Cổng phó bản khép lại phía sau.
Ánh sáng trong nháy mắt thay đổi.
Không còn là không gian được chăm chút của Dạ gia, mà là một khu rừng thấp, tán cây rậm rạp, mặt đất phủ đầy rêu xanh và lá mục.
Mùi máu rất nhạt.
Nhưng không biến mất.
“Phó bản gia tộc…”
“…quả nhiên là để rèn người.
Dạ Thiên đứng yên vài giây, không bước ngay.
Hắn nhắm mắt.
Không cảm nhận dị thú trước.
Mà cảm nhận chính mình.
Sáng tạo chi lực trong cơ thể chậm rãi vận hành.
Không bùng phát.
Không tăng thêm.
Chỉ tồn tại.
“Quả nhiên.
Hắn mở mắt.
“Sáng tạo chi lực… không phải năng lượng tu luyện.
“Không thể hấp thu từ trời đất.
“Không thể tăng nhờ giết chóc.
Nó là thứ được thế giới công nhận, không phải thứ hắn tự sinh ra.
Vẽ — thế giới công nhận hành vi đó là sáng tạo — nên trả lại.
Sinh mệnh được vẽ — tồn tại trong thế giới — nên mỗi ngày phản hồi lại một chút.
Ngoài hai con đường đó —
không còn cách nào khác.
Dạ Thiên cúi đầu nhìn Hồng Mông Bút trong tay.
Trong phó bản này, hắn không vẽ.
Nhưng hắn vẫn cảm nhận được —
những dòng sáng tạo chi lực cực mỏng đang lặng lẽ chảy ngược về bút.
Không phải hắn chủ động.
Mà là Hồng Mông Bút… tự thu.
Như thể nó là trung gian.
Là vật chứng nhận.
Còn hệ thống —
chỉ là kẻ tiêu thụ.
“Nếu không có sáng tạo chi lực…”
“Hệ thống cũng chỉ là vỏ rỗng.
Nghĩ đến đây, ánh mắt Dạ Thiên càng bình tĩnh.
“Đi thôi.
Hắn vỗ nhẹ đầu Tiểu Hắc.
Con chó lông trắng lập tức lao ra trước.
Chưa đi được bao xa —
một bóng đen vụt qua bụi cây.
Xoạt!
Một con Lang Giác cấp tám lao ra.
Gầm khẽ.
Không do dự.
Tiểu Hắc lập tức hạ thấp thân người.
Không gầm.
Không phô trương.
Trong khoảnh khắc Lang Giác vồ tới —
Vút!
Tiểu Hắc biến mất.
Không phải nhanh.
Mà là đúng thời điểm.
Một cú cắn gọn gàng vào cổ.
Không dư lực.
Lang Giác giãy giụa vài giây, rồi mềm xuống.
Dạ Thiên đứng phía sau, không can thiệp.
Hắn chỉ quan sát.
Khí tức của Tiểu Hắc… rất ổn định.
Không có cảm giác vượt cấp cưỡng ép.
Mỗi lần săn xong, nó chỉ đứng yên vài giây.
Rồi tiếp tục đi.
Ăn.
Hấp thu.
Không cần điều chỉnh.
Không cần tu luyện.
Giống hệt dị thú thuần chủng.
Nhưng khác một điểm —
khi Tiểu Hắc quay đầu nhìn hắn, ánh mắt rất rõ.
Nó biết mình đang bảo vệ ai.
Sau con Lang Giác thứ ba —
khí tức của nó khẽ chấn động.
Không bùng.
Chỉ trượt qua một rào cản.
Dạ Thiên khẽ gật đầu.
“Cấp mười hai rồi.
Nhanh.
Nhưng hợp lý
Đi sâu hơn.
Địa hình bắt đầu phức tạp.
Rễ cây chằng chịt.
Đá ngầm lộ ra.
Tiểu Hắc đột nhiên dừng lại.
Phía trước —
một bầy Xích Nha Thử.
Số lượng không nhiều.
Nhưng di chuyển nhanh.
Rất phiền.
Dạ Thiên không rút lui.
Hắn rút bút.
Không vẽ sinh mệnh.
Không vẽ vũ khí.
Chỉ vẽ —
địa hình.
Một nét.
Một tảng đá lộ ra nhiều hơn một chút.
Nét thứ hai.
Một thân cây đổ lệch sang trái.
Không tạo mới.
Chỉ điều chỉnh hiện thực.
Tinh thần lực tiêu hao.
Sáng tạo chi lực không tăng.
Nhưng cũng không giảm.
Bởi vì hắn không tạo.
Chỉ can thiệp.
Bầy Xích Nha Thử lao ra —
nhưng đường chạy bị bóp hẹp.
Tiểu Hắc xông vào.
Cắn.
Đạp.
Đuôi quét.
Rất nhanh.
Rất gọn.
Chưa đến nửa phút, mặt đất yên tĩnh trở lại.
Dạ Thiên hạ bút.
Thở ra một hơi.
“Thì ra là vậy…”
“Trong phó bản…”
“Ta không cần sáng tạo.
“Chỉ cần định hướng.
Hồng Mông Bút trong tay hơi ấm lên.
Không hút sáng tạo chi lực.
Nhưng hấp thu phản hồi mơ hồ từ hiện thực.
Rất nhỏ.
Không đủ tăng điểm.
Nhưng đủ để hắn chắc chắn một điều.
— Con đường này, đúng.
Hệ thống trong đầu im lặng.
Không nhắc nhở.
Không thúc ép.
Bởi vì nó biết —
chỉ cần Dạ Thiên còn sáng tạo,
chỉ cần sinh mệnh hắn vẽ ra còn sống —
sáng tạo chi lực sẽ không bao giờ cạn vĩnh viễn.
Dạ Thiên nhìn về phía sâu trong phó bản.
Ánh mắt sáng lên rất nhẹ.
“Tiểu Hắc.
“Đi tiếp.
“Chúng ta…”
“…mới chỉ bắt đầu thôi.
Tiểu Hắc sủa khẽ một tiếng.
Cái đuôi trắng vẫy mạnh.
Một họa sư.
Một chó long.
Một phó bản.
Và một con đường mà thế giới —
đã bắt đầu thừa nhận.
—————-
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập