Dạ Thiên… không phá hủy lõi.
Hắn mang nó về.
Trong phòng tu luyện.
Tất cả trận pháp cách ly đều mở ra.
Không gian bị khóa.
Tinh thần lực bao phủ từng tấc.
Ngay cả Tiểu Hắc cũng không được phép tùy ý lại gần.
Lõi… được đặt giữa không trung.
Lơ lửng.
Yên tĩnh.
Nhưng không “chết”.
Dạ Thiên không vẽ ngay.
Hắn quan sát.
Ba ngày.
Ngày thứ nhất.
Lõi không động.
Ngày thứ hai.
Nó bắt đầu “bắt chước”.
Ánh sáng bên trong thay đổi theo nhịp linh khí trong phòng.
Ngày thứ ba.
Nó… bắt đầu “học sai”.
Một con thú nhỏ được Dạ Thiên thả vào.
Linh thú cấp thấp.
Hiền lành.
Chỉ một canh giờ.
Lõi đã sao chép được nhịp sinh mệnh của nó.
Nhưng…
Con thú… chết.
Không có vết thương.
Không có dấu hiệu bị tấn công.
Chỉ là… bị “thay thế”.
Một bản sao méo mó của nó xuất hiện.
Mắt đen.
Không có linh hồn.
Tiểu Hắc gầm lên.
Cắn nát “thứ đó” ngay lập tức.
Không khí… trầm xuống.
Dạ Thiên không nói gì.
Hắn đã hiểu.
“Nó không biết… thế nào là sống.
“Chỉ biết… sao chép.
Hắn giơ bút.
Không do dự.
“Vậy ta sẽ dạy.
Một đường.
Không phải vẽ hình.
Mà vẽ… quy tắc.
【 Giữ lại – không thay thế 】
【 Cộng sinh – không thôn phệ 】
【 Nhận thức – không mô phỏng 】
ẦM!
Lõi chấn động.
Lần đầu tiên.
Nó… phản kháng.
Một luồng ý niệm lạnh lẽo bùng ra.
Không có lời.
Chỉ có bản năng.
“Ta là.
“Ta ăn.
“Ta tồn tại.
Không có thiện ác.
Chỉ có… bản năng nguyên thủy.
Dạ Thiên không lùi.
Tinh thần lực hắn bùng lên.
“Ngươi tồn tại… nhưng không được phá hủy tất cả.
Một nét nữa.
【 Tồn tại ≠ Hủy diệt 】
Lõi nứt ra.
Một vết rạn xuất hiện.
Tà khí trào ra.
Tiểu Hắc lập tức chắn trước Dạ Thiên.
Gầm vang.
Vô Tướng cũng hiện ra.
Ánh sáng chấn động.
Hai bên.
Một sáng.
Một tối.
Lõi… kẹt ở giữa.
Giống như đang bị kéo.
Dạ Thiên… không dừng.
Hắn cắn răng.
Máu chảy từ khóe miệng.
“Ta… không tạo ra ngươi.
“Ta… sửa lại ngươi.
Một nét cuối.
【 Có thể học – nhưng phải chọn 】
Lõi… vỡ.
Nhưng không tan.
Từ trong đó.
Một thứ… trồi ra.
Không có hình dạng cố định.
Giống như Vô Tướng.
Nhưng… đen hơn.
Không phải bóng tối.
Mà là… một khối năng lượng sống.
Nó run.
Như một đứa trẻ vừa sinh.
“…ta… là?
Giọng rất nhỏ.
Rất mơ hồ.
Dạ Thiên… thở ra một hơi.
Thành công.
Không phải tà thần.
Không phải sinh mệnh bình thường.
Mà là…
Sinh mệnh lai.
Hắn nhìn nó.
“Ngươi… chưa có tên.
Nó lặng.
Một lúc sau.
Nó khẽ co lại.
Nhỏ dần.
Cuối cùng.
Chỉ còn một đốm sáng đen.
“…ta… học.
Dạ Thiên khẽ cười.
“Vậy gọi ngươi là…”
“Hắc Linh.
Nó… gật.
Không phải vì hiểu.
Mà vì… chấp nhận.
Ngay khoảnh khắc đó.
Một lực lượng vô hình… quét qua.
Không phải tà khí.
Không phải linh khí.
Thiên Đạo.
Trên bầu trời.
Mây đen tụ lại.
Không có sấm.
Không có chớp.
Chỉ có… ánh nhìn.
Một tồn tại.
Đang “xác nhận”.
Trong Dạ gia.
Dạ Sơn đột ngột ngẩng đầu.
Ánh mắt hắn… lần đầu tiên biến sắc.
“Thiên… đang nhìn xuống.
Không phải thiên kiếp.
Quan sát.
Cùng lúc.
Trong bóng tối của Dạ Thành.
Một người mặc áo đen… mở mắt.
Trên trán.
Một ký hiệu vặn vẹo.
Hắn cười.
“Thành công rồi…”
“Chúng ta… tìm được rồi.
Ở đế đô.
Một nữ nhân đang chữa trị cho một chiến sĩ cấp cao.
Đột nhiên dừng tay.
Ánh mắt nàng… nhìn về phương xa.
“Thiên Nhi…”
Khí tức của nàng… dao động.
Xa hơn nữa
Ngoài không gian.
Một thứ gì đó…
Khẽ động.
Không phải thức tỉnh.
Chỉ là…“Nhận ra.
Trong phòng.
Hắc Linh lơ lửng.
Vô Tướng đứng bên.
Tiểu Hắc nằm chắn trước cửa.
Ba sinh mệnh.
Ba con đường.
Và ở giữa.
Dạ Thiên.
Một kẻ…
Đã chạm vào thứ…
Không nên chạm.
Con đường của hắn.
Không còn là “Họa Sư”.
Kẻ…
Viết lại sinh mệnh.
————————-
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập