Chương 96: Hợp đồng x Giao ước
Linh mục bên cạnh thủ lĩnh Thiên Hi chen vô, thêm một điều kiện béo bở khác cho Kẻ Hủy Diệt.
“Bọn tôi có thể nhường cho Kẻ Hủy Diệt, quyền khai thác một tháng ở mỏ khu khai thác Vorengar.”
Chiến Chủ suýt gật đầu ngay, điều kiện này quá ngon!
Chỉ riêng hai tháng cày trong Tu Viện Đỏ Thẫm, đã đủ giúp hàng loạt thành viên bang hội g? vù vù nhảy cấp, chưa kể còn có tài nguyên khổng lồ từ mỏ Vorengar.
Nhưng trước khi hắn kịp mở miệng, Lãng Tử đã chặn lại.
“Bốn tháng. Quyền vào Tu Viện Đỏ Thẫm và thêm quyền khai thác riêng khu Grizzle của mỏ Vorengar.”
Dương Kiệt bước lên, khí thế hầm hầm.
“Cho chút mà đòi nhiều, được voi đòi tiên hả? Bọn mày muốn nuốt hết luôn hả?!
“Điều kiện bộn tao đưa ra rồi đó, tụi bây chịu thì ký, không thì cút.” Lãng Tử tỉnh bơ đáp. “Bọn Kẻ Hủy Diệt lúc nào cũng tự cao! Nghĩ Thiên Hi với Huyết Nộ bọn tao không phá nổi cái tuyến phòng thủ lởm đó hả?!” Dương Kiệt gầm lên.
“Thứ nhất, chưa chắc Huyết Nộ sẽ chịu ngu chung với tụi mày. Thứ hai, kể cả hai bang hội có liên minh, tụi bay trong ba ngày cũng chẳng đục nổi phòng tuyến. Người bọn tao đồng hơn, với lại còn có lợi thế sân nhà.” Lãng Tử nhún vai.
Đúng là vậy, lợi thế sân nhà của hội Kẻ Hủy Diệt là quá rõ, người chơi của họ chết thì hồi sinh ngay gần hầm ngục Mạch Ngầm Bóng Tối, có thể tức tốc quay lại giữ phòng tuyến. Còn mấy bang hội khác mà c:hết, là bị tống ngược về lãnh thổ xa tít mù.
Cho dù vậy đi nữa, không bang hội nào thật sự muốn khơi mào c:hiến t-ranh lớn.
Một trận tổng lực chỉ khiến cả ba bên kiệt quệ, hầm ngục chưa chắc đã dọn được.
Mà thời gian mở hầm ngục thì có hạn.
Cuối cùng, tất cả đều sẽ lỗ.
Nên giải pháp tốt nhất là… thương lượng.
Kẻ Hủy Diệt sẽ vẫn hốt lợi nhiều, nhưng hai bang kia cũng không mất mát bao nhiêu, đặc biệt khi biết khu vựcÂm giới còn có thể ckhiếm đóng.
Lãng Tử đứng ra chốt hạ.
“Mỗi bang hội chỉ được chọn mười ngàn người đi vô Âm giới. Không hơn.”
“Tại sao?!” Dương Kiệt gầm lên.
“Chấp nhận được.” Cánh tay phải của gã đáp.
“Bên tôi cũng đồng ý.” Lý Huyền nói.
Chiến Chủ liếc qua Lãng Tử, gửi tin nhắn riêng.
“Sao lại giới hạn số lượng?”
“Để kiểm tụi nó lại. Cho nhiều thì tụi nó càng lấn. Không thể để bọn nó quay lại cắn ngược giữa lúc đột kích được. Giữ nửa đội A còn lại ở ngoài, không được bỏ hết trứng dô một giỏ.” Lãng Tử đáp.
“Hmmm, cũng hợp lý. Nếu đem quá nhiều người, hai hội khác thấy bị áp lực, dễ bất an, thậm chí quay lưng phản bội ngay giữa chừng, với lại để quân ở lại canh chừng. Lỡ có biến, tụi mình cũng có người để canh giữ hầm ngục.”
“Ù. Dù sao cũng đâu phải đồng minh. Không cần đánh nhau, miễn giữ khoảng cách. Tao sẽ báo cho bang hội né tụi nó ra.” Lãng Tử chốt.
"Được tồi, giờ mọi thứ coi như xong, HAROLD'" Lãng Tử cất giọng, tức thì người quản gia AIxuất hiện trước mặt bọn họ.
"Bọn tôi muốn ký một bản hợp đồng," Lãng Tử nói tiếp.
Quản gia Harold búng tay một cái, một miếng da dê màu vàng hiện ra trong tay gã.
"Điều khoản sẽ là gì?" Gã hỏi.
Cả nhóm nhanh chóng thống nhất, các điều kiện và hình p:hạt nếu vi phạm hợp đồng. Tất c: những thỏa thuận trước đó đều được ghi vào.
Ba thủ lĩnh của ba siêu bang hội, mỗi người đều nhận một bản sao của bản hợp đồng, xác nhận kết quả của cuộc thương lượng vừa rồi.
"Giờ thì chúng ta đi thôi," Chiến Chủ lên tiếng.
Ba thủ lĩnh quay trở về trại của mình, bắt đầu một đợt chiêu mộ rầm rộ, mỗi bang hội tuyển chọn ra 10.000 thành viên để tiến vào Mạch Ngầm Bóng Tối.
Hoàng Lâm có chút áy náy khi bỏ lại Mũi Tên Cô Đơn, nhưng cái bụng hắn thì chẳng thấy dẫn vặt chút nào.
Hắn húp tô mì tôm xong, rửa chén, ngồi vào máy tính, mở tin tức xem thử.
Vừa đăng nhập xong, hắn suýt rớt cả ly nước trên tay, sững người vì tin tức chấn động.
Có một buổi tường thuật trực tiếp, cảnh ba siêu bang hội đang đứng trước cửa Mạch Ngầm Bóng Tối.
Họ vừa hoàn tất một cuộc đàm phán, và ngay sau đó, 30 ngàn thành viên đã tiến vào hầm ngục.
Một hàng người dài dằng đặc, thẳng tắp kéo dài đến tận lối vào của vùng đất Âm Giới. Bình luận viên của bản tin nhìn có vẻ hết sức kinh ngạc, trước số lượng khổng lồ người chơi đang ùn ùn tiến vào hầm ngục, đủ mọi lớp chức nghiệp, lần đầu tiên trong lịch sử, ba siêu bang hội không còn quay sang cắn xé nhau nữa.
Ho… đang hợp tác.
Bình luận viên tiếp tục nói về khu vực đột kích, giải thích phần lớn những gì người ta đã biết khu vực, các thế lực trong đó, cả sự kiện mới đây, con trùm đầu tiên bị một người chơi cấp thấp đánh bại.
Chuyện đó khiến nhiều game thủ phải ngơ ngác.
Một cung thủ tộc yêu tỉnh, chưa đến cấp 100, làm sao có thể hạ được một con trùm đột kích? Hay là có đồng đội giúp đỡ, nhưng vì lý do nào đó, họ không muốn lộ tên?
Vậy thì chỉ hiện lên đúng một mình tên cô ta đểlàm gì?
Câu hỏi kiểu này, cùng vô số đồn đoán về sức mạnh thực sự của con trùm, liên tục tràn ngập khung chat cạnh video trực tiếp.
Nếu bọn họ biết rằng, chiến thắng đó là nhờ sự hỗ trợ của một con trùm cấp 550, một quái vật khổng lồ, chắc chắn họ còn phải há to miệng hơn nữa.
"Đợi đã! Bọn này tính đi đâu dậy trời?!" Hoàng Lâm bật thốt.
Hắn nhìn chằm chằm vào đoàn quân 30 ngàn người, đang lũ lượt kéo thẳng về ngọn núi nơi hắn đang trú, không thèm đoái hoài tới những khu vực khác.
Với tốc độ hành quân hiện tại, chỉ khoảng một giờ nữa là bọn họ sẽ tới chân núi.
Theo độ chênh lệnh thời gian trong game, hắn ngay lập tức phải quay lại.
Một khi đồng hồ đếm ngược mở cửa khu vực đột kích thứ hai kết thúc, hắn có thể dùng con đường đó để thoát thân.
Hoàng Lâm hoàn toàn không hề có ý định liều lĩnh đánh nhau với cả ba bang hội Kẻ Hủy Diệt, Huyết Nộ và Thiên Hi.
Ngay cả khi trong đền thờ đang có Veylith, nữ Ky Sĩ Tử Thần mạnh mẽ giữ vai trò trùm khu vực mới, thì cô ta cũng chẳng đủ sức chống lại ba bang hội đông nghẹt kia.
Dù gì thì Veylith cũng chỉ cấp 400, còn phần lớn thành viên ba bang hội từ lâu đã vượt xa cất độ đó rồi.
"Phải dọt ra khỏi chỗ đó lẹ le." Hoàng Lâm lẩm bẩm, rồi lập tức đăng nhập vô game lại. Vừa vào trong, hắn ngẩn người vì không thấy Mũi Tên Cô Đơn đâu cả.
Hoàng Lâm trong giây lát c.hết lặng.
Cô ấy… là một yêu tinh……là một người sống… trời đất ơi, hắn vừa làm cái quái gì vậy? Hoàng Lâm bàng hoàng nhận ra, hắn vừa mắc phải một sai lầm nghiêm trọng.
Kẻ c-hết và kẻ sống vốn dĩ không nên lẫn lộn với nhau.
Vậy mà hắn lại bỏ mặc Mũi Tên Cô Đơn giữa một vùng đất đầy tẫy 1ũ Undead….
Hoàng Lâm bắt đầu đi khắp noi tìm Mũi Tên Cô Đơn.
Hắn chưa từng thêm cô vào danh sách bạn bè, nếu không thì chỉ cần ngay lập tức, gửi một tin nhắn riêng là có thể hỏi thăm vị trí của cô.
Đi sâu vào trong ngôi đền, hắn trông thấy hai người phụ nữ, đang thản nhiên ngồi trên một băng đá, vui vẻ trò chuyện với nhau.
Hoàng Lâm thở phào nhẹ nhõm, ít ra bọn Undead không có “ăn” Mũi Tên Cô Đơn, mà ngược lại còn ngồi trò chuyện với cô.
Hoàng Lâm cắt ngang câu chuyện giữa hai người phụ nữ, hướng về phía Mũi Tên Cô Đơn nói.
“Có chuyện lớn rồi.”
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập