Mà thực tế hơn nữa là, chó cũng có năm bảy loại chó, cũng phân chia phẩm cấp đàng hoàng.
Cơ quan triều đình nhiều như nấm sau mưa, quyền hành lớn nhỏ khác nhau, không thể nào đánh đồng được. Ví như Lục Phiến Môn, tổ chức nằm ngoài Tam Ty, đời nào lại dùng chung một loại “chó săn” với đám nha môn huyện lẻ choai choai.
Mấy cơ quan to to, quyền thế ngất trời sẽ được ưu tiên vào “chợ chó” trước, lựa mấy con “chó giống” tốt nhất. Cứ thế sàng lọc xuống dưới, đợi đến khi tất cả đã chọn xong, đám “chó con” kém phẩm nhất sẽ bị tống đi coi mấy khu mỏ hoang núi heo hút, từ đó cũng chẳng khác gì chó hoang đầu đường.
Tay nào đó từng bảo, dẫu có làm kiếp chó cũng phải chọn nơi kinh kỳ mà chui ra.
Ai cũng từng nếm mùi đói khổ, suýt chết đường chết chợ, nên chẳng ai muốn làm chó hoang. Đứa nào cũng muốn được oai phong lẫm liệt. Có cơ hội vào Lục Phiến Môn, dù có phải đánh đổi cả tính mạng cũng phải nắm cho chặt.
Hướng Viễn cũ chính là minh chứng rõ ràng nhất. Thiên tư của hắn trong đám thiếu niên thuộc dạng khá, luyện võ lại thuộc hàng siêng năng nhất.
Đã mạnh lại còn chăm, hắn tám phần là được Lục Phiến Môn chọn rồi.
Ai cũng nghĩ vậy.
Ai dè, Lục Phiến Môn còn chưa kịp tới, Hướng Viễn đã tự “cày” chết chính mình. Hắn ngày đêm khổ luyện, luyện xong còn dội nguyên một gàu nước giếng lên đầu cho mát, rồi “rầm” một tiếng ngã lăn quay, chìm vào giấc ngủ say sưa như trẻ con.
Sốt cao ba ngày liền, đến khi tỉnh lại thì đã là Hướng Viễn của hiện tại rồi.
Trong ba ngày đó, người của Lục Phiến Môn và các cơ quan lớn khác đã qua lại mấy lượt, chọn lựa cũng gần như xong xuôi.
Còn về Hướng Viễn, một kẻ siêng năng có thiên phú tàm tạm, thành tích võ khảo trước kia cũng thuộc dạng ưu tú. Giáo đầu có nói đỡ cho vài câu, nhưng khổ nỗi ai cũng bận tối mắt tối mũi. Thêm một người hay bớt một người cũng chẳng ảnh hưởng hòa bình thế giới, nên chẳng ai thèm để tâm.
Người ta chọn xong hết cả rồi, thằng bệnh này lẽ nào lại là hạt châu còn sót lại chắc!
Hai kẻ cùng tên Hướng Viễn “tự cày chết mình” nhập làm một, tỉnh lại thì ôm thêm cái tật đau đầu, trông bộ dạng có vẻ không được lanh lợi cho lắm. Giáo đầu thấy thế, không khỏi chép miệng thở dài mấy tiếng: “Đồng bệnh tương lân cả thôi.”
Cơn đau dịu đi, Hướng Viễn xoa xoa hai bên thái dương. Thấy đám thiếu niên ngoài sân đã buông đao gỗ, tụm lại một chỗ, hắn vội đẩy cửa bước nhanh theo sau.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập