“Dĩ nhiên, Tây Sở của ta cũng có chỗ chưa tốt.” Giọng của Lư Minh nhỏ dần, không phải vì lão say, mà vì Đức Châu giáp với Nam Cương, nói lớn tiếng sợ sẽ bị đám tà ma hoặc lũ người thô lỗ kia nghe thấy.
Hai đám người này, lão chẳng dám dây vào kẻ nào.
Nam Cương không phải là tên của một quốc gia, mà là cả một vùng rộng lớn nằm ở phía nam Tây Sở. Nơi đây bộ lạc san sát, tín ngưỡng phức tạp. Thỉnh thoảng có bộ lạc hùng mạnh dựng nước, nhưng quốc vận đều ngắn ngủi, nguyên do thì phức tạp, ba câu hai lời chẳng thể nói rõ.
Tây Sở đã từng thử chiếm lấy Nam Cương, sáp nhập vào bản đồ, nhưng sau khi tính toán thiệt hơn thì thấy chi phí quá cao, lợi bất cập hại, chiếm chẳng bằng không chiếm, nên đành mặc cho nó phát triển hoang dã.
Tuy không chiếm đóng, nhưng Tây Sở chưa bao giờ từ bỏ việc khống chế Nam Cương. Họ giương ngọn cờ mở đường giao thương, mưu cầu phúc lợi cho bá tánh để thâm nhập, lần nào cũng đυ.c nước béo cò, vớt vát lợi ích.
Không có hỗn loạn thì phải tạo ra hỗn loạn!
Thế là, Tây Sở gọi Nam Cương là lũ man di, còn Nam Cương thì nói Tây Sở là phường giặc cướp. Tình hình giữa hai bên cứ thế mà định hình.
Lư Minh không muốn nói nhiều về Nam Cương, càng không dám nhắc đến đám tà ma bên trong đó. Rượu vào bụng, lão chuyển chủ đề sang các thế lực hàng đầu trong lãnh thổ Tây Sở.
“Thần Đô của Tây Sở ta vốn là đất tổ của Thượng Chu, khí vận kéo dài, đâu phải Bắc Tề hay Nam Tấn có thể so bì. Hai đại thế gia là Ly Nam Ngô thị và Thiếu Hàm Trần thị cũng đều tuân thủ phép tắc, sống hòa hợp với hoàng tộc.”
Nói tới đây, cái khí thế thống nhất thiên hạ của Tây Sở ban nãy bỗng xìu đi: “Còn mấy cái danh môn đại phái kia, miệng thì luôn nói triều đình là triều đình, giang hồ là giang hồ, triều đình không quản chuyện giang hồ, giang hồ chẳng màng chính sự triều đình. Miệng thì ra rả đạo lý, nhưng trong bụng chỉ toàn là buôn bán, lợi ích. Nếu không phải do bọn chúng kìm kẹp, thiên hạ sớm đã về tay Tây Sở ta rồi.”
Sau một hồi lầm bầm, lão kể tên vài thế lực khó bảo nhất.
Vô Song Cung, Kiếm Tâm Trai, Thiên Kiếm Các, Thiên Đao Tông, Thiên Võ Phái…
“Kiếm Tâm Trai thì Phật Đạo song tu, trong môn đa số là nữ đệ tử. Vô Song Cung thì toàn bộ là nữ đệ tử. Mấy môn phái này thuộc dạng ngươi không trêu chọc họ, họ sẽ lặng lẽ làm những mỹ nữ có học thức. Nhưng một khi đã đắc tội với họ, thì dù có chạy đến chân trời góc bể cũng không tìm được một chốn yên thân. Hơn nữa, cái thói bênh người nhà của họ đã thành nếp, đánh đứa nhỏ thì lòi ra đứa lớn, đến cả ma đầu thấy cũng phải tránh xa.”
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập