Chương 93: Đuổi kịp

Chương 93: Đuổi kịp

Hắn liền thi triển ra [Bom Ma Quái] rồi rút lui về chỗ an toàn hơn.

Thân hình khổng lồ của Dhavan làm con trùm nhìn y như đồ chơi.

Mỗi đòn vung gậy của gã, khiến mặt sàn đá thủy tinh núi lửa nứt toác, dung nham văng ra bốn phía.

Con trùm giận dữ gầm lên, lùi lại, rồi lao tới t·ấn c·ông, để lại vài v·ết t·hương trên thân thể Dhavan.

Nhưng Dhavan chỉ nhếch miệng cười khinh khỉnh, phảng phất như vừa bị muỗi vừa cắn, rồi quất mạnh cây cột khổng lồ, đập con trùm văng xuống nền đất, nhìn chẳng khác gì một con diều đứt dây.

Các con số sát thương hiện lên, cao hơn cả lượng máu tối đa của hắn.

“Trời má, y như coi phim Titan đánh nhau!” Cô Đơn reo lên.

“Tui còn ý này hay hơn, sao không…” Hắn chưa kịp nói hết thì có tiếng người vọng lại từ phía sau.

Ngoảnh đầu lại, hắn thấy một nhóm người đang tiến vào đấu trường.

“Má, có khách tới!” Hắn chửi thề.

Đó chính là đám người Kẻ Hủy Diệt, nhóm bang hội này đã vào hang núi theo sau hắn.

Nhờ Dhavan dọn sạch gần hết quái trong đó, nên bọn họ mới dễ dàng mò tới tận đây.

Trong khi gã khổng lồ Dhavan vẫn đang đập trùm tơi bời, một gã người lùn lại chỉ tay về phía hắn, nói lớn:

“Nhìn kìa, chính là cái thằng xương khô! Thằng thây ma đó!”

Cả hai chục cặp mắt lập tức dán vào hắn.

“Chạy lẹ!” Hắn hét lên, rồi cắm đầu lao về phía Dhavan.

“Ê, anh chạy lộn hướng hả?!” Cô Đơn kêu lên, nhưng đôi chân vẫn vô thức đuổi theo hắn.

“Tui có kế hoạch! Không biết nữa!” Hắn nghiến răng.

Nhóm Kẻ Hủy Diệt gào thét đuổi theo hai người, trong mắt bọn họ ánh lên cái nhìn đầy tham lam.

Ai cũng muốn là kẻ g·iết được tên thây ma nổi tiếng, để trở thành người mở ra khu vực mở rộng của Undead.

Trận chiến giữa Dhavan và trùm đã ngả về một phía.

Nhờ chênh lệch cấp độ, Dhavan vẫn còn hơn 30% máu, trong khi trùm đã hấp hối.

Hắn và Cô Đơn chạy thẳng vào tầm công kích của trùm, kích hoạt kỹ năng [Kêu Gọi Quân Đội] gọi ra hai con dê quỷ xuất hiện trên chiến trường.

Hai con dê gầm rú lao tới, nhắm thẳng hắn và cô.

Hắn sử dụng [Ngăn Chặn] rồi phản công bằng [Phản Kích] khiến một con loạng choạng.

Hắn nhân cơ hội tiếp tục kích hoạt [Bom Ma Quái] hất văng nó té trên đất.

Ngay lúc đó, Dhavan quay lại, vung gậy đập c·hết con dê. Nhưng chính vì phân tâm, gã bị dính thêm một chiêu [Phóng Mắc-Ma] ăn một lượng sát thương nặng.

Dẫu vậy, gã vẫn nghiến răng chịu đựng.

“Cảm ơn nghen!” Hắn hét, đứng nép ngay bên chân gã khổng lồ.

Cô Đơn phản ứng cực nhanh, dùng [Chớp Nháy] thoát khỏi đòn húc của con dê, rồi dịch chuyển về gần hắn.

Con dê không dừng lại, nó chuyển hướng sang nhóm hai mươi người vừa tới, tìm mục tiêu mới.

Cô Đơn không đánh nó nên không bị dính cừu hận.

Nhưng trong nhóm khoảng hai chục người kia, có người ngu ngốc tung đòn phép vào nó.

“ĐỒ NGU!” Gã người lùn gào lên.

Nhưng đã trễ, con dê ngay lập tức khóa cừu hận, lao thẳng vào người pháp sư đó.

Cả nhóm hợp lực đánh trả, chỉ trong vài giây g·iết c·hết được con dê, rồi lập tức bước vào tầm cừu hận của trùm.

“Ha! Tụi bây coi kìa!” Gã người lùn khinh bỉ cười. “Tao nói rồi, có lúc phải liều mới có phần

ăn! Nếu cứ sợ sệt thì tụi bây đâu có kịp, tới đây để hốt mạng cái thằng Undead kia!”

Người tên Bakugo cau có trước lời mỉa mai của người lùn, nhưng không đáp lại.

Ngước mắt nhìn về phía Hoàng Lâm, gã thấy một tên thây ma râu rậm đang nhìn chằm chằm lại, vẻ mặt pha trộn đủ thứ cảm xúc.

Hoàng Lâm chỉ biết đúng một người tên Bakugo…

Đó chính là Nhật Tín, bạn từ hồi nhỏ của hắn.

Cả nhóm tiến sát hơn tới chỗ Dhavan.

Bọn họ có phần lưỡng lự, bởi kích thước khủng kh·iếp của hai sinh vật khổng lồ đang tàn sát nhau.

Bọn họ cho rằng đây hắn là một phần của chuyến chinh phục, nên không hề biết gì về những

chuyện diễn ra ở đây, cũng không tưởng tượng nổi khả năng Dhavan chính là đồng minh của

hắn.

“Nhìn kìa, nó bị kẹt gần trùm rồi. Phải g·iết nó mau, chứ để mấy con trùm hạ nó trước, thì phần thưởng coi như mất toi!” Gã người lùn hô to.

Không một ai trong nhóm để ý rằng, hai con dê quỷ triệu hồi lúc nãy lao vào hắn và Cô Đơn bởi vì cả hai bước vào tầm cừu hận của trùm.

Ngay lập tức, hệ thống sinh ra hai chục con quái ngẫu nhiên: sáu con rùa đầu rắn, còn lại là dê quỷ và tượng quỷ đá có cánh.

“Đụ má cái gì đây?!” Gã người lùn chửi tục, khi một con rùa đầu rắn bất ngờ phóng tới cắn lấy gã.

Đám người chơi lập tức vung kỹ năng, thi triển ma pháp, loạn xạ né tránh bầy quái, mong xoay chuyển cục diện.

Hắn và Cô Đơn quay nhìn lại cảnh hỗn loạn đó.

“Bộ anh biết trước chuyện này sẽ xảy ra hả?” Cô hỏi.

“Ừ… Con trùm này phiền toái lắm. Chiêu [Kêu Gọi Quân Đội] của nó, bắt buộc người chơi phải đánh với số lượng hạn chế. Càng nhiều người thì càng khó thắng. Hai chục người này ngu bỏ mẹ, không thèm kiểm tra kỹ trùm trước khi tiến lên…” Hắn đáp gọn.

Bọn bang hội bắt đầu gục dần, kéo theo vài con quái xuống mồ chung.

Dê quỷ thì dễ g·iết nhất.

Còn lũ tượng quỷ đá bay lượn thì phải có pháp sư tấn công tầm xa mới hạ được.

Riêng đám rùa đầu rắn, kỹ năng công kích ngẫu nhiên của bọn nó, khiến tuyến sau liên tục bị t·ấn c·ông.

Lực lượng linh mục cùng các lớp hỗ trợ, vốn đã ít ỏi nay tụt xuống gần như con số không.

Kế đến, dàn Đỡ Đòn lần lượt ngã gục vì không còn ai hồi máu cho.

Bọn gã lại có mức cừu hận cao, nên ngay lập tức trở thành mục tiêu kế tiếp.

Bakugo chống chọi được với hai con rùa, nhưng không bao lâu cũng tan biến hóa thành từng mảnh sáng.

Hắn khẽ thở dài một tiếng, Cô Đơn không bỏ sót chi tiết đó.

“Bộ anh quen người đó hả?” Cô nghiêng đầu.

“Chắc vậy… nhưng trước mắt tụi mình có vấn đề lớn hơn.” Hắn đáp. “Bọn đó vẫn chưa g·iết hết đám quái. Khi đó, tụi mình chắc chắn sẽ thành mồi tiếp theo. Dhavan không thể che chở hết, nhất là trước kỹ năng ngẫu nhiên của đám rùa.”

Quả thật là vậy, hắn có thể né tạm thời, nhưng số lượng quái vật quá nhiều để hắn duy trì

mãi.

Người sống sót cuối cùng trong nhóm mạo hiểm là gã người lùn.

Trong số hai chục con quái, chỉ còn lại năm con rùa đầu rắn vẫn còn nửa cây máu, cùng hai con Tượng Quỷ Đá. Bọn nó quay lại, không chút chậm trễ kéo về phía hắn và cô Cô Đơn.

“Tới rồi…” Cô Đơn buông nhẹ.

Bỗng một t·iếng n·ổ lớn vang dội sau lưng.

Hắn nghe thấy tiếng gào thét điên cuồng, tuyệt vọng. Quay đầu lại, hắn thấy Dhavan vẫn đứng hiên ngang, thân thể đầy v·ết t·hương rách toạc, nhìn dã man dữ tợn hơn bao giờ hết.

Còn con trùm kia, giờ chỉ còn là cái xác.

Dhavan còn lại đúng 20% máu.

Dù gã cấp 550, gã vẫn lãnh không ít sát thương khi đụng độ trùm cấp 500.

Lên cấp.

Lên cấp.

Lên cấp.

Lên cấp.

Lên cấp.

[Thông báo toàn máy chủ Chiến Phạt!]

Trùm đột kích đầu tiên, Malgrath, đã bị tiêu diệt!

Lực lượng ác quỷ đã bị đẩy lùi sâu hơn vào Âm Giói. Trách nhiệm của các bạn là hoàn thành

những gì mà các bạn đã bắt đầu.

Khu vực thứ hai của Âm Giới sẽ được mở sau 2 tiếng (thời gian game).

Bạn có muốn tên mình được ghi vào kho tàng sử sách của thế giới này?

Có/Không?

Hắn khẽ lẩm bẩm: “Không.”

Hắn không muốn tên nhân vật của mình bị lộ ra khắp thế giới.

Một thông báo nữa hiện lên.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập