Chương 17: đến học viện

Từ sau ngày chuyển chức Sinh Mệnh Họa, đã hơn sáu tháng trôi qua.

Dạ Thiên không rời khỏi Dạ gia.

Không phải bị giam.

Mà là được bảo vệ.

Hắn tiếp tục vẽ.

Tiếp tục tích lũy.

Không vẽ sinh mệnh đặc thù.

Không làm chuyện vượt giới hạn.

Mọi thứ đều chậm lại.

Cho đến một ngày —

gia chủ Dạ gia gọi hắn đến.

“Ngươi… đã lâu rồi chưa đến học viện.

Dạ Thiên ngẩn ra.

Hắn im lặng vài giây.

Rồi mới chợt nhận ra —

đúng vậy.

Từ khi thức tỉnh chức nghiệp, vào phó bản, chuyển chức, tích lũy sáng tạo chi lực…

Hắn chưa từng thật sự quay lại trường.

“Đi một chuyến đi.

Gia chủ nói.

“Ngươi không cần tránh.

“Cũng không cần phô trương.

“Chỉ là…”

“…đừng quên ngươi vẫn là học viên.

Dạ Thiên gật đầu.

Sáng hôm đó —

hắn rời Dạ gia.

Không hộ vệ.

Không tùy tùng.

Tiểu Hắc nằm trên vai hắn, ở trạng thái tiểu cầu trắng.

Không khí rất quen.

Học viện chức nghiệp Dạ Thành.

Cổng lớn mở rộng.

Học viên ra vào không dứt.

Có người mặc giáp.

Có người mang pháp trượng.

Có người khí tức còn rất non nớt.

Dạ Thiên bước vào.

Không ai chú ý.

Không ai nhận ra.

Hắn không còn đeo phù hiệu họa sư cũ.

Chỉ mặc đồng phục học viện đơn giản.

Giống như một học viên bình thường… hơi yên tĩnh.

Đi trên con đường lát đá —

tiếng thảo luận vang lên xung quanh.

“Nghe nói chiến tuyến phía bắc lại căng rồi…”

“Ta nghe nói có tà giáo trà trộn vào học viện.

“Chuyển chức giả cấp cao chết nhiều lắm…”

Dạ Thiên nghe.

Không xen vào.

Không phản ứng.

Chỉ bước.

Khu giảng đường.

Khu thực hành.

Quảng trường triệu hoán.

Tất cả đều như cũ.

Nhưng hắn biết —

mình đã khác.

Khi đi ngang qua sân huấn luyện —

một nhóm học viên đang luyện tập triệu hoán.

Một con thú triệu hồi xuất hiện, hình thể mơ hồ.

Học viên kia thở hổn hển, rất cố gắng duy trì.

Dạ Thiên dừng bước.

Không phải vì hiếu kỳ.

Mà là vì —

hắn nhìn thấy kết cấu không ổn định.

Không tự chủ, hắn vẽ một nét.

Không có bút trong tay.

Chỉ là một ý niệm.

Kết cấu con thú kia ổn định hơn một chút.

Học viên triệu hoán ngẩn ra.

“Ơ?

“Vừa rồi… dễ hơn?

Dạ Thiên đã đi xa.

Tiểu Hắc trên vai khẽ động.

“Đừng vẽ lung tung.

Dạ Thiên thì thầm.

Tiểu Hắc ngoan ngoãn nằm im.

Hắn tiếp tục đi.

Vào thư viện.

Ngồi xuống một góc.

Lật sách.

Không đọc nội dung.

Mà đọc thế giới này ghi chép về sinh mệnh.

Rất thô.

Rất nông.

Nhưng cũng rất chân thật.

“Thì ra…”

“Thế giới này chưa từng hiểu sinh mệnh theo cách đó.

Đang lúc hắn đọc —

một giọng nói vang lên.

“Chỗ này có người ngồi không?

Dạ Thiên ngẩng đầu.

Một nữ học viên.

Mắt sáng.

Khí tức ổn định.

Chuyển chức giả không yếu.

Hắn gật đầu.

“Có thể.

Nữ học viên ngồi xuống.

Liếc nhìn Tiểu Hắc.

“Thú sủng?

“Ừ.

“Dễ thương thật.

Tiểu Hắc cụp tai.

Rất vô hại.

Hai người không nói thêm.

Chỉ cùng đọc sách.

Không khí yên tĩnh.

Nhưng Dạ Thiên cảm nhận được —

xung quanh học viện,

có vài ánh mắt không thuộc về học viên.

Rất mờ.

Rất giỏi che giấu.

Tà giáo?

Hay người của Đế quốc?

Hắn không vạch trần.

Không né tránh.

Chỉ tiếp tục sống như một học viên.

Bởi vì —

đây chính là thứ họ muốn nhìn thấy.

Một Sinh Mệnh Họa…

…đang học cách ở trong nhân gian.

Tiểu Hắc mở một mắt.

Rồi lại nhắm.

Ngoài học viện —

thế giới vẫn động.

Nhưng trong sân trường —

bề ngoài, mọi thứ vẫn yên bình.

———————-

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập