui hông có bạn gái, có gì mua được thì cũng đem gửi ngân hàng hết”
“Keo kiệt! Hổng ngờ Mr. Hài Cốt nổi tiếng vậy mà lại ếnha,” Cô chọc hắn.
“Thì cô từng nói rồi đó, đến cả người lùn cũng xỉu khi thấy tui xấu cỡ nào.”
⁄“Ờ, anh xấu thiệt, nhưng tui vẫn thích anh!”
Hoàng Lâm vấp té một cái.
Cái quái gì…?
Câu đó ở đâu rớt ra vậy trời…?
Hắn lắc đầu, tiếp tục bước theo sau Cô Đơn.
Đường hầm dốc xuống sâu hơn, không khí oi nồng, ẩm thấp như rừng nhiệt đới.
“Bạn cô có báo gì về tình hình trên mặt đất của bọn bang hội không?” hắn hỏi.
“Quên chớ, để tui hỏi lại.” Cô đưa ngón tay chạm lên thái dương.
Chẳng bao lâu, cô mở mắt, khẽ rùng mình:“Bọn họ đã chia đội, tản ra từ cửa vào, có một nhóm đang tiến về phía tụi mình.”
“Tình hình ở khu vực chính của Chiến Phạt căng dữ rồi. Thiên Hi với Huyết Nộ đã đình chiến, bắt tay nhau. Quân hai bên đang kéo tới hầm ngục Mạch Ngầm Bóng Tối. Tình hình đúng kiểu báo động cấp 1 luôn.”
Thây ma vuốt chòm râu lỏm chỏm của mình.
“Kẻ Hủy Diệt chắc chắn không chịu để mấy siêu bang hội khác chui vô hầm ngục đâu, vì chỗ cửa hầm ngục vốn là lãnh thổ của bọn họ. Cho nên phần lớn Kẻ Hủy Diệt cấp cao, sẽ phải lo giữ phòng tuyến chống kẻ xâm lấn.”
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập