“Hướng Viễn” cũ không làm được không phải vì không đủ nỗ lực mà là vì thiếu pháp môn thổ nạp hô hấp. Nếu Lư Minh truyền thụ sớm hơn, dù chỉ sớm ba năm ngày thôi, cũng sẽ không có Hướng Viễn của sau này.
Hướng Viễn sau khi có được Thổ Nạp Lục Tự Quyết liền lập tức thông suốt đạo lý trong đó. Hắn không trách Lư Minh thay cho “bản thân” mình. Chân truyền không thể truyền dạy bừa bãi. Lư Minh chỉ là một giáo đầu nhận tiền làm việc, chứ không phải phụ thân ruột mà chăm lo từng li từng tí.
Có Thổ Nạp Lục Tự Quyết, hiệu suất dẫn khí của Hướng Viễn vượt xa trước đây. Dù là kẻ tu hành nửa vời nhưng hắn lại thể hiện tốt hơn cả “bản thân” trước kia.
Một là nhờ lợi thế của công pháp, hai là nhờ nền tảng vững chắc đã được rèn giũa từ trước.
Kẻ cuồng luyện võ đó thật sự rất nỗ lực!
Nhưng mà…
Thổ Nạp Lục Tự Quyết mà Lư Minh truyền cho đã lợi hại đến thế, vậy pháp môn được các thế gia, sơn môn truyền thừa từ đời này sang đời khác chẳng phải sẽ còn kinh khủng hơn sao!
Nếu có thể được một trong các thế lực đó ưu ái, việc tu hành sẽ làm ít hưởng nhiều, chắc chắn sẽ bớt đi rất nhiều đường vòng, tiết kiệm được vô số thời gian.
Nghĩ đến đây, Hướng Viễn đang nhắm mắt khẽ lắc đầu. Làm người không thể quá tham lam. Hắn có được chân truyền, con đường khởi đầu đã vượt qua bốn thiếu niên còn lại, nên biết đủ mới phải.
Đúng vậy, làm người không thể quá tham lam.
Trong sân, cả năm thiếu niên đều nhắm mắt vận khí, không một ai đi lại lung tung. Ai cũng thầm nhủ rằng mình đã có được chân truyền thì nhất định không thể thua bốn người còn lại.
Nửa nén hương nữa trôi qua, bốn thiếu niên kia đều có chút mệt mỏi, lần lượt dừng vận khí, chuyển sang nhắm mắt dưỡng thần.
Hướng Viễn căn cơ vững chắc nên chưa thấy mệt, nhưng bị tiếng bước chân phía trước làm cho giật mình, hắn ngừng vận khí và nhìn về phía đó.
Một hàng sáu người đều mặc sắc phục màu xanh đen, eo đeo trường đao. Dáng đi của họ vững chãi, mơ hồ còn nghe thấy tiếng gió, tất cả đều là cao thủ đã đả thông mạch Nhâm.
Nam tử dẫn đầu có khuôn mặt cương nghị, mày rậm như quét sơn, mắt hổ sáng rực, trông vô cùng uy nghiêm. Đám thiếu niên vừa đối mặt với hắn, hơi thở bất giác nghẹn lại, như thể bị một cơn gió mạnh tạt qua.
Trang phục của nam tử này có điểm khác biệt rõ rệt so với các bổ khoái khác. Trên bộ sắc phục của hắn có thêu hoa văn hình đám mây đơn giản, thanh trường đao bên hông cũng không phải là loại tiêu chuẩn. Tất cả những dấu hiệu đó đều cho thấy hắn là một bổ khoái tinh anh.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập