Đám nhóc ngồi xếp bằng tròn trên đất, Hướng Viễn lựa một góc cuối cùng, cùng mọi người hướng mắt về phía giáo đầu Lư Minh giữa sân, mắt long lanh chờ đợi buổi kể chuyện “giang hồ hào hiệp truyền kỳ” hôm nay.
Lư Minh là một lão già thân hình vạm vỡ, tuổi ngoài sáu mươi, ngày thường lầm lì ít nói, nhưng hễ có men vào là cứ phải gọi là thao thao bất tuyệt, đặc biệt khoái kể chuyện giang hồ.
Theo lời lão thổi thì, thời trai trẻ cũng từng một thời oanh liệt lắm, là đệ tử tục gia chùa Đại Giác, sở trường đao pháp, quyền pháp, chuyên trừ gian diệt ác. Danh xưng Ma Thiên Đại Bằng không ai là không biết. Một bậc hào hiệp lừng lẫy trên giang hồ, tung hoành ngang dọc, đi đâu người ta cũng phải nể mặt lão vài phần.
Sau này được Lục Phiến Môn chiêu mộ, lão lại trở thành một vị bổ đầu oai phong lẫm liệt, hễ có kỳ án là phá, hễ có hung tặc là bắt.
Rồi thì phong độ đi xuống, bị ba mươi sáu lộ ma đầu hợp sức ám toán. Tuy liều mạng phá được vòng vây, nhưng thân công lực cũng mất đi bảy tám phần. Lão đành khăn gói về quê mở võ quán, sẵn tiện huấn luyện đám “chó con” cho triều đình.
Trên đây là nguyên văn lời của Lư Minh, mà lại còn là lúc rượu vào lời ra, thật giả khó lường. Đám nhóc cũng chẳng bận tâm, đứa nào đứa nấy đều mê mẩn đắm chìm vào những câu chuyện giang hồ của lão.
Áo gấm ngựa quý, khoái ý ân cừu, đạp bằng bất bình, xưng danh nhân nghĩa.
Đừng nói chi đám thiếu niên này, ngay cả Hướng Viễn, một kẻ đã bị “dội bom” thông tin từ thời đại công nghệ, cũng nghe đến quên trời quên đất. Chỉ cần Lư Minh uống rượu vào, bắt đầu kể chuyện là đầu hắn lại hết đau như thường.
“Lại nói ngày đó, bản giáo đầu nhận được thư của bằng hữu, báo tin Long Đàm Tam Ma xuất hiện. Vô số hảo hán tụ hội, cùng nhau bàn kế sách trừ ma.”
Lư Minh ngồi xếp bằng trên đất, nâng chén rượu lên nốc một hơi cạn sạch. Gương mặt vốn lạnh lùng của lão, nhờ có rượu vào, đôi mắt dần trở nên linh hoạt, rồi chuyển hẳn sang mày bay phượng múa.
Lão đập mạnh vào đùi một cái “bốp”, đảo mắt nhìn một lượt đám thiếu niên đang nín thở lắng nghe, vẻ mặt cực kỳ mãn nguyện, rồi kể tiếp: “Bản giáo đầu nhận được thư, nào dám chậm trễ, ngày đêm tức tốc lên đường, chạy chết liền tù tì ba con Long Huyết bảo mã, cuối cùng cũng đến nơi vào lúc trời chạng vạng tối.”
“Nơi miếu hoang núi sâu, quần hùng quyết chiến tam ma. Trong đám quần hùng đó, dĩ nhiên bản giáo đầu đây là người dẫn đầu, một mình cân hai con ma, đánh cho bọn chúng tối tăm mặt mũi.”
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập