“Đứng không ra đứng, ngồi không ra ngồi, còn ra thể thống gì nữa!”
Năm tên bổ khoái đứng thành một hàng, nam tử đứng trước họ quát một tiếng khiến đám thiếu niên vốn đã thẳng lưng nay lại càng ưỡn ngực thẳng hơn.
Nam tử khẽ gật đầu, ánh mắt lướt qua mặt từng người một. Vừa rồi hắn đã âm thầm quan sát, đại khái đã nắm được chút ít thực lực của họ, biết ai là người giỏi nhất, ai kém nhất trong năm người.
Ngay trong lần gặp đầu tiên, hắn đã sắp xếp xong xuôi vị trí cho cả năm thiếu niên.
“Ta tên Liễu Cảnh Sinh, là Khoái Ban bổ đầu của huyện này, cũng là bổ đầu của Tam Ban. Sau này các ngươi sẽ làm việc dưới trướng của ta.”
Liễu Cảnh Sinh tự giới thiệu, rồi lấy danh sách trong ngực ra điểm danh: “Hướng Viễn, từ hôm nay, ngươi theo lão Lưu làm việc. Quy củ của nha môn sẽ do hắn dạy ngươi.”
Hướng Viễn bước lên một bước nhìn về phía năm bổ khoái, không biết ai là sư phụ sẽ dẫn dắt mình.
Lúc này, nam tử nhỏ con nhất trong năm bổ khoái bước ra. Ngoài bội đao, bên hông hắn còn treo một cái tẩu thuốc. Trông hắn khoảng ba mươi mấy tuổi, ánh mắt lanh lợi, thoáng nhìn có vẻ khá gian xảo.
Hướng Viễn không dám trông mặt mà bắt hình dong. Đất Đức Châu không nuôi kẻ ăn hại, huyện Phụng Tiên lại càng là nơi loạn trong loạn. Bổ khoái ở đây không ai là kẻ dễ đối phó.
Gian xảo một chút cũng tốt, đi theo người như vậy có thể học được bản lĩnh để sống lâu.
“Là Hướng Viễn phải không, thằng nhóc ngươi trông cũng tuấn tú đấy chứ. Theo ta!”
Lão Lưu nhếch miệng cười để lộ hai hàm răng đen kịt, rồi quay người dẫn Hướng Viễn đi về phía dãy nhà của Tam Ban sau bức tường cao.
“Mã Chính Đạo, từ hôm nay ngươi theo lão Vương làm việc…”
“Lưu Năng, ngươi theo…”
Đi qua cánh cổng trên tường, tiếng nói phía sau dần nhỏ lại. Hướng Viễn im lặng đi theo lão Lưu, phát hiện ra khu nhà của Tam Ban cũng lớn hơn hắn tưởng tượng.
Từ đó có thể suy ra số người của Tam Ban không hề ít.
“Người mới đến à, huyện nha không giống võ quán bình thường đâu. Nơi này đông người, quy củ lại càng nhiều, lề lối sâu xa lắm. Sau này ta bảo ngươi làm gì thì ngươi làm nấy, bớt nói mà làm nhiều, có gì không hiểu thì ra khỏi nha môn hãy hỏi. Nghe rõ chưa?” Lão Lưu vừa đi vừa nói.
Hướng Viễn gật đầu vâng dạ, vẻ mặt ngoan ngoãn.
Lão Lưu quay đầu lại, hài lòng nói: “Bổ đầu quả có mắt nhìn người. Thằng nhóc ngươi cũng lanh lợi đấy, đỡ cho ta không ít công sức.”Hướng Viễn nghe vậy liền tỏ vẻ xấu hổ, thật thà nói: “Ta từ nhỏ đã quen giữ phép tắc rồi. Xin… ờm, không biết nên xưng hô với ngài thế nào?”
“Đừng gọi lung tung, cứ gọi ta là lão Lưu được rồi.”
Lão Lưu cười như không cười, vẻ mặt càng thêm hài lòng: “Đây là huyện Phụng Tiên, không có quy củ thì không được, nhưng quá quy củ cũng không xong đâu, đều chết sớm cả đấy.”
Nói rồi, hắn đưa tay ra, xòe năm ngón trước mặt Hướng Viễn, huơ huơ rồi lại thu về.
“Đây là…”
Hướng Viễn hiểu nhưng lại cảm thấy như mình chưa hiểu.
“Ngươi là người mới, ta dẫn ngươi vào nghề đương nhiên phải thu một khoản phí dẫn đường. Đây là quy củ. Ta cũng biết trong túi ngươi còn sạch hơn cả mặt, vắt không ra dầu, nên coi như ngươi nợ ta năm lượng bạc.”
Hướng Viễn mặt mày đắng chát nhưng trong lòng lại thầm vui sướиɠ. Lão Lưu quả là một bổ khoái dày dạn kinh nghiệm, đi theo hắn không chỉ học được bản lĩnh để sống lâu, mà còn học được cả mánh khóe kiếm tiền.
Và quả thật, Đức Châu không nuôi kẻ ăn hại.
Nhất thời, hắn bỗng có chút mong chờ với công việc bổ khoái này, một nghề vừa có tiếng tăm lại vừa có cơ hội kiếm chác.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập