Tin tức Dạ Thiên chuyển chức Sinh Mệnh Họa không lan ra ngoài.
Nhưng trong nội bộ Dạ gia —
nó như một cơn địa chấn.
Không phải vì cấp bậc.
Cũng không phải vì thiên phú.
Mà bởi vì một sự thật rất đơn giản —
thế giới này, chưa từng có ai tạo ra sinh mệnh thật sự.
Dạ gia có họa sư.
Có triệu hoán sư.
Có khôi lỗi sư.
Có chuyển chức giả đủ loại kỳ dị.
Nhưng tất cả những thứ đó —
đều là gọi đến, điều khiển, hoặc bắt chước.
Không có ai —
vẽ ra một sinh mệnh rồi để nó tự sống, tự lớn, tự tiến hóa.
Khi các trưởng lão tận mắt nhìn thấy Tiểu Hắc —
lúc thì hóa thân cao bảy mét, đứng im đã khiến không khí trầm xuống,
lúc thì thu nhỏ thành một tiểu cầu trắng nằm trên vai Dạ Thiên, vô hại đến mức đáng yêu —
cả đại điện im lặng rất lâu.
Không ai lên tiếng trước.
Cuối cùng —
gia chủ Dạ gia chậm rãi nói một câu.
“Đây…”
“…không còn là nghề nghiệp.
“Đây là quyền năng.
Ngay lúc ấy, ánh mắt mọi người đều rơi vào Dạ Thiên.
Không tham lam.
Không hoài nghi.
Mà là — sợ.
Không phải sợ Dạ Thiên.
Mà là sợ thứ đứng sau hắn.
Dạ Thiên không giấu.
Hắn giơ tay.
Trong lòng bàn tay —
Hồng Mông Bút hiện ra.
Không còn là vật cầm ngoài thân.
Mà là một phần của hắn.
Khí tức hòa làm một.
Không thể tách.
Không thể cướp.
Không thể thay thế.
Một trưởng lão hít sâu một hơi.
“Bản mệnh pháp bảo…”
“Dung hợp hoàn chỉnh.
“Không sai được.
Ánh mắt gia chủ Dạ gia trở nên vô cùng trầm trọng.
“Đây không phải đồ của thế giới này.
Câu nói ấy vừa ra —
tất cả đều hiểu.
Không phải suy đoán.
Mà là khẳng định.
Hồng Mông Bút —
là bảo vật của một thế giới tu tiên nào đó,
hơn nữa, cấp độ rất cao.
Cao đến mức —
nó có thể làm nền tảng cho một con đường.
tự nó đã đủ tư cách trở thành “hệ thống”.
Lúc này, rất nhiều người mới chợt hiểu ra.
Hệ thống của Dạ Thiên —
chưa từng chủ đạo hắn.
Nó chỉ là lớp giao diện.
Thứ thật sự quyết định tất cả —
chính là Hồng Mông Bút.
Gia chủ Dạ gia đứng dậy.
Chậm rãi nói từng chữ.
“Chuyện Dạ Thiên có thể sáng tạo sinh mệnh…”
“…từ nay về sau, là cơ mật tối cao của Dạ gia.
“Không ghi chép.
“Không truyền miệng.
“Không để lọt ra ngoài dù chỉ một chữ.
“Dạ gia…”
“…bảo vệ hắn.
Không cần thề.
Không cần máu.
Bởi vì mọi người đều hiểu —
nếu tin tức này bị lộ ra ngoài,
Dạ Thiên sẽ không có kẻ địch.
Mà là —
cả thế giới.
Thế giới này —
không bình tĩnh như bề ngoài.
Ngoài Đế quốc —
còn tồn tại vô số giáo phái tà ác.
Chúng không chống lại chức nghiệp giả.
Chúng chống lại trật tự.
Ngoài ra —
còn có những tà thần ngoại vực, không thuộc thế giới này, đang từng bước xâm lấn.
Chiến tuyến đã mở.
Không phải ngày một ngày hai.
gần một năm.
Rất nhiều chuyển chức giả cấp cao đã ra tiền tuyến.
Rất nhiều người… không trở về.
Khi nói đến đây, gia chủ Dạ gia nhìn Dạ Thiên thật sâu.
“Mẫu thân ngươi…”
“…đang ở Đế đô.
“Trên chiến tuyến hậu cần.
Dạ Thiên khẽ siết tay.
“Chữa trị.
“Ổn định tinh thần.
“Duy trì sinh mệnh cho các chuyển chức giả cấp cao.
“Một năm nay…”
“…chưa từng rời khỏi.
Đại điện im lặng.
Dạ Thiên không hỏi thêm.
Nhưng trong lòng hắn —
lần đầu tiên có một cảm giác rất rõ ràng.
Con đường Sinh Mệnh Họa —
không chỉ để mạnh.
Không chỉ để sống.
Mà có lẽ —
sẽ là chìa khóa cho một cuộc chiến.
Hồng Mông Bút trong cơ thể hắn khẽ rung.
Không phải cảnh báo.
đồng tình.
Dạ Thiên ngẩng đầu.
Ánh mắt bình tĩnh.
“Ta hiểu.
“Ta sẽ tiếp tục vẽ.
“Tiếp tục tích lũy.
“Cho đến khi…”
“…sinh mệnh ta vẽ ra, đủ để đứng trên chiến tuyến.
Gia chủ Dạ gia gật đầu thật mạnh.
“…chờ ngày đó.
Ngoài điện.
Gió nổi lên.
Thế giới —
đã bắt đầu chuyển động quanh một họa sư.
——————-
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập