Chương 40: mất tư cách

Sau khi rời khỏi đại điện đế đô, tâm trạng Dạ Thiên không hề nhẹ đi.

Ngược lại… càng nặng.

Tổ tiên Dạ gia.

Sinh mệnh họa.

Bị phong ấn từ kỷ nguyên trước.

Những lời đó… cứ lặp đi lặp lại trong đầu hắn.

Đặc biệt là một điểm—

“Hệ thống.

Nếu hắn có.

Vậy… tổ tiên có hay không?

Nếu có…

Vậy thứ này… rốt cuộc là gì?

Trên đường trở về Dạ gia, Dạ Thiên không nói một lời.

Cho đến khi bước vào phòng tu luyện quen thuộc, hắn mới khẽ thở ra một hơi dài.

“Bạch.

Ánh sáng trắng khẽ hiện lên.

Một tiểu thiên sứ nhỏ xuất hiện trước mặt hắn.

Đôi cánh trắng mềm mại, thân thể chỉ bằng bàn tay, mái tóc bạc nhạt rủ xuống, đôi mắt trong suốt như pha lê, mang theo cảm giác vừa thuần khiết vừa linh động.

Nó bay quanh hắn một vòng, giọng nói nhẹ nhàng.

“Chủ nhân~ gọi Bạch có chuyện gì sao?

Dạ Thiên im lặng một chút.

Sau đó hỏi thẳng.

“Hệ thống… có liên quan đến tổ tiên Dạ gia không?

Không khí… khẽ lặng.

Ngay cả Vô Tướng cũng ngừng dao động.

Hắc Linh co lại trong góc, như đang lắng nghe.

Bạch nghiêng đầu.

Một lúc sau, nó khẽ lắc đầu.

“Không có.

“Người kia… đã mất tư cách.

Dạ Thiên đồng tử khẽ co lại.

“Mất… tư cách?

Bạch gật đầu.

“Người đó từng chạm đến ‘sáng tạo’.

“Nhưng… đã đi sai đường.

“Bị hệ thống… loại bỏ.

“Cho nên… hiện tại hệ thống chỉ thuộc về chủ nhân.

Giọng nói của nó vẫn nhẹ nhàng.

Nhưng lại khiến lòng Dạ Thiên lạnh đi.

Bị… loại bỏ.

Nói cách khác.

Hệ thống… không phải thứ “ban cho”.

Mà là… lựa chọn.

Và cũng có thể… bị tước đi.

Dạ Thiên siết chặt tay.

Một cảm giác áp lực… lần đầu tiên xuất hiện rõ ràng như vậy.

Nếu hắn đi sai.

Kết cục… có thể còn thảm hơn tổ tiên.

Hắn khẽ thở ra.

Ánh mắt dần trở nên kiên định.

“Ta… sẽ không lặp lại.

Trở về Dạ gia.

Dạ Thiên không nghỉ ngơi.

Hắn bắt đầu tu luyện.

Không phải chiến đấu.

Mà là… tích lũy.

Thời gian ba tháng.

Hắn chỉ có ba tháng.

Ngày đầu tiên.

Hắn vẽ.

Một chiếc ghế.

Một thanh kiếm.

Một con thú.

Mỗi một nét bút… đều tiêu hao sáng tạo chi lực.

Nhưng đồng thời…

Cũng tích lũy.

Ngày thứ hai.

Hắn bắt đầu vẽ sinh mệnh hàng loạt.

Chó.

Lang.

Hổ.

Các loại dị thú cấp thấp.

Mỗi sinh mệnh… đều phản hồi sáng tạo chi lực.

Ngày thứ ba.

Số lượng bắt đầu tăng lên.

Một trăm.

Một ngàn.

Dạ gia phía sau trực tiếp mở ra một khu vực rộng lớn, giao cho Dạ Sơn quản lý.

Hàng ngàn sinh mệnh do Dạ Thiên tạo ra… được thả vào đó.

Một thế giới nhỏ… bắt đầu hình thành.

Ngày qua ngày.

Dạ Thiên gần như không rời khỏi phòng.

Sáng.

Hắn vẽ.

Tích lũy sáng tạo chi lực.

Trưa.

Hắn quan sát.

Phân tích cấu trúc sinh mệnh.

Từng cơ bắp, từng dòng năng lượng, từng quy luật vận hành.

Tối.

Hắn tu luyện.

Nhưng không phải linh lực.

Mà là…

Không gian.

Trên bàn hắn, đặt một khối đá xám nhạt.

Không gian thạch.

Một loại tài nguyên chỉ có thể khai thác từ các vết nứt không gian.

Cực kỳ hiếm.

Cực kỳ nguy hiểm.

Dạ Thiên cầm nó trong tay.

Tinh thần lực thẩm thấu vào.

Ngay lập tức.

Một cảm giác vặn vẹo truyền đến.

Không phải đau.

Mà là… sai lệch.

Giống như mọi thứ… không còn ở đúng vị trí.

“Đây… là không gian…”

Hắn lẩm bẩm.

Không gian vòng tay.

Một kiện bảo vật có thể chứa sinh mệnh.

Ít nhất phải là cấp 95 công tượng sư, lại phải lĩnh ngộ không gian pháp tắc mới có thể tạo ra.

Giá trị… không thể đo lường.

Nhưng Dạ Thiên… lại muốn hiểu nó.

Không phải để chế tạo.

Mà là…

Nắm giữ.

Ban đầu.

Hắn không hiểu gì.

Không gian… không có hình dạng.

Không có quy luật rõ ràng.

Chỉ cần chạm vào… tinh thần sẽ bị đẩy bật ra.

Nhưng hắn không dừng.

Một ngày.

Hai ngày.

Mười ngày.

Tinh thần lực hắn… dần quen với sự vặn vẹo.

Một tháng.

Ầm.

Một ngày nọ.

Trong tay hắn, không gian thạch khẽ rung.

Một khe nứt nhỏ… xuất hiện.

Chỉ một tia.

Nhưng…

Đó là lần đầu tiên hắn “chạm” vào không gian.

Dạ Thiên mở mắt.

Ánh mắt lóe lên.

“Không gian… không phải vật chất.

“Mà là… khoảng cách.

Hắn giơ tay.

Khẽ vẽ.

Một nét.

Không có vật xuất hiện.

Nhưng trước mặt hắn…

Không khí… lõm xuống.

Một khoảng trống nhỏ hình thành.

Chỉ tồn tại trong một nhịp thở.

Rồi biến mất.

Nhưng—

Đủ.

Dạ Thiên cười.

Lần đầu tiên trong một tháng.

Hắn đã bước vào…

Ngưỡng cửa của pháp tắc.

Cùng lúc đó.

Trong không gian riêng của hắn.

Hàng ngàn sinh mệnh… đang sinh tồn.

Tiểu Hắc nằm trên đỉnh núi, thân thể to lớn như một tòa thành, khí tức đã đạt đến một cấp độ mới.

Vô Tướng trôi nổi trên bầu trời, ánh sáng ngày càng ổn định.

Hắc Linh… ẩn trong bóng tối.

Không còn hỗn loạn.

Nhưng cũng… không hoàn toàn ổn định.

Ba sinh mệnh.

Ba con đường.

Còn Dạ Thiên…

Đang đi con đường thứ tư.

Sáng tạo.

Sinh mệnh.

Và…

Không gian.

Một tháng trôi qua.

Trong phòng tu luyện.

Dạ Thiên mở mắt.

Trước mặt hắn.

Một bảng sáng… hiện lên.

【 Sáng tạo chi lực:

9, 870, 000 】

Chỉ còn một chút…

Là chạm mốc mười triệu.

Dạ Thiên khẽ siết tay.

Ánh mắt dần trở nên sắc bén.

Ba tháng.

Hắn… mới chỉ dùng một tháng.

Nhưng hắn biết.

Thời gian còn lại…

Mới là thử thách thật sự.

Bởi vì…

Thế giới này.

Đã bắt đầu… nhìn vào hắn.

—————-

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập