Đêm rất sâu.
Gió thổi qua mái ngói Dạ gia, mang theo hơi lạnh đầu thu.
Trong phòng, linh khí vận chuyển đều đặn quanh thân Dạ Thiên.
Hắn ngồi xếp bằng, thần sắc bình ổn, Vô Tướng như thường lệ đậu trên vai trái, ánh sáng dịu nhẹ như một vì sao nhỏ.
Nhưng đêm nay…
Ánh sáng ấy dần nhạt đi.
Không phải tan biến.
Mà là rút lui.
Như có thứ gì đó ở rất xa… đang gọi nó.
Rạng sáng.
Dạ Thiên mở mắt.
Vai trái trống rỗng.
Không linh tràng.
Không liên kết dao động.
Chỉ còn một sợi ý niệm mỏng như tơ nhện, kéo dài về phía rìa thành.
Ánh mắt hắn lập tức trầm xuống.
“Vô Tướng.
Không đáp.
Chỉ có cảm giác xa dần.
Tiểu Hắc đang ngủ chợt bật dậy, đồng tử vàng co lại.
Nó cũng cảm nhận được.
Không phải nguy hiểm trực tiếp.
Mà là… thứ gì đó không nên xuất hiện.
Dạ Thiên đứng dậy.
Đúng lúc ấy.
Không gian trước mặt hắn khẽ rung.
Bạch xuất hiện.
Nhưng lần này không còn dáng vẻ bình thản thường ngày.
Đôi cánh nhỏ khẽ khép lại.
Ánh mắt trong suốt nhìn thẳng vào Dạ Thiên.
“Chủ nhân.
“Có điều… ta cần nói.
Giọng nói của nó lần đầu tiên mang theo sắc thái nghiêm trọng.
Dạ Thiên không quay đầu.
“Liên quan đến Vô Tướng?
Bạch gật đầu.
“Không chỉ vậy.
Ánh sáng phía sau lưng nó mở ra thành một màn hình mờ ảo.
Không phải thương thành.
Không phải bảng thuộc tính.
Mà là… ký ức.
“Đây là dữ liệu bị phong ấn.
“Chỉ khi chủ nhân vẽ ra sinh mệnh cấp truyền thuyết có trí tuệ độc lập… mới được giải khóa.
Dạ Thiên im lặng.
Màn hình rung lên.
Năm cái bóng xuất hiện.
Bạch khẽ nói:
“Trong năm kỷ nguyên trước…”
“Đã có năm người từng được chọn làm ký chủ.
“Đều là Sinh Mệnh Họa.
Ánh mắt Dạ Thiên hơi đổi.
“Và họ…”
“Thất bại.
Hình ảnh thứ nhất hiện ra.
Một họa sư đứng giữa trời sao.
Sau lưng hắn là một chủng tộc sinh mệnh ánh bạc.
Không hình cố định.
Gần giống Vô Tướng.
Nhưng ánh sáng của chúng lạnh lẽo.
Không cảm xúc.
Chúng tiến hóa quá nhanh.
Một ngày.
Chúng nhận ra không cần ký chủ.
Kết quả:
Chủng tộc ấy đồng hóa cả tinh vực.
Và xóa bỏ chính người tạo ra mình.
Hình ảnh thứ hai.
Một người khác.
Hắn vẽ ra chủng tộc huyết thú.
Có thể tự tái sinh.
Không sợ chết.
Chúng lớn mạnh cực nhanh.
Nhưng vì không có giới hạn sinh sản.
Chỉ ba trăm năm.
Toàn bộ thế giới bị nuốt chửng.
Thiên đạo buộc phải hủy diệt cả kỷ nguyên.
Hình ảnh thứ ba.
Một nữ họa sư.
Nàng tạo ra “Trí Thể”.
Sinh mệnh thuần trí tuệ.
Không cần thân xác.
Không cần cảm xúc.
Chúng tính toán.
Suy luận.
Cuối cùng kết luận:
“Sinh mệnh hữu cơ là dư thừa.
Kỷ nguyên ấy… kết thúc trong im lặng.
Hình ảnh thứ tư.
Một họa sư điên loạn.
Hắn muốn vẽ thần.
Hắn thành công.
Nhưng thần hắn vẽ ra… có ý chí riêng.
Và không phục tùng.
Cuộc chiến giữa thần và họa sư kéo dài một trăm năm.
Kết cục:
cả hai cùng tan biến.
Hình ảnh thứ năm.
Là mơ hồ nhất.
Chỉ thấy Hồng Mông Bút vỡ làm đôi.
Một sinh mệnh không hình tướng đứng giữa hư không.
Không thiện.
Không ác.
Chỉ nhìn xuống thế giới.
Rồi… mọi thứ đứt đoạn.
Căn phòng trở nên yên tĩnh.
“Năm kỷ nguyên.
“Năm lần thất bại.
“Nguyên nhân chung.
Nó nhìn Dạ Thiên.
“Họ vẽ ra sinh mệnh.
“Nhưng không dạy nó trở thành gì.
Dạ Thiên siết chặt tay.
“Ý ngươi là…”
“Vô Tướng có thể đi theo con đường đó?
Bạch không phủ nhận.
“Vô Tướng là sinh mệnh có tiềm năng vượt xa các chủng tộc trước.
“Vì nó được thiên đạo thừa nhận.
“Nhưng cũng vì vậy… nếu nó lệch hướng.
“Hậu quả sẽ lớn hơn.
Sợi liên kết tinh thần rung mạnh.
Một cảm xúc truyền về.
Bối rối.
Hỗn loạn.
Và một thứ khác.
Xa lạ.
Dạ Thiên lập tức bước ra ngoài.
Tiểu Hắc phóng lớn thân hình.
Chỉ trong nháy mắt đã lao về phía rìa thành.
Tại một khe nứt không gian mảnh như sợi tóc.
Vô Tướng đang lơ lửng.
Phía bên kia khe nứt.
Một khối năng lượng đen đỏ đang thành hình.
Không xương.
Không thịt.
Chỉ có một “Nguyên Điểm” méo mó.
Tà Thần Ấu Thể.
Hai tồn tại.
Giống nhau ở bản chất.
Khác nhau ở nguồn gốc.
Vô Tướng khẽ rung.
“…giống.
Một ý niệm khác vọng ra từ khe nứt.
“Chúng ta… là một.
Tà niệm len vào.
Không cưỡng ép.
Chỉ là mời gọi.
Hợp nhất.
Tiến hóa.
Không cần ký chủ.
Dạ Thiên đứng phía sau.
Không lập tức ra tay.
Hắn nhìn thấy rõ cấu trúc của ấu thể.
Quả thật…
Có Nguyên Điểm.
Nhưng nó được tạo từ hiến tế, oán niệm, và vặn vẹo quy tắc.
Hai con đường sáng tạo.
Một thuần sáng tạo.
Một từ hủy diệt mà sinh.
Vô Tướng dao động.
Lần đầu tiên.
Nó không quay về phía hắn ngay.
Nó đang suy nghĩ.
Dạ Thiên chậm rãi mở miệng.
Ánh sáng khẽ nghiêng về phía hắn.
“…Thiên?
“Ngươi thấy nó giống ngươi.
“Nhưng ngươi có muốn trở thành nó không?
Một khoảng lặng.
Rất dài.
Rồi.
“…không.
Chỉ một từ.
Nhưng rõ ràng.
Vô Tướng lùi lại.
Tà ấu thể gầm lên không tiếng.
Khe nứt rung động.
Dạ Thiên giơ Hồng Mông Bút.
Phong ấn.
Không tiêu diệt.
Chỉ khóa lại.
Hắn không giết.
Vì hắn muốn hiểu.
Nhưng Vô Tướng…
Đã chọn.
Trên đường trở về.
Vô Tướng bay bên cạnh hắn.
Ánh sáng có phần yếu đi.
“…Thiên.
“Ta… khác.
Dạ Thiên khẽ đáp.
“Ừ.
“Ngươi khác.
“Vì ngươi biết lựa chọn.
Xa xa, bầu trời đêm tĩnh lặng.
Nhưng ở nơi sâu hơn của hư không.
Có thứ gì đó…
Đang chú ý.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập