Chương 18: tà giáo ra tay

Thư viện học viện rất yên tĩnh.

Ánh nắng chiều xuyên qua cửa sổ cao, rơi lên mặt bàn gỗ dài.

Giấy lật nhẹ.

Không ai nói chuyện.

Nữ học viên ngồi đối diện Dạ Thiên đọc rất chăm chú, thỉnh thoảng ghi chép vài dòng.

Nhìn thế nào cũng chỉ là một học viên bình thường.

Nhưng Dạ Thiên đã để ý từ sớm —

khí tức của nàng quá “sạch”.

Không phải mạnh.

Mà là sạch đến mức… bất thường.

Giống như một ngọn đèn trong sương mù.

Tiểu Hắc trên vai hắn khẽ động.

Lông dựng nhẹ một sợi.

Rồi lại hạ xuống.

Rất nhỏ.

Nhưng đủ để Dạ Thiên cảnh giác.

Ngay khoảnh khắc đó —

một cảm giác lạnh buốt lướt qua thư viện.

Không phải sát khí.

Mà là một thứ gì đó đang nhìn trộm.

Nữ học viên khẽ cau mày.

Tay nàng run nhẹ.

“…”

Nàng đặt tay lên ngực.

Hơi thở loạn nhịp.

Dạ Thiên không nhìn nàng.

Mà nhìn bóng dưới chân nàng.

Trong ánh sáng chiều —

bóng ấy chậm hơn nửa nhịp.

Một vệt đen mỏng như sợi chỉ, từ bóng lan ra mặt đất.

Rất khó phát hiện.

Nếu không phải Sinh Mệnh Họa —

hắn cũng sẽ bỏ qua.

“Đừng động.

Dạ Thiên nói rất khẽ.

Nữ học viên giật mình.

“Cái gì…?

Ngay lúc ấy —

rẹt.

Trang sách trước mặt nàng tự lật.

Chữ viết trên đó méo mó.

Như bị thứ gì đó bôi lên từ bên trong.

Một mùi tanh rất nhạt tràn ra.

Không ai khác trong thư viện nhận ra.

Bởi vì —

thứ này chỉ nhắm vào một người.

Bóng dưới chân nữ học viên đột ngột phồng lên.

Một bàn tay đen nhánh, không có móng, chui ra từ bóng.

Không tấn công ngay.

Chỉ đặt lên cổ chân nàng.

Lạnh.

Nữ học viên cứng đờ.

Môi tái nhợt.

Đây không phải tà giáo thông thường.

Đây là — ký sinh bóng tối.

Một nhánh cấm thuật.

Dạ Thiên thở ra thật chậm.

Nếu hắn động thủ thô bạo —

nàng chết trước.

Nếu hắn gọi người —

không kịp.

Hắn không rút Hồng Mông Bút.

Không vẽ sinh mệnh.

Hắn chỉ vẽ mối quan hệ.

Một nét vô hình —

cắt giữa bóng và chủ thể.

Không phá.

Chỉ tách.

Bàn tay đen kia khựng lại.

Như bị mất phương hướng.

Ngay khoảnh khắc đó —

Tiểu Hắc mở mắt.

Không cần hóa lớn.

Chỉ hé miệng.

Một tia long tức cực mỏng tràn xuống.

Không nóng.

Không mạnh.

Nhưng rất thật.

Bóng đen run lên.

Bị ép trở lại mặt đất.

Tan ra như mực gặp nước.

Nữ học viên ngã gục xuống bàn.

Bất tỉnh.

Mọi thứ xảy ra trong chưa đầy hai nhịp thở.

Thư viện vẫn yên tĩnh.

Học viên khác chỉ ngẩng đầu nhìn thoáng qua.

“Ngủ gật à?

“Chắc mệt.

Không ai nghi ngờ.

Dạ Thiên đỡ nữ học viên dậy.

Trong khoảnh khắc chạm tay —

hắn cảm nhận được một dấu ấn tà thần rất mờ.

Không sâu.

Không hoàn chỉnh.

Như vừa mới gieo.

“Quả nhiên…”

“Bọn chúng đang tuyển chọn.

Không phải giết.

Không phải phá.

Mà là —

tìm vật chứa phù hợp.

Ngay lúc ấy —

từ một kệ sách xa xa —

một bóng người quay đi.

Không nhanh.

Không chậm.

Không để lộ khí tức.

Nhưng Dạ Thiên biết —

đó không phải học viên.

Tiểu Hắc gầm khẽ.

Dạ Thiên lắc đầu.

“Chưa phải lúc.

Hắn bế nữ học viên lên.

Đi ra khỏi thư viện.

Chuông cảnh báo không vang.

Bởi vì học viện…

…đã bị xâm nhập từ rất lâu rồi.

Ngoài cửa thư viện —

ánh nắng vẫn ấm.

Nhưng trong mắt Dạ Thiên —

trường học này, từ hôm nay —

không còn là nơi an toàn.

Hắn cúi đầu nhìn nữ học viên.

Khẽ nói.

“Ngươi may mắn.

“Nhưng bọn chúng…”

“…sẽ không dừng lại.

Tiểu Hắc cuộn người trên vai hắn.

Đôi mắt đen mở ra.

Lần này —

không còn đáng yêu.

Mà là lạnh.

——————

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập