Chương 173: Hóa ra là người quen.

Thời điểm cuối năm có rất ít người đi dọn mộ người thân.

Chủ yếu là do trời quá lạnh, tuyết quá dày.

Vậy nên thường để đến Thanh Minh mới đi tảo mộ.

Du Nhi lại rảnh rỗi vào thời này.

Cha mẹ không có ở nhà cũng không rõ là có về nhà ăn tết hay không.

Đào tỷ tỷ thì lại đi đâu đó tìm rượu ngon rồi.

Uyển Đình tỷ tỷ và Linh Nhiễm thì đều đã rời khỏi Đông Thanh Hoa Châu.

Ở nhà cũng chỉ có nàng cùng hai nam nhân là Điền Trí Lâm và Cổ Thịnh Phong.

Đã vậy, nàng tự mình đi đến huyện Hoài An thăm mộ của gia gia, nếu được thì trực tiếp đi vào Âm Ty để gặp mặt.

Cổ Thịnh Phong vì sợ nàng giận nên không dám ra mặt, chỉ lặng lẽ theo sau.

Dù sao thì hắn vẫn là hộ vệ của nàng, không thể rời xa nàng được.

Hắn cũng không muốn rời xa.

Du Nhi dường như đã chấp nhận sự có mặt của Cổ Thịnh Phong.

Khi đến huyện Hoài An, nàng gọi hắn ra mặt cùng nàng chuẩn bị đồ cúng bái.

Trước thì dọn tuyết mộ của Tưởng lão, bày biện đồ cúng.

Sau đó quay về ngôi nhà cũ, dọn dẹp sạch sẽ.

Nàng định sẽ ăn tết ở đây.

Hôm nay nàng cùng Cổ Thịnh Phong đi trên đường, nghe tin Phủ Doãn Vạn Tường phủ chuẩn bị về đây lấy vợ.

Tin này từ miệng của một Nha Sai truyền ra, chắc chắn không sai được.

Chỉ là Du Nhi không có hứng thú với chuyện này.

Nàng không biết Phủ Doãn kinh kỳ là ai thì quan tâm nhiều làm gì.

Đi đến miếu Thành Hoàng, nàng bắt gặp La Ngọc Quỳnh đang vái lạy Thành Hoàng gia.

Đối với đại tiểu thư nhà họ La, nàng có chút quen biết, chủ yếu là do Đào Nương và Linh Nhiễm khi trước rủ nàng đi dạo cùng nên mới gặp được.

Bởi khi đó nàng vẫn chưa phải là con gái của Lưu Vân và Bạch Nguyệt Quân, thân phận không thấp kém nhưng không dám làm thân với vị tiểu thư nhà thương gia giàu có này.

La Ngọc Quỳnh ngẩng mặt thấy Du Nhi có chút mừng rỡ, tiến đến hỏi.

“Là Du Nhi có phải không?

Du Nhi mỉm cười đáp.

“Là ta.

Không ngờ cô vẫn còn nhớ ta đấy.

“Cô đã là tỷ muội của Đào tỷ và Linh Nhiễm, đương nhiên là ta cũng phải nhớ rồi.

Phải rồi, bọn họ có về đây với cô không?

Cả vị Sở tỷ tỷ tóc bạc nữa.

Du Nhi lắc đầu nói “không có”, sau đó quay đầu nhìn Cổ Thịnh Phong bên cạnh.

“Chỉ có huynh ấy về đây cùng ta thôi.

La Ngọc Quỳnh nhìn nam nhân tuấn tú dáng vẻ thư sinh bên cạnh Du Nhi, nghi hoặc hỏi.

“Người này là?

Du Nhi nói.

“Là bằng hữu của ta.

Cổ Thịnh Phong nghe được lời này, trong lòng vui như nở hoa.

Hóa ra trước giờ Du Nhi không chán ghét hắn, còn thực sự xem hắn là bằng hữu mà giới thiệu cho người quen.

Đối với Cổ Thịnh Phong mà nói, chỉ cần như vậy là đủ để hắn cười tươi cả ngày rồi.

Nhưng vẫn cố nén cảm xúc trên mặt, chắp tay chào hỏi.

“Tại hạ Cổ Thịnh Phong, xin chào La đại tiểu.

La Ngọc Quỳnh đáp lễ với hắn, sau đó nói với Du Nhi, giọng điệu tiếc nuối.

“Tiếc thật, ta sắp xuất giá, đã gửi thư mời trước cho hai người họ hơn hai tháng rồi mà chẳng có hồi âm.

Du Nhi kinh ngạc hỏi.

“Cô sắp gả đi rồi?

La Ngọc Quỳnh gật đầu, nàng ghé sát tai Du Nhi nói nhỏ.

“Là gả cho vị Phủ Doãn ở kinh kỳ mà người trong huyện đang đồn đại đó.

La Ngọc Quỳnh kể lại chuyện diễn ra hồi năm ngoái cho Du Nhi và Cổ Thịnh Phong nghe.

Sau chuyện đó, Tri Huyện Trịnh Văn Cẩn đã đứng ra mai mối cho Phủ Doãn Tư Phong Hành đúng như lời đã hứa.

Ban đầu Tư Phong Hành kiên quyết từ chối, nhưng ở huyện Hoài An này Tư phu nhân và Tư lão phu tử đã an bài tất cả, tam thư lục lễ đều đã chuẩn bị đầy đủ.

Tư Phong Hành khi như cá nằm trên thớt, mặc cho mẹ mình muốn làm gì thì làm.

Đương nhiên Tư Phong Hành vẫn không đồng ý với cuộc hôn nhân này.

Chỉ khi La Ngọc Quỳnh viết thư gửi cho y, nói cho y biết bản thân mình rất ngượng mộ vị Phủ Doãn này, thì Tư Phong Hành mới chịu về quê tổ chức lễ cưới.

Chỉ là, dù cho Tư Phong Hành có biện giải như thế nào, Trịnh Văn Cẩn và Tống Vân Chi đều nhìn ra là kẻ đầu đá này đã bị mỹ nhân làm cho mềm lòng.

Vốn dĩ trong lòng Tư Phong Hành cũng rất mến mộ vị La đại tiểu thư này, nhưng vì y trong triều đường đang bị mấy vị quan lại thuộc phe phái của Tam, Tứ Hoàng tử nhắm vào.

Lo sợ nàng gặp nguy hiểm nên mới không dám ngỏ lời cầu hôn.

Nay trong triều đã có thêm một vị Quốc sư tài phép, dường như cũng đang đứng về phía mình.

Tư Phong Hành mới dám đồng ý mối hôn sự này.

Nhưng đương không đổi ý thì có chút mất mặt, đến khi La Ngọc Quỳnh gửi phong thư đến, y mới có cái cớ để thay đổi ý định.

Du Nhi nghe xong lại cảm thấy vị Phủ Doãn này có phải là hơi háo sắc rồi không.

Cả hai chưa từng tiếp xúc với nhau nhiều, vậy mà khi nhận được thư của La Ngọc Quỳnh liền đổi ý dù trước đó vẫn luôn kiên quyết từ chối.

Khi này cả ba đã đến ngồi ở quán trà ven sông mà ngày trước La Ngọc Quỳnh thường cùng Đào Nương và Linh Nhiễm đến.

La Ngọc Quỳnh nói.

“Khi bà mai do nhà họ Tư thuê mang lễ vật đến nhà, ta đã rất bất ngờ.

Nhà của bọn họ dù sao cũng là danh gia, Tư lão phu tử là Nho gia có tiếng.

Tư đại nhân còn là Phủ Doãn kinh kỳ, là thân tín Hoàng thượng.

Nhà họ La của ta chỉ là thương gia, làm sao mà dám nhắm đến chứ.

Nếu không phải Trịnh đại nhân ra mặt chủ trì thì có thể ngay cả ta cũng đã từ chối rồi.

Du Nhi hỏi.

“Trịnh đại nhân, có phải là vung tay quá trán rồi không?

Du Nhi biết Trịnh Văn Cẩn cũng là một trọng thần của triều đình đã từ quan, nhưng được Hoàng đế giữ lại rồi điều về huyện Hoài An xa xôi này để lánh triều thần mà thôi.

Hơn nữa, Trịnh đại nhân đây cũng là thê huynh của Hoàng đế, lời nói sẽ có sức nặng đủ khiến mấy kẻ không giữ được miệng phải câm nín.

Chuyện Phủ Doãn kinh kỳ cưới vợ vốn đã đủ để truyền đến tai của Hoàng đế rồi, Trịnh Văn Cẩn lại nhảy vào chủ trì mối hôn sự này, chẳng lẽ Hoàng đế lại đứng ngoài nhìn?

Có được chú ý của Hoàng đế lại là con dao hai lưỡi.

Trước sẽ phải bảo đảm hôn lễ không làm bẩn mắt long nhan.

Sau phải lo toan không để ai có thể dị nghị mà chọc gậy bánh xe, cũng phải để cho hôn lễ được diễn ra suông sẻ.

Nếu không khó mà tránh tội khi quân.

La Ngọc Quỳnh cười trừ.

“Quả thật là có hơi quá rồi.

Bây giờ không chỉ người trong huyện và ở kinh thành biết tin, e là cả những huyện lân cận trong Vĩnh Ninh Châu cũng đã biết được, có khi còn truyền đến những châu phủ khác luôn cơ.

Trên gương mặt của Du Nhi hiện lên vẻ lo lắng.

“Cô không suy nghĩ lại sao?

Ta không có ý nói cô trèo cao.

Nhưng đường đi như thế này không thể nào gọi là bằng phẳng được.

Không chỉ là hôn sự này, còn cuộc sống sau này của cô và Tư Phủ Doãn kia nữa.

Tư phu nhân không có ý làm khó còn yêu thương cô, nhưng văn võ bá quan trong triều có làm như vậy với Tư đại nhân không?

“Trước nay chưa từng, sau này cũng không.

Như vậy thì cần gì phải lo lắng.

Giọng nói trầm ổn truyền đến, Du Nhi và Cổ Thịnh Phong quay đầu nhìn thì thấy Khương Mục Đào mặc trường bào xanh nhạt, đầu đội ngọc quan ung dung bước đến.

Cổ Thịnh Phong hỏi.

“Khương Mục Đào, chẳng phải ngươi đã là Quốc sư rồi sao, còn phải đi lang thang như trước à?

Khương Mục Đào cười đáp.

“Không phải đi lang thang, Khương mỗ phụng mệnh Hoàng thượng đến đây phối hợp cùng với Trịnh đại nhân chủ trì hôn lễ của Tư đại nhân và La đại tiểu thư đây.

Vị huynh đài này, chúng ta là lần đầu gặp mặt, nói năng như thế có phải là hơi thất lễ rồi không?

Cổ Thịnh Phong không nói gì, thoáng hiển lộ ra chân thân Sô Ngô to lớn mờ ảo ở sau lưng.

Nhanh đến mức chỉ có Du Nhi và Khương Mục Đào là thấy được.

La Ngọc Quỳnh và nha hoàn đi cùng chỉ cảm giác như có gió thổi nhẹ qua mà thôi.

Khương Mục Đào bật cười, chắp tay nói.

“Hóa ra là người quen.

Xem ra chính Khương mỗ mới là người thất lễ.

Mong công tử lượng thứ.

————

Hôn sự của Tư Phong Hành có thể xem là được Hoàng đế tác hợp.

Vì vậy dù cho có được tổ chức ở một huyện Hoài An xa xôi thì vẫn có những quan viên thân thiết với Tư Phong Hành trên triều đường đến tham dự.

Tư Phong Hành tất nhiên là theo lễ mà gửi thư mới hết cho tất cả các quan viên trong triều, nhưng chỉ có bấy nhiêu người thân thiết cất công lặn lội đến huyện Hoài An mà thôi.

Có điều không chỉ có mấy người bọn họ, còn có một vài vị trước giờ không hợp ý với Tư Phong Hành nữa.

Chính là Lễ Bộ Thượng thư Ôn Tất Luân, tế tử của Hàn Lâm Đại học sĩ Hứa Quân Thành và Trung Thư Xá Nhân Hứa Nguyên, cháu trai của của Hứa Quân Thành.

Cùng với Hứa Quân Thành, Hứa Lệ Xuân, bốn người cùng nhau về huyện Hoài An.

Ngoài mặt, bọn họ chỉ về quê ăn tết.

Kỳ thực là muốn tham dự hôn lễ của Tư Phong Hành.

Mấy ngày trước trên đường đi, bọn họ bắt gặp xe ngựa của Khương Mục Đào ở trạm dịch ven đường, dừng lại nói chuyện vài câu.

Khương Mục Đào đương nhiên không tiết lộ điều gì, chỉ nói được Phủ Doãn đại nhân mời dự tiệc cưới nên mới cất công đi đến đây.

Có nhạc phụ đại nhân bên cạnh, Ôn Tất Luân ngày thường luôn tỏ ra chán ghét vị Quốc sư đại nhân này không nói gì.

Hứa Quân Thành cười bảo.

“Nhân sinh đắc ý tu tận hoan, mạc sử kim tôn không đối nguyệt.

”(*)

Khương Mục Đào cũng cười, nói.

“Thiên sinh ngã tài tất hữu dụng, thiên kim tán tận hoàn phục lai.

”(**)

Sau đó Khương Mục Đào tiếp tục lên đường tiến đến huyện Hoài An.

Hứa Quân Thành cũng không nói gì thêm, quay về xe ngựa.

Chừng vài khắc sau thì cũng tiếp tục đi.

Hôm nay Hứa Quân Thành đã có mặt trong thư phòng huyện nha Hoài An, trước mặt là Trịnh Văn Cẩn ngồi sau án thư, Tri Huyện Hoài An, cũng là trưởng tử của Giáo chủ Yến Tự Khâm, huynh trưởng của tiên hậu.

Trước đây Trịnh Văn Cẩn không nghĩ cha mình lại cho người tham nhập vào Đại Triệu.

Sau này y mới biết Huyết Ảnh vào cung làm hoạn quan thân cận bên cạnh muội muội.

Lại có thêm một vị quan nội các này.

Chỉ cần bấy nhiêu là cũng đủ để Hướng Thiên Giáo được hợp pháp hóa trong nội cảnh Đại Triệu rồi.

Hứa Quân Thanh lên tiếng, phá tan sự im lặng.

“Thiếu Giáo chủ, thứ lỗi cho thuộc hạ trước giờ che giấu ngài.

Việc này do Phó Giáo chủ đề ra, để bảo đảm sự an toàn cho Thánh nữ nương nương.

Chỉ là ý trời khó đoán, Thánh nữ nương nương lại ra đi như vậy.

Chúng thuộc hạ xin tạ lỗi với Thiếu Giáo chủ.

Hứa Quân Thành đột nhiên quỳ xuống trước mặt Trịnh Văn Cẩn.

Y chỉ thở dài, dù sao chuyện này cũng đã qua lâu.

Ngay cả hai cao nhân Chân Tiên nhúng tay vào cũng không thay đổi được, vậy thì trách Hứa Quân Thành thì có thể thay đổi được sao.

Trịnh Văn Cẩn xua tay nói.

“Chuyện cũ đã qua, nhắc lại làm gì.

Dù sao thì muội ấy cũng đã được đưa đi đầu thai, mà lỗi cũng không phải ở các ngươi.

Chúng ta có bỏ qua đi vậy.

Nghe vậy, Hứa Quân Thành mới đứng lên, cung kính nói với Trịnh Văn Cẩn.

“Nghe tệ nhi từng nhắc đến một nữ tiên tu có dung mạo giống Thánh nữ nương nương như đúc.

Chuyện này Thiếu Giáo chủ có biết không?

Trịnh Văn Cẩn gật đầu, kể rõ đầu đuôi cho Hứa Quân Thành.

Nghe xong, Hứa Quân Thành có hơi ớn lạnh.

Từ khi nào mà trong nội cảnh Đại Triệu lại có hai vị Chân Tiên có đủ sức nghịch thiên như vậy.

Nhưng xét lại một chút, tu vi của Hứa Quân Thành không tính là thâm sâu, so với bốn vị hộ pháp của bản giáo đã ngang hàng với Trưởng lão của các tiên môn tiên phủ thì khoảng cách này không hề nhỏ.

Như vậy thì có không biết được hai vị đạo diệu Chân Tiên hành tung thần bí thì cũng không phải là chuyện lạ.

Tin vui là hai vị Chân Tiên này không có ý đối địch với Hướng Thiên Giáo, hay nói đúng hơn, Hướng Thiên Giáo không làm bẩn pháp nhãn của hai vị này.

Tin xấu là trước đó giao hảo của hai bên rất tốt lại bị Giáo chủ phu nhân làm cho xấu đi.

Với quan hệ hiện tại, dù cho Hướng Thiên Giáo cùng Đại Triệu có diệt vong, hai người họ cũng sẽ không chút đoái hoài.

Hứa Quân Thành suy diễn đủ thứ viễn cảnh trong đầu, chẳng có cái nào có kết cục tốt hết cả.

Trịnh Văn Cẩn lại cảm thấy nghi hoặc, bèn hỏi.

“Ngươi không về đây để phá hôn sự của Tư đại nhân đó chứ?

Câu hỏi cắt đứt mạch suy nghĩ của Hứa Quân Thành khiến ông ta giật mình một cái, đáp.

“Thuộc hạ không có ý định này.

“Vậy thì con rể Lễ Bộ Thượng thư của ngươi thì sao?

“Chuyện này thuộc hạ khó lòng ngăn cản.

Tư Phong Hành kia là cái gai trong mắt của Nhị Hoàng tử.

Lần này hắn đi cưới một nữ tử thương gia, là cơ hội tốt để bôi xấu hắn trước mặt quần thần.

Nhị Hoàng tử sẽ không bỏ qua cơ hội này.

Trịnh Văn Cẩn ngồi dựa hẳn vào ghế, nói.

“Ngươi không nể mặt Bệ hạ thì cũng phải nể mặt ta chứ.

Tư Phong Hành có thể xem là vãn bối của ta.

Hôn sự này cũng là do ta mai mối chủ trì.

Ngươi để hắn phá hôn sự này, chẳng phải là đang phá đám ta hay sao?

Hứa Quân Thành vội chắp tay cúi đầu.

“Thiếu Giáo chủ, thuộc hạ không dám.

“Ngươi không dám làm trái ý Nhị Hoàng tử hay không dám làm trái ý Thiếu Giáo chủ của ngươi.

Nói rõ ràng một chút đi.

Cổ Thịnh Phong bước vào thư phòng, bắt bẻ lời nói của Hứa Quân Thành.

Đi cùng hắn còn có Tư Diệu Không, Tứ Trưởng lão núi Côn Luân mà Trịnh Văn Cẩn từng gặp mặt.

Lúc nãy Khương Mục Đào là từ huyện nha đi đến quán trà khi Hứa Quân Thành tìm đến.

Y muốn tránh mặt người này.

Sau đó nói chuyện với đám Du Nhi và La Ngọc Quỳnh một hồi thì Tư Diệu Không cũng tìm đến.

Tư Diệu Không nói Đào Nương đã biết chuyện nên đã báo cho y một tiếng, còn nói là chạy đi tìm rượu ngon nhất Đông Thanh Hoa Châu làm lễ vật tặng cho La Ngọc Quỳnh, sẽ về sớm thôi.

Biết được Tư Diệu Không là tổ tiên dòng khác của Tư Phong Hành, Khương Mục Đào mới tiết lộ tình hình hiện tại cho y biết, nhờ y đi giải quyết phía Hứa Quân Thành giúp mình.

Thế nên Tư Diệu Không mới cùng Cổ Thịnh Phong đi đến đây.

Hứa Quân Thành nhìn hai người trước mặt, cũng chỉ nhận ra Tư Diệu Không, hoàn toàn không biết nam tử thanh tuấn đi cùng là ai.

Có điều người này tu vi đạo hạnh rất thâm sâu, không kém Tư Diệu Không là bao nhiêu, đoán chừng người này cũng là cao nhân tiên đạo.

Hứa Quân Thành mới chắp tay hành lễ với Tư Diệu Không, nói.

"Tiểu bối không biết Tư tiền bối đại giá quang lâm, thất lễ rồi.

Không biết Tư tiền bối vì nguyên do gì lại xuất sơn?

Tư Diệu Không điềm nhiên nói.

“Cháu trai của ta cưới vợ, ta không được phép đến xem sao?

==========

Chú thích

(*)

(**)

Được lấy trong bài Thương Tiến Tửu của Lý Bạch.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập