Chương 10: Con đường của con, đã khác rồi

Ngày thứ sáu.

Buổi sáng, Dạ Thiên còn đang vẽ một chiếc kệ gỗ mới thì ngoài sân bỗng vang lên tiếng xôn xao.

Không ồn ào.

Nhưng đủ để hắn nghe thấy.

Tiểu Hắc đang nằm dưới chân hắn đột nhiên dựng tai lên, thân thể căng lại theo bản năng.

Không gầm.

Không sủa.

Chỉ đứng dậy, chắn ngay trước người Dạ Thiên.

“Bình tĩnh.

Dạ Thiên đặt bút xuống, xoa nhẹ đầu nó.

“Trong nhà.

Tiểu Hắc liếc hắn một cái, rồi mới chậm rãi nằm xuống, nhưng đuôi không còn vẫy.

Rất rõ ràng —

nó đã cảm nhận được khí tức lạ.

Không lâu sau, cửa phòng vẽ bị gõ nhẹ.

“Thiên nhi.

Giọng Dạ Sơn.

“Cha vào được chứ?

“Vâng.

Cửa mở ra.

Dạ Sơn bước vào trước, phía sau còn có hai trưởng lão trong tộc.

Cả ba người vừa bước vào —

ánh mắt gần như đồng thời dừng lại.

Không phải trên giá vẽ.

Mà là trên con chó trắng đang nằm dưới đất.

Trong phòng yên tĩnh.

Rất yên tĩnh.

Một trưởng lão nheo mắt.

“Khí tức này…”

“Không phải hung thú.

“Cũng không phải linh thú thường.

Trưởng lão còn lại chậm rãi bước lên một bước, ánh mắt nghiêm túc.

“Thiếu chủ.

“Con thú này… từ đâu ra?

Dạ Thiên không né tránh.

“Con vẽ.

Ba chữ.

Căn phòng lập tức im phăng phắc.

Dạ Sơn không lên tiếng ngay.

Ông nhìn Tiểu Hắc rất lâu.

Không nhìn hình dáng.

Mà nhìn trạng thái tồn tại của nó.

Rồi ông chậm rãi hỏi:

“Cấp mấy?

Dạ Thiên đáp rất thật.

“Mười một.

Một trưởng lão hít sâu một hơi.

“Không thể.

“Ấu thể dị thú, dù huyết mạch cao, năm ngày cũng không thể…”

Ông nói đến đây thì dừng lại.

Bởi vì Tiểu Hắc bỗng đứng lên.

Không gầm.

Không phô trương.

Chỉ là đứng thẳng người, ánh mắt bình tĩnh nhìn ba người.

Nhưng trong khoảnh khắc đó —

khí tức mười một cấp ổn định, thu liễm, không có chút hỗn loạn nào.

Đây không phải tăng cấp cưỡng ép.

Mà là tăng trưởng hoàn chỉnh.

Dạ Sơn khẽ thở ra.

“Không sai.

“Đây không phải dị thú thường.

Ông quay đầu nhìn Dạ Thiên.

“Thiên nhi.

“Con có biết… Chó Long là gì không?

Dạ Thiên lắc đầu.

Dạ Sơn trầm giọng nói, từng chữ rất chậm.

“Chó Long không phải chủng tộc phổ thông.

“Nó là cận long chủng.

“Có huyết mạch rồng, nhưng không bộc phát bằng long thú.

“Bù lại…”

“Chúng có một đặc điểm.

Một trưởng lão tiếp lời, ánh mắt phức tạp.

“Thích nghi.

“Chó Long sinh ra để sống cùng sinh mệnh khác.

“Chủ nhân mạnh, nó lớn nhanh.

“Chủ nhân yếu, nó vẫn có thể tồn tại.

“Rất ít khi phản phệ.

Dạ Thiên cúi đầu nhìn Tiểu Hắc.

“Vậy nên…”

“Chúng thường được chọn làm…”

“Thủ hộ thú.

Dạ Sơn gật đầu.

“Nhưng số lượng cực kỳ ít.

“Trong ghi chép của Đế quốc, một trăm năm chưa chắc xuất hiện một con.

“Huống chi…”

Ông dừng lại, nhìn quanh phòng vẽ.

“Là do vẽ mà sinh ra.

Hai trưởng lão nhìn nhau.

Ánh mắt đã không còn là nghi hoặc.

Mà là —

thận trọng.

“Thiếu chủ.

“Chuyện này, không thể truyền ra ngoài.

“Chó Long + họa sinh mệnh…”

“Nếu để người ngoài biết, sẽ không yên.

Dạ Thiên gật đầu.

“Con hiểu.

Tiểu Hắc lúc này mới chậm rãi tiến lên, dùng mũi húc nhẹ ống quần Dạ Sơn.

Không thân cận quá mức.

Nhưng không bài xích.

Dạ Sơn cúi đầu nhìn nó.

Rồi bất ngờ đưa tay ra.

Tiểu Hắc do dự một giây.

Sau đó —

để cho ông chạm vào đầu.

Dạ Sơn bật cười khẽ.

“Xem ra…”

“Không chỉ là thú.

“Còn biết chọn người.

Ông đứng thẳng dậy, nhìn Dạ Thiên.

“Thiên nhi.

“Con đường của con…”

“Đã khác rồi.

Dạ Thiên không đáp.

Chỉ cúi đầu.

Trong phòng vẽ, ánh nắng chiếu vào.

Một con chó long trắng nằm bên chân thiếu niên.

Một họa sư đang bước ra khỏi khuôn khổ nghề nghiệp.

Và Dạ gia —

lần đầu tiên nhận ra.

Thứ mà thiếu chủ vẽ ra…

Có thể thay đổi rất nhiều thứ.

————————–

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập