Dạ Thiên đứng trong không gian trung tâm, ánh mắt rơi vào linh giới phía trước.
Nơi đó, vẫn là thế giới đầu tiên hắn tạo ra.
Cũng là… cội nguồn của tất cả.
Nhưng hiện tại, khi nhìn lại, hắn lại cảm thấy thiếu một thứ gì đó.
Không phải yếu.
Mà là… chưa hoàn chỉnh.
Hơn năm mươi thế giới đang vận hành xung quanh linh giới, mỗi một thế giới đều có quy tắc riêng, có sinh mệnh riêng, có tiến hóa riêng.
Nhưng—
Chúng rời rạc.
Không có liên kết.
Không có trung tâm thật sự.
Dạ Thiên khẽ nhắm mắt.
Trong ý thức của hắn, toàn bộ thế giới hiện ra như những điểm sáng.
Năm mươi điểm sáng.
Linh giới… nằm ở trung tâm.
Nhưng không đủ mạnh.
Không đủ để… trở thành “trung tâm tuyệt đối”.
“Vẫn thiếu…”
Hắn khẽ nói.
“Thiếu một thứ… để hợp nhất tất cả.
Ngay lúc đó, một thanh âm non nớt vang lên.
“Cha…”
Dạ Thiên mở mắt.
Ý chí linh giới xuất hiện, vẫn là dáng vẻ như một đứa trẻ, nhưng so với trước… đã rõ ràng hơn rất nhiều.
“Con… muốn lớn hơn…”
“Con… muốn nhiều hơn…”
Dạ Thiên nhìn nó, ánh mắt trầm xuống.
“Ngươi muốn gì?
“Con… muốn… tất cả…”
Một câu nói đơn giản.
Nhưng lại khiến không gian xung quanh khẽ rung lên.
Dạ Thiên không giận.
Ngược lại—
Hắn khẽ cười.
“Được.
“Vậy thì… cho ngươi.
Trong khoảnh khắc đó, hắn đưa tay ra.
Không gian rung chuyển.
Một thế giới ở gần linh giới nhất, bị kéo lại.
Không phải phá hủy.
Mà là—
Dung hợp.
Ầm.
Thế giới kia hóa thành vô số mảnh quy tắc, dung nhập vào linh giới.
Trong chớp mắt—
Linh giới chấn động.
Quy tắc tăng lên.
Không gian mở rộng.
Sinh mệnh bên trong… tiến hóa.
Ý chí linh giới run lên.
“Cha…!
“Con… mạnh hơn…”
Dạ Thiên không dừng lại.
Một.
Hai.
Ba.
Từng thế giới bị kéo tới.
Không phải tất cả.
Chỉ những thế giới đã ổn định.
Những thế giới đã hoàn chỉnh.
Chúng không biến mất.
Mà là… trở thành một phần của linh giới.
Nâng cấp.
Tái cấu trúc.
Cả không gian rung chuyển.
Một cỗ lực lượng vô hình lan ra.
Quy tắc của linh giới… bắt đầu biến đổi.
Không còn đơn giản.
Không còn thô sơ.
Mà trở nên… phức tạp hơn.
Hoàn chỉnh hơn.
Thậm chí… có dấu hiệu hình thành một hệ thống tự vận hành.
Ở sâu trong linh giới, một tia ý niệm dần thành hình.
Không còn là đứa trẻ.
Mà là…
Một “ý chí”.
Một ý chí… đang thức tỉnh.
Thanh âm vang lên.
Không còn non nớt.
Mà mang theo một chút… trầm ổn.
Dạ Thiên nhìn nó.
Ánh mắt lần đầu tiên xuất hiện một tia nghiêm túc.
“Ngươi… đang thay đổi.
“Ừm…”
“Con… hiểu hơn…”
“Hiểu… sinh mệnh…”
“Hiểu… quy tắc…”
Dạ Thiên im lặng.
Hắn có thể cảm nhận rõ.
Linh giới…
Đang tiến hóa.
Không phải về kích thước.
Mà là… bản chất.
Một thế giới bình thường.
Đang dần trở thành… trung tâm của tất cả.
“Tiếp tục.
Dạ Thiên nói.
“Nhưng… không được vượt khỏi ta.
Ý chí linh giới khẽ run lên.
“Con… không dám…”
Nhưng Dạ Thiên không trả lời.
Hắn chỉ nhìn.
Ánh mắt sâu thẳm.
Bởi vì hắn biết.
Khi một thế giới có ý chí.
Khi một ý chí bắt đầu hiểu…
Thì một ngày nào đó—
Nó sẽ có lựa chọn của riêng mình.
Ba ngày sau.
Dạ Thiên mở bảng.
Một con số hiện ra.
Hắn khẽ dừng lại.
Sáng tạo chi lực mỗi ngày…
Đã thay đổi.
Không còn là năm triệu.
Không còn là sáu triệu.
Một con số mới.
Đã không còn là bảy trăm nghìn nữa.
Mà đã tăng lên gấp nhiều lần.
Bởi vì—
Nó không còn là một thế giới.
Trung tâm của tất cả thế giới.
Dạ Thiên khẽ thở ra một hơi.
Khóe miệng nhếch lên.
“Đây mới là…”
“Bước đầu tiên.
Hắn ngẩng đầu.
Ánh mắt nhìn về vô số thế giới còn lại.
“Sau này…”
“Tất cả… sẽ quy về một.
“Nhưng không phải bị xóa bỏ.
“Mà là… hợp nhất.
Một hệ thống.
Một mạng lưới.
Một tồn tại…
Vượt trên tất cả.
Phía sau hắn, linh giới khẽ rung lên.
Ý chí thế giới… im lặng.
Nhưng ở sâu bên trong—
Một ý niệm mới… lặng lẽ xuất hiện.
“Con… có thể… thay thế…”
Thanh âm rất nhỏ.
Dạ Thiên không nghe thấy.
Hoặc…
Hắn không muốn nghe.
——————–
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập