Chương 27: liên tục sáng tạo

Từ sau trận chiến ở Huyết Vực Sơn Hải, Dạ Thiên không còn ra ngoài.

Hắn hiểu rõ một điều.

Tà thần đã nhìn thấy tọa độ nơi này.

Nếu muốn đứng vững trong trận chiến tương lai, hắn không thể chỉ dựa vào phụ thân hay Dạ gia.

Hắn phải mạnh lên.

Mạnh theo cách của riêng mình.

Đêm hôm đó.

Trong phòng riêng.

Dạ Thiên mở thương thành.

Ánh sáng quen thuộc hiện lên.

Hắn không do dự nữa.

170.

000 điểm Sáng Tạo Chi Lực trừ đi 100.

000.

Sinh vật cửu giai quan tưởng đồ xuất hiện.

Không phải cuộn giấy bình thường.

Mà là một trục ngọc đen nhạt, bên trong như có vô số hình bóng đang chuyển động.

Khi mở ra.

Không có chữ.

Chỉ có cấu trúc.

Long tộc với từng đường xương sống uốn lượn như sông lớn.

Phượng tộc với mạch năng lượng đan xen như hỏa diễm sống.

Cự viên, hải thú, cổ trùng…

Không phải hình vẽ mỹ lệ.

Mà là giải phẫu sinh mệnh đến tận bản chất.

Chỉ nhìn vài khắc.

Tinh thần lực của hắn đã tiêu hao gần cạn.

Hắn hiểu.

Đây không phải thứ có thể nuốt vội.

Phải chậm.

Phải sâu.

Trước khi bế quan dài hạn.

Dạ Thiên đến gặp Dạ Sơn.

Hắn xin một vật.

Một vòng tay không gian cấp cao.

Dung tích khoảng một cây số vuông.

Không chỉ chứa vật chết.

Mà có thể chứa sinh vật sống.

Dạ Sơn không hỏi nhiều.

Chỉ nói một câu:

“Con đã nghĩ kỹ?

Dạ Thiên gật đầu.

Hắn biết.

Sắp tới sẽ không đơn giản.

Vì hắn định vẽ rất nhiều.

Không chỉ long cẩu.

Không chỉ dị thú cải tiến.

Mà cả sinh vật truyền thuyết.

Những thứ nếu thả ra bên ngoài, có thể gây hỗn loạn.

Trước khi bế quan, hắn đem toàn bộ hơn năm ngàn chó long cùng những sinh mệnh mình từng sáng tạo giao cho Dạ Sơn an bài.

Dạ gia có bí cảnh riêng.

Có lãnh địa phong tỏa.

Chúng sẽ có nơi sinh tồn.

Hắn không thể vừa vẽ vừa lo giữ ổ.

Từ nay.

Hắn chỉ chuyên tâm một việc.

Vẽ.

Ba tháng trong phòng

Cửa phòng khép lại.

Không ai được quấy rầy.

Ngày đầu tiên.

Hắn quan tưởng long tộc.

Chỉ một phần nhỏ của cấu trúc cột sống đã khiến đầu óc đau như muốn nứt ra.

Nhưng hắn không dừng.

Hồng Mông Bút chuyển động.

Nét đầu tiên rơi xuống.

Một con long thú sơ cấp thành hình.

Thất bại.

Cấu trúc năng lượng sụp đổ.

Tự tan rã.

Ngày thứ ba.

Thành công lần đầu tiên.

Một long thú cấp 30 xuất hiện.

Uy áp chưa ổn định.

Nhưng là sinh mệnh hoàn chỉnh.

Sáng Tạo Chi Lực tiêu hao hơn ngàn điểm.

Phản hồi không nhiều.

Nhưng kinh nghiệm tăng vọt.

Tuần thứ hai.

Trong phòng xuất hiện dị tượng.

Khi hắn hoàn thành một con giao long cải tiến.

Một tiếng long ngâm vang lên.

Không phải do nó phát ra.

Mà là thiên địa cộng hưởng.

Trên bầu trời Dạ thành, mây tụ thành hình long, kéo dài hơn trăm trượng rồi mới tan.

Trưởng lão Dạ gia nhìn về phía khu viện của hắn, ánh mắt trầm mặc.

Tháng thứ nhất.

Hắn vẽ hơn hai trăm sinh mệnh.

Thành công sáu phần.

Bốn phần thất bại.

Mỗi lần thất bại đều là tiêu hao tinh thần lực cực lớn.

Có lần còn phản phệ khiến hắn thổ huyết.

Nhưng cấu trúc hắn nắm được ngày càng rõ ràng.

Tinh thần lực tăng trưởng gần như đột biến.

Tháng thứ hai.

Hắn bắt đầu thử nghiệm phượng hệ.

Lần đầu thành công.

Một con hỏa điểu sinh ra.

Khi mở mắt.

Phương minh vang lên.

Âm thanh như tiếng chim cổ xưa gọi trời.

Trong khoảnh khắc đó, ánh sáng đỏ rực xuyên qua mái phòng, chiếu thẳng lên trời.

Thiên địa linh khí hội tụ.

Mây đỏ nhuộm nửa bầu trời.

Dạ thành chấn động.

Nhưng Dạ Sơn hạ lệnh phong tỏa tin tức.

Chỉ nói là thiên tượng dị biến bình thường.

Tháng thứ ba.

Dạ Thiên không còn vẽ theo mẫu nữa.

Hắn bắt đầu sáng tạo.

Kết hợp long cốt với phượng mạch.

Kết hợp cấu trúc hải thú với cơ chế tự phục hồi của cổ trùng.

Có sinh mệnh thất bại, tan thành tro.

Có sinh mệnh thành công, ánh sáng tràn ngập căn phòng.

Có một lần.

Khi hắn hoàn thành một sinh vật cấp 60.

Thiên địa rung lên.

Không chỉ long ngâm.

Mà là vạn thú hô ứng.

Trong phạm vi mười dặm quanh Dạ gia, dị thú đồng loạt quỳ phục.

Tiểu Hắc khi ấy đứng ngoài cửa, thân hình khổng lồ, ngẩng đầu nhìn trời.

Ba tháng.

Tinh thần lực của hắn lột xác hoàn toàn.

Cấp độ không tăng quá nhanh.

Nhưng chất lượng đã khác hẳn.

Sáng Tạo Chi Lực không ngừng tiêu hao rồi lại tích lũy.

Sinh mệnh trong vòng tay không gian ngày càng nhiều.

Có long thú.

Có hỏa điểu.

Có dị chủng chưa từng tồn tại trên đại lục.

Khi cánh cửa phòng mở ra sau đúng ba tháng.

Dạ Thiên bước ra.

Ánh mắt hắn bình tĩnh.

Nhưng sâu thẳm bên trong.

Như có vô số sinh mệnh đang thở.

Phía xa.

Bầu trời Dạ thành bỗng vang lên một tiếng sấm nặng nề.

Không phải mưa.

Mà như lời cảnh báo.

Bởi vì lần này.

Thứ hắn đang chuẩn bị vẽ tiếp theo.

Không còn là cửu giai.

Mà là sinh mệnh chạm ngưỡng truyền thuyết.

Và thiên địa…

Chưa chắc sẽ cho phép.

—————–

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập