Dạ Thiên đứng trong Linh giới, ánh mắt lặng như mặt nước, nhưng sâu trong đó lại đang tính toán từng bước.
Hắn biết… từ khoảnh khắc Thiên Đạo bắt đầu “cảm nhận” được sự tồn tại của mình, mọi thứ đã không còn đơn giản.
Trốn tránh… không phải cách.
Ẩn mình mãi… cũng không phải con đường hắn muốn đi.
Nếu đối phương muốn tìm…
vậy thì…
cho nó một thứ để tìm.
Dạ Thiên chậm rãi nâng tay.
Hồng Mông Bút xuất hiện.
Ý chí Linh giới lập tức hội tụ, giọng nói đã không còn non nớt, mà mang theo sự ổn định và tĩnh lặng.
“Ngươi… muốn làm gì.
Dạ Thiên không nhìn nó.
Chỉ nhìn về phía hư không bên ngoài.
“Ta sẽ tạo một thế giới.
“Không cần hoàn chỉnh.
“Không cần hoàn mỹ.
“Chỉ cần… đủ để bị nhìn thấy.
Ý chí thế giới trầm mặc.
Một lúc sau… nó nói.
“…Ngươi muốn… làm mồi.
Dạ Thiên khẽ cười.
“Đúng.
Một nét bút vẽ xuống.
Hư không mở ra.
Không phải không gian hoàn chỉnh như lần trước.
Mà chỉ là…
một “khung”.
Một thế giới sơ khai.
Không có ý chí.
Không có hệ thống tuần hoàn hoàn chỉnh.
Chỉ có:
đất
trời
linh khí
một vài sinh mệnh cơ bản
Một thế giới… nhìn qua thì bình thường.
Nhưng…
lại mang theo dấu vết “sáng tạo”.
Đủ để…
bị phát hiện.
Dạ Thiên nhìn nó.
Ánh mắt bình tĩnh.
“Cái này…”
“cho ngươi.
Hắn buông tay.
Thế giới kia… trôi ra ngoài hư không.
Không che giấu.
Không phong ấn.
Giống như một ngọn đèn giữa đêm tối.
Chỉ cần có kẻ tìm…
chắc chắn sẽ thấy.
Trong hư không vô tận.
Ý chí Thiên Đạo… lập tức chấn động.
Nó không thấy Linh giới.
nó thấy thế giới kia.
Một thứ…
không thuộc về nó.
Không nằm trong quy tắc.
Không do nó sinh ra.
Một “dị vật”.
Trong khoảnh khắc đó.
Nó… tập trung.
Trong Linh giới.
Dạ Thiên khẽ nhắm mắt.
Hắn cảm nhận được.
“Đã cắn câu.
Một nụ cười rất nhẹ hiện lên.
“Vậy thì…”
“Ta cũng nên bắt đầu.
Lần này.
Hắn không tạo một thế giới.
Mà là…
nhiều thế giới.
Hồng Mông Bút rung lên.
Một nét.
Hai nét.
Ba nét.
Hư không liên tục mở ra.
Từng “khung thế giới” xuất hiện.
Không giống nhau.
Có cái đầy hỏa diễm.
Có cái tràn ngập băng tuyết.
Có cái… trống rỗng, chỉ có năng lượng.
Nhưng tất cả…
đều thiếu một thứ.
Ý chí.
Dạ Thiên quay đầu.
Nhìn Linh giới.
“Ngươi…”
“có thể phân thân không.
Ý chí thế giới im lặng.
Rồi…
trả lời.
“…Có thể.
“Nhưng… sẽ yếu đi.
Dạ Thiên gật đầu.
“Không sao.
“Ta không cần chúng mạnh ngay.
“Ta cần…”
“nhiều.
Một thoáng im lặng.
Sau đó…
một cảnh tượng kinh người xảy ra.
Ý chí Linh giới… tách ra.
Không phải chia nhỏ.
phân hóa.
Từng “ý thức phụ” xuất hiện.
Không hoàn chỉnh.
Không mạnh.
đủ để vận hành một thế giới.
Chúng bay ra.
Lần lượt… nhập vào những thế giới mới.
Ầm…
Từng thế giới… bắt đầu “sống”.
Không còn là khung.
sinh trưởng.
Sinh mệnh bắt đầu xuất hiện.
Năng lượng tuần hoàn.
Quy tắc tự sinh.
Dù không có gia tốc phù.
tốc độ phát triển…
lại nhanh hơn trước rất nhiều.
Bởi vì…
chúng dùng chung một “gốc”.
Linh giới.
Dạ Thiên đứng giữa tất cả.
Nhìn hàng loạt thế giới đang hình thành.
Ánh mắt hắn… ngày càng sâu.
“Chỉ cần… đủ.
“Đủ để sinh mệnh sinh ra.
“Đủ để tạo ra sáng tạo chi lực.
Hắn giơ tay.
Một luồng lực lượng vô hình… liên kết tất cả.
Không phải điều khiển.
“thu hoạch”.
Mỗi sinh mệnh sinh ra.
Mỗi biến đổi xảy ra.
Đều mang lại…
sáng tạo chi lực.
Từng giọt.
Từng dòng.
Chảy về Dạ Thiên.
Không còn chậm như trước.
ổn định.
Liên tục.
Không ngừng.
Ý chí Linh giới khẽ nói.
“…Ngươi đang…”
“…nuôi thế giới.
Dạ Thiên lắc đầu.
“Không.
“Ta đang… xây hệ.
“Thế giới… chỉ là một phần.
Trong không gian hệ thống.
Một quyển trục lặng lẽ nằm đó.
Không có ánh sáng.
Không có dao động.
Nhưng bên trong…
là Linh giới thật sự.
Nơi trung tâm.
Nơi không ai có thể chạm tới.
Dù là Thiên Đạo…
cũng không thể nhìn thấy.
Còn bên ngoài.
Những thế giới kia…
là “lớp vỏ”.
Là “mồi”.
Là “nguồn tài nguyên”.
Dạ Thiên chậm rãi mở mắt.
Hắn nhìn ra xa.
Nơi thế giới mồi ban đầu đang tồn tại.
“đang nhìn đúng không.
Không có trả lời.
Nhưng hắn biết.
Thiên Đạo…
đang tập trung vào đó.
Không còn để ý những thứ khác.
Lần này…
không phải trốn.
đi trước một bước.
Hắn quay người.
Nhìn hàng loạt thế giới đang vận hành.
Ánh mắt lần đầu tiên…
mang theo một tia bá khí.
“Đây mới chỉ là bắt đầu.
“Một thế giới…”
“không đủ.
“Ta sẽ tạo…”
“hàng trăm.
“Hàng ngàn.
“Thậm chí…”
“vô tận.
Hồng Mông Bút khẽ rung.
Như đáp lại.
————————-
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập