Sau ngày Hắc Linh được sinh ra, Dạ gia… không còn bình tĩnh như trước.
Khí tức “quan sát” từ thiên đạo tuy chỉ xuất hiện trong chớp mắt, nhưng với những cường giả đứng trên đỉnh thế giới, chỉ một tia dao động như vậy cũng đủ khiến họ hiểu — có thứ gì đó đã vượt khỏi giới hạn.
Trong đại điện Dạ gia, không khí nặng nề đến mức khiến người ta khó thở.
Dạ Sơn đứng trên cao, hai tay chắp sau lưng, ánh mắt sâu thẳm.
Phía dưới, từng vị trưởng lão cấp 90 trở lên đều im lặng, không ai lên tiếng.
Những con người này, mỗi người đều là trụ cột của Dạ gia, nhưng lúc này lại giống như đang chờ một phán quyết.
Một lúc lâu sau, Dạ Sơn mới chậm rãi mở miệng.
“Đế đô… đã biết.
Chỉ một câu, nhưng như ném một tảng đá vào mặt hồ yên tĩnh.
Một vị trưởng lão trầm giọng hỏi:
“Là chuyện… thiên đạo?
Dạ Sơn khẽ gật đầu, ánh mắt không hề dao động.
“Không chỉ là cảm nhận.
Bọn họ… đã xác định.
Không khí lập tức lạnh xuống.
Nhưng ngay lúc đó, không gian trong đại điện bỗng rung lên.
Một khe nứt bị cưỡng ép xé ra.
Không phải trận pháp của Dạ gia.
Không phải truyền tống bình thường.
Mà là… trực tiếp phá không gian mà đến.
Một thân ảnh bước ra từ khe nứt.
Người này mặc chiến giáp bạc, khí tức không hề che giấu.
Cường độ của nó khiến toàn bộ đại điện chấn động nhẹ — cấp 90.
Phía sau hắn, một tấm lệnh bài lơ lửng, ánh sáng lạnh lẽo.
Trên đó, khắc hai chữ đơn giản.
Đế quốc.
Ánh mắt hắn quét qua mọi người, không hành lễ, không cúi đầu.
“Phụng lệnh đế đô.
“Triệu Dạ Thiên… lập tức nhập cung.
Không phải “mời”.
Mà là… triệu.
Một trưởng lão bước ra, giọng lạnh xuống:
“Dạ Thiên là thiếu chủ Dạ gia, đế quốc—”
Ầm!
Khí tức của sứ giả bùng lên, trực tiếp ép xuống.
“Đây là lệnh.
Không khí trong đại điện chấn động, nhưng không ai lùi.
Ngay lúc đó, Dạ Sơn bước lên một bước.
Không có khí tức.
Không có uy áp.
Chỉ là đứng đó.
Nhưng sứ giả… lại khựng lại.
Trong nháy mắt, hắn cảm thấy một áp lực vô hình đè xuống linh hồn, khiến tim hắn đập loạn.
Trực giác nói với hắn rằng — nếu hắn còn tiến thêm một bước, hoặc nói thêm một câu không đúng… hắn sẽ chết.
Dạ Sơn nhìn hắn, giọng bình tĩnh đến đáng sợ.
“Đế quốc… muốn người.
“Hay muốn… câu trả lời?
Sứ giả siết chặt tay, ánh mắt lóe lên.
Một lúc sau, hắn hạ giọng.
“Đế quốc… muốn gặp.
“Đích thân.
Không khí dịu xuống.
Mà đúng lúc này, một giọng nói từ cửa đại điện vang lên.
“Ta đi.
Dạ Thiên bước vào.
Hắn không nhanh không chậm, nhưng mỗi bước đều vững vàng.
Ánh mắt bình tĩnh, không có sợ hãi, cũng không có kiêu ngạo.
Ánh mắt hắn chạm vào sứ giả.
Trong khoảnh khắc đó, tim sứ giả run lên.
Không phải vì tu vi.
Mà là vì… thứ gì đó bên trong Dạ Thiên.
Một cảm giác không thể diễn tả.
Như đang đối diện với một tồn tại mà hắn không nên nhìn.
Dạ Thiên không để ý đến hắn, mà quay sang Dạ Sơn.
“Con đi.
Dạ Sơn nhìn hắn, ánh mắt sâu như biển.
Ông không cản.
Chỉ nói một câu.
“Nhớ kỹ.
“Ngươi là người Dạ gia.
“Không phải… quân cờ của ai.
Dạ Thiên khẽ gật đầu.
“Con hiểu.
Ba ngày sau.
Đế đô.
Một tòa thành khổng lồ sừng sững giữa trời, không có tường, không có cổng, chỉ có vô số trận pháp bao phủ, khiến không gian nơi này vững như thép.
Khí tức nơi đây… không mạnh.
Mà là… dày.
Cấp 60 chỉ là người bình thường.
Cấp 70 đầy đường.
Cấp 80 mới đủ tư cách đứng vào hàng ngũ cường giả.
Đây là trung tâm của cả thế giới.
Dạ Thiên bước vào đại điện trung tâm.
Nơi đây rộng đến mức không nhìn thấy điểm cuối, từng cột trụ khắc đầy phù văn cổ xưa, ánh sáng lưu chuyển như dòng chảy của thời gian.
Hắn đứng lại.
Phía trước… chỉ có hai người.
Không phải quần thần.
Không phải hộ vệ.
Chỉ có hai người.
Một người ngồi trên cao, ánh mắt sâu không thấy đáy.
Đế vương.
Cấp 99.
Mà trước mặt hắn…
Là một nữ nhân.
Áo trắng.
Không trang sức.
Khí tức dịu dàng như nước.
Nhưng lại khiến cả không gian phải yên lặng.
Cấp 98.
Sinh Mệnh Thánh Sứ.
Dạ Thiên… khựng lại.
Đã hơn nửa năm.
Hắn chưa từng gặp nàng.
Nhưng chỉ một ánh nhìn… hắn đã nhận ra.
Nữ nhân kia cũng đang nhìn hắn.
Ánh mắt nàng run lên.
Một giây.
Hai giây.
Rồi nàng bước xuống.
Nhanh đến mức không ai kịp phản ứng.
Chỉ trong chớp mắt, nàng đã đứng trước mặt Dạ Thiên, hai tay ôm lấy hắn thật chặt.
“Thiên Nhi…”
Giọng nàng run rẩy.
Không còn là Thánh Sứ.
Chỉ là… một người mẹ.
Dạ Thiên đứng im.
Một cảm giác quen thuộc, nhưng lại xa lạ dâng lên trong lòng.
Một lúc sau, hắn khẽ gọi:
“…nương.
Nữ nhân run lên, ôm hắn chặt hơn.
Toàn bộ đại điện… im lặng.
Không ai dám nhìn.
Một lúc lâu sau, nàng mới buông hắn ra.
Nhưng ánh mắt… đã thay đổi.
Không còn dịu dàng.
Mà là nghiêm nghị.
“Ngươi…”
“Đã làm gì?
Dạ Thiên im lặng một chút, rồi chậm rãi đáp:
“Con… tạo ra một sinh mệnh.
Không khí trong đại điện… lập tức đông cứng.
Đế vương trên cao mở mắt.
Ánh nhìn như xuyên thấu mọi thứ.
“Không phải sinh mệnh.
Ông nói.
“Là quyền.
“Quyền… tạo ra sinh mệnh.
Dạ Thiên không phản bác.
Bởi vì hắn biết.
Đó là sự thật.
Nữ nhân siết chặt tay, giọng trầm xuống.
“Ngươi có biết… năm kỷ nguyên trước…”
“Đã từng có một người… đi con đường giống ngươi.
Dạ Thiên ngẩng đầu.
Ánh mắt hai người giao nhau.
“Và hắn…”
Giọng nàng run lên.
“Đã tạo ra thứ… hủy diệt cả một kỷ nguyên.
Ầm.
Trong đầu Dạ Thiên như nổ tung.
Phía sau hắn, Vô Tướng run nhẹ.
Hắc Linh co lại, ẩn sâu vào bóng tối.
Đế vương đứng dậy.
Ánh mắt lạnh lẽo.
“Hiện tại…”
“Chúng ta có hai lựa chọn.
Không khí đông đặc.
“Giết ngươi.
“Hoặc… bảo hộ ngươi.
Cả đại điện… im lặng.
Không ai lên tiếng.
Không ai dám thở mạnh.
Tất cả… đều đang chờ.
Chờ câu trả lời của Dạ Thiên.
Con đường của hắn…
Sẽ đi tiếp.
Hay… kết thúc tại đây.
———————
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập