Chương 91: Sân chiến đấu rộng rãi

Chương 91: Sân chiến đấu rộng rãi

Chưa đầy một phút sau, họ đã lọt vô một hang động nhỏ, thấy phần còn lại của nhóm đang. vướng giữa một trận hỗn chiến ác liệt.

“Cút đi! Bọn tao lo được, đồ rót là của tụi tao!” Hoàng Hiệp gào to.

Bakugo không phí thời gian đôi co với thằng khùng đó.

Gã lao tới, vung thanh kiếm lớn cầm hai tay, tung ra chiêu [Đòn Xuyên Phá] chí mạng.

Một luồng chấn động dữ dội bùng ra từ lưỡi kiếm, đánh cho con quái vật mai cứng lảo đảo, khựng lại.

Khoảnh khắc ngắn ngủi đó đủ để gã người lùn nhanh chóng, chui ra sau lưng mấy đồng đội cao lớn hơn, thoát khỏi sự chú ý của con rùa-rắn.

“Cung thủ! Đứng xa ra! Nhóm Đỡ Đòn cận chiến vô đỡ! Người nào máu tụt thì rút ra hồi, khỏe lại thì đi vô lại. Nhanh!” Bakugo vừa hét, vừa làm mọi cách để kéo thù hận về phía mình.

Nhưng vô ích.

Hoặc là gã gây sát thương chưa đủ để con quái chú ý, hoặc là…

“Vô ích thôi, nó có kỹ năng nhắm mục tiêu ngẫu nhiên!” Thanh máu gã Orc tụt gần chạm vạch đỏ.

Bakugo nghiến răng

“Được tồi, tất cả dồn sát thương nó! Xài hết kỹ năng mạnh nhất, hạ nó ngay!”

Toàn bộ người chơi, mặc kệ thanh máu của mình, đều kích hoạt tuyệt chiêu mạnh nhất. Những luồng ánh sáng đủ màu liên tục bộc phát, dồn sát thương và hiệu ứng chồng chéo lêr con quái, một canh bạc tất tay.

Quái vật liền kích hoạt kỹ năng trấn công, cuộn mình lại rồi Lăn Nghiền, lăn thẳng về phía dàn cung thủ ở tuyến sau.

Đám cung thủ gấp rút né và di chuyển, vừa lùi vừa bắn không ngừng vào trái banh tử thần đang lao tới, cuối cùng cũng hạ được nó.

Bakugo quay đầu về phía Hoàng Hiệp.

“Thấy chưa! Đây là cái giá của việc tách nhóm ra đó!”

“Tụi tui đâu có cần giúp. Tụi tui tự lo được.” Gã người lùn cứng đầu đáp lại.

“Bảy người đ:ã chết rồi đó! Nếu không có tụi tao, thì cả đám tụi mày c-hết sạch trước khi hạ nổi nó!” Bakugo quát lớn.

“Nhưng tụi tao chưa chết. Với lại có đồ rót rồi. Chỉ là tỷ lệ đồ xịn dỏm quá. Đáng lẽ quái lần đầu griết phải rớt đồ ngon chứ. Mà tụi tao chỉ được có một miếng phù văn, chán.” Gã người lùn càm ràm.

“Đáng lẽ tụi mày phải báo ngay khi thấy quái. Lỡ không phải ba con mà là mười con thì sao? Tụi mình không có cửa để phạm sai lầm kiểu này đâu!” Bakugo gầm lên.

“Thôi được rồi, bình tĩnh lại coi.” Gã Orc xen vô. “Chúng ta đã hạ được rồi. Giờ phải đi chung. Bakugo là một trong mấy thằng cấp cao nhất ở đây, cần sát thương của nó.”

⁄Ờ, kệ.” Hoàng Hiệp gằn giọng.

Cả nhóm tiếp tục tiến bước cho đến khi, gặp một con sông dung nham, có cây cầu bắc ngang “Chậm lại. Đây rõ ràng là chỗ mai phục lý tưởng.” Bakugo vừa bước tới gần bờ sông, không biết hiểm nguy thật sự đang ẩn dưới lớp dung nham đỏ rực kia.

Ba người bước ra khỏi đường hầm, lọt vô một hang động đá đen khổng lồ, tường vách cao gấp nhiều lần so với cái thân hình to đùng của Dhavan.

Trần hang… lộ thiên!

Hoàng Lâm có thể thấy cả bầu trời đêm lơ lửng phía trên.

Cái “hang động” này thực chất là một đấu trường tự nhiên, nhưng rõ ràng đã bị bàn tay nào đó đục chạm thêm.

Ởchính giữa nền hang là một cái hố đen kịt nhìn vô cùng hiểm ác, từng luồng khói độc hầm hập từ đó bốc lên.

Tuy hắn không thấy đáy, nhưng tận dưới sâu le lói ánh đỏ cam mờ mờ.

Trời má!

Bọnhắn đang ở ngay miệng núi lửa. Mà cái hố đó chính là lỗ thông dung nham, từng khối đá nóng chảy phun lên với lực nổ ngang với nguyên tử, lúc nào cũng có thể prhát nổ.

Thiệt tình… hắn không hề thấy thoải mái chút nào. Mà thôi, Cô Đơn không cần biết chuyện. này, nói ra cũng chỉ làm cô lo thêm.

Cái đấu trường, miệng núi lửa này, chính là một khu vực chinh phục.

Một bãi chiến trường được thiết kế, để thử thách hàng trăm người chơi cấp cao phải phối hợp.

Khu vực chinh phục thì thường có một con trùm, đôi khi kèm thêm mấy trùm phó, để làm đoạn kết cho thử thách.

Đúng như vậy, bầy quái thành từng đọt tràn ra, gào rít mà lao vào như một làn sóng đầy răng nanh, vuốt nhọn và hung bạo.

Dhavan vung cây cột sắt khổng 1ồ, quét một vòng rộng, đập gọn cả mảng lớn lũ quái, ngay tức thì griết sạch hàng trăm con, còn làm b:ị thương thêm nhiều con khác.

Pha xử đẹp này khiến mức độ cừu hận của gã tăng vọt, dồn toàn bộ sát ý của đám quái vô gã, bọn nó không thèm để mắt tới bỏ mặc Hoàng Lâm với Mũi Tên Cô Đon.

Hoàng Lâm thì quyết tâm tung ra kỹ năng mới cập nhật [Bom Ma Quái] đon giản là để kiếm điểm kinh nghiệm hỗ trọ.

Co chế trong game là, tổ đội sẽ nhận kinh nghiệm mỗi khi một thành viên giết được quái. Phần lớn điểm kinh nghiệm rơi vô tay người ra đòn kết liễu, phần còn lại được chia dựa trên lượng cừu hận mà từng người tạo ra trong trận.

Cơ chế này buộc người chơi phải tăng “cừu hận! phải đánh hăng thì mới tích được nhiều điểm kinh nghiệm.

Một số lớp hỗ trợ như “nhạc sĩ với người hồi máu thì vốn không tối ưu cho việc gây sát thương, bọn họ thường đứng sau lưng dàn trấn công tầm xa… nếu không muốn bị tiễn về điểm hồi sinh.

Cho nên hệ thống mới bù lại bằng cái gọi là điểm kinh nghiệm hỗ trợ, thưởng thêm cho mấy lớp không chuyên sát thương nhưng. vẫn góp công.

Thành ra, dù Dhavan một mình griết sạch cả bầy, thì mấy đòn Hoàng Lâm với Cô Đơn bắn vào đám quái vẫn giúp bọn hắn được chia một phần điểm kinh nghiệm nhỏ.

Nhưng, một phần nhỏ của một tổng số khổng lồ… cũng không phải ít ỏi gì. Và rồi, âm thanh ngọt ngào quen thuộc vang lên trong tai Hoàng Lâm:

Lên cấp!

“Cuối cùng! Tui lên cấp rồi! Tuyệt là cà vời! Giờ thì mình xài được nó rồi! Hắn gào lên, cười như thằng điên.

Hoàng Lâm cất thanh kiếm tổi tàn khởi đầu của mình vô kho, rồi rút ra một thanh kiếm dài thay thế.

Thanh kiếm này hắn lụm được từ người canh gác của hầm ngục Cung Điện Băng, sau khi Lich Shal'Kuth hạ gã.

Hắn lướt mắt kiểm tra thanh kiếm phát sáng vừa trang bị:

Danh mục: Song Kiếm Từ Bi

Một v-ũ k:hí biến hình được chế tác, bởi một xưởng rèn của một giáo phái thợ săn cổ đại. Thanh kiếm này có thể, chia thành hai thanh kiếm nhỏ hơn khi cần thiết.

Sát thương: 320-400

Tiêu hao: 50 thể lực/nhát (75 khi tách đôi)

Yêu cầu: 100 Sức mạnh, 100 Nhanh nhẹn, 100 Khéo léo, 100 Trí tuệ

Cấp độ 80

Đặc tính:

[Chém Chữ Thập]: Gây 200% sát thương theo diện rộng hình chữ X trước mặt. Có thể đánh xuyên qua nhiều mục tiêu, gây sát thương giống như một viên đạn, theo một đường thẳng dài 3 mét phía trước người sử dụng.

[Thiêu Đốt Linh Hồn]: Hy sinh 100máu/giây để tăng 50% sát thương.

Hệ số:

S: Sức mạnh (khi dùng 1 kiếm)

A: Khéo léo (khi dùng 2 kiếm)

Hạng: Độc Nhất

Cô Đơn b-ắn h-ạ một con quái Tượng Quỷ Đá, rồi hỏi: “Nhìn anh phấn khởi dữ ha. Có chuyện gì dậy?”

“Tui lên cấp. Giờ xài được cái này rồi.” Hắn giơ thanh kiếm lên khoe, coi nó như báu vật. Vẩng hào quang vàng phát ra từ thanh kiếm khiến nó có cái “khí chất thần thánh” nhưng đặi vô tay một Undead thây ma như hắn, thì lại thành một nghịch lý kỳ quái.

Một con dê quỷ cắm đầu lao vô Dhavan, nhưng lại bật ngược ra, phảng phất vừa đập đầu trúng bức tường bê-tông cốt thép, loạng choạng lắc đầu.

Thấy cơ hội thử món đồ mới, Hoàng Lâm hăng máu chạy tới chỗ con dê.

Sau lưng, Cô Đơn há mỏ thiệt to, nghĩ hắn chắc bị điên thiệt rồi.

Ngay khi áp sát, thanh kiếm dài hai tay trong tay hắn chợt biến mất, thay vô đó là một cặp kiểm ngắn, mỗi tay một cái.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập