Hướng Viễn im lặng lắng nghe, cố gắng chắt lọc những thông tin hữu ích từ lời kể của Lư Minh.
Tuy chứng đau đầu giúp hắn dung hợp không ít mảnh ký ức, khiến hắn có chút nhận thức về thế giới này, nhưng như vậy vẫn còn quá ít. Hướng Viễn cũ xuất thân bần hàn, qua đôi mắt của hắn, thế giới này chỉ hiện ra một góc cực kỳ nhỏ bé.
Hơn nữa, bình thường đám thiếu niên trong võ quán bị cấm ra ngoài, ăn uống đi lại đều có người lo liệu, thành ra hắn muốn tự mình quan sát cũng chẳng có cơ hội.
Chân ướt chân ráo đến nơi này, lạ nước lạ cái, việc có được một cái nhìn rõ ràng về mọi thứ là vô cùng quan trọng.
Ít nhất thì cũng phải nắm được những kiến thức thường thức mà ai ai cũng biết.
Trong tình huống này, Lư Minh trở thành kênh thông tin quan trọng nhất để Hướng Viễn tìm hiểu thế giới. Mặc kệ lời lão lúc say có thêm mắm dặm muối, có tự tô vẽ bản thân đến mức “nhất định” nào đó hay không, thì chiến báo có thể nói dối, chứ chiến tuyến thì không. Những địa danh, tên người, phong thổ nhân tình này đều giúp Hướng Viễn vén bớt phần nào màn sương mù mịt trước mắt.
Vẫn chưa đủ!
Hướng Viễn từ từ giơ tay, định vòng vo tam quốc hỏi han về thế giới quan hiện tại, thì thấy một thiếu niên ngồi phía trước giơ tay lên trước, chặn đường hắn.
“Giáo đầu, người có thể kể thêm về sự lợi hại của Tây Sở chúng ta không ạ?”
Khá lắm nhóc, câu này hỏi đúng chỗ ngứa của ta rồi.
Hướng Viễn lẳng lặng hạ tay xuống, thầm giơ ngón tay cái cho thằng nhóc chen ngang kia.
“Chuyện này thì trước đây ta cũng từng nói rồi, Tây Sở chúng ta đương nhiên là lợi hại.”
Lư Minh bị ngắt lời cũng không giận, uống một ngụm rượu rồi nói: “Thôi cũng được, coi như nhóc nhà ngươi biết chọn người mà hỏi. Bản giáo đầu đây từng làm việc ở Lục Phiến Môn, tai nghe sáu cõi mắt nhìn tám phương, những chuyện cơ mật đại sự trong thiên hạ, hiếm có chuyện gì mà ta không biết. Hôm nay sẽ mở mang tầm mắt cho các ngươi một phen.”
“Không hổ là giáo đầu!”
Giữa đám đông vang lên tiếng trầm trồ của Hướng Viễn. Đám thiếu niên cũng hùa theo xuýt xoa.
Lư Minh trong lòng mừng thầm, nói liền một mạch: “Man di vùng Nam Cương chưa được giáo hóa, Tây Vực đất cằn sỏi đá, chẳng đáng nhắc tới. Chỉ có Sở, Tề, Tấn là ba nước xưng hùng ở những vùng đất trù phú, là nhân vật chính của đất trời này. Dù có vô số tiểu quốc nổi lên, cuối cùng cũng khó thoát kiếp làm chư hầu, chẳng dấy nổi sóng gió gì to tát.”
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập