Chương 11: đi vẽ hiện thực

Sau khi Dạ gia xác nhận sự tồn tại của Tiểu Hắc, Dạ Thiên không lập tức ra ngoài.

Ngược lại —

hắn ở yên trong phòng vẽ thêm ba ngày.

Không ai quấy rầy.

Không ai thúc ép.

Ngay cả Dạ Sơn cũng chỉ căn dặn một câu:

“Chuẩn bị đủ rồi hãy ra.

Ba ngày này, Dạ Thiên gần như không vẽ sinh mệnh.

Chỉ vẽ đồ vật.

Rất nhiều đồ vật.

Ghế.

Bàn.

Giá gỗ.

Dụng cụ luyện tập.

Mỗi ngày, hắn vẽ từ sáng đến chiều, rồi nghỉ.

Không ép.

Không tham.

Chỉ duy trì nhịp ổn định.

Hắn rất nhanh phát hiện ra một quy luật cực kỳ rõ ràng.

Một chiếc ghế đơn giản —

khi hoàn thành, sáng tạo chi lực trong cơ thể phản hồi đúng một điểm.

Một chiếc bàn có cấu trúc phức tạp hơn —

hai đến ba điểm.

Một giá sách nhiều tầng —

năm điểm.

Không sai lệch.

Không ngẫu nhiên.

“Sáng tạo chi lực…”

“…là thứ được thế giới công nhận.

Không phải hắn tự sinh ra.

Mà là thế giới trả lại cho hắn vì đã tạo ra thứ “hợp lý”.

Ba ngày.

Hắn vẽ không dưới một trăm vật dụng.

Không tinh xảo.

Nhưng đủ dùng.

Sáng tạo chi lực trong cơ thể —

từ con số 0, chậm rãi tăng lên.

Ngoài ra —

Tiểu Hắc mỗi ngày đều mang lại một điểm sáng tạo chi lực ổn định.

Không cần làm gì.

Chỉ cần tồn tại.

Giống như một sinh mệnh được neo vào hắn.

Đến cuối ngày thứ ba, Dạ Thiên ngồi xuống, nhắm mắt cảm nhận rất kỹ.

Con số trong đầu dần rõ ràng.

Sáng tạo chi lực:

217 điểm

Không nhiều.

Nhưng rất vững.

Cùng lúc đó, tinh thần lực của hắn cũng tăng lên thấy rõ.

Không phải vì uống dược thủy.

Mà là vì liên tục điều phối nét bút, khiến tinh thần trở nên bền bỉ hơn.

Tinh thần không còn “căng” như trước.

Mà giống như được kéo giãn.

Hắn ước lượng rất chính xác.

So với lúc vừa lên cấp 3 —

tinh thần lực tổng lượng tăng thêm khoảng hai mươi.

Còn thể chất —

thay đổi không lớn.

Nhưng không phải không có.

Việc đứng hàng giờ vẽ, duy trì tư thế, khiến thân thể hắn ổn định hơn, hơi thở dài hơn.

Không mạnh lên rõ rệt.

Nhưng không còn yếu.

Đêm cuối cùng trước khi rời phòng vẽ, bảng trạng thái quen thuộc lặng lẽ hiện ra.

————————

【Tên】:

Dạ Thiên

【Nghề nghiệp】:

Họa

【Cấp bậc】:

【Tinh thần lực】:

200 / 200 (+20)

【Sáng tạo chi lực】:

217 / 1200

【Thể chất】:

Cấp thấp (+ổn định)

【Trạng thái】:

Bình ổn

————————

Dạ Thiên nhìn bảng rất lâu.

Không phải vì con số.

Mà vì cảm giác.

Hắn đứng dậy.

Thu dọn Hồng Mông Bút.

Gọi Tiểu Hắc lại.

“Ở trong phòng đủ rồi.

“Đến lúc…”

“…ra ngoài.

Tiểu Hắc lập tức dựng tai.

Cái đuôi trắng vẫy mạnh.

Ngày hôm sau, Dạ Thiên rời khỏi khu nội viện.

Mục tiêu rất rõ ràng.

— Phó bản gia tộc Dạ gia.

Nơi đó không phải chiến trường.

Mà là khu vực rèn luyện được gia tộc kiểm soát.

Có dị thú cấp thấp.

Có nguy hiểm.

Nhưng trong phạm vi cho phép.

Rất thích hợp để thăng cấp nghề nghiệp.

Dạ Thiên đứng trước cổng phó bản.

Không cầm vũ khí.

Chỉ mang theo bút.

Và một con chó long trắng cấp mười một, đang ngẩng đầu nhìn hắn.

“Lần này…”

“Không vẽ đồ dùng nữa.

Hắn hít sâu một hơi.

“Chúng ta…”

“…đi vẽ hiện thực.

Cổng phó bản mở ra.

Một thế giới khác, hiện ra trước mắt.

———————–

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập