Chương 66: cho chúng một thế giới

Dạ Sơn nhìn Dạ Thiên, trong mắt lộ ra một tia khó hiểu.

Hắn quen nhìn con trai mình trầm ổn, nhưng khoảnh khắc này… lại cảm thấy có chút xa lạ.

“Ngươi định làm gì?

Dạ Thiên không lập tức trả lời.

Ánh mắt hắn vẫn dõi theo khe nứt không gian trên bầu trời, nơi hơn mười tôn tà thần đang từng bước giáng xuống.

Ý chí của chúng như thủy triều tràn qua thiên địa, khiến vô số sinh mệnh run rẩy, thậm chí không ít người đã trực tiếp sụp đổ tinh thần.

Nhưng trong mắt hắn…

Không có sợ hãi.

Chỉ có tính toán.

Một lúc sau, hắn mới chậm rãi mở miệng.

“Chúng muốn thế giới.

“Vậy ta… cho chúng một thế giới.

Dạ Sơn khẽ nhíu mày.

“Ngươi định dùng thế giới của mình làm mồi?

“Không.

Dạ Thiên lắc đầu.

“Là tạo một cái… chuyên dành cho chúng.

Ngay khoảnh khắc đó, ý thức hắn chìm xuống linh giới.

Trong linh giới, vô số thế giới đang vận hành như tinh hệ.

Linh khí lưu chuyển, sinh mệnh sinh sôi, từng dòng sáng tạo chi lực hội tụ về trung tâm.

Dạ Thiên đứng giữa hư không, ánh mắt quét qua tất cả.

“Linh.

Một giọng nói non nớt lập tức vang lên.

“Cha…”

Ý chí linh giới xuất hiện trước mặt hắn, so với trước đã trưởng thành hơn rất nhiều, giọng nói cũng rõ ràng hơn.

“Con… ở đây.

Dạ Thiên nhìn nó, giọng nói bình tĩnh nhưng mang theo một loại áp lực vô hình.

“Ta cần ngươi… tách ra một phần.

Linh giới im lặng.

“Cha… sẽ đau…”

Dạ Thiên không giải thích.

“Ngươi làm được.

Một lúc sau, linh giới mới chậm rãi gật đầu.

“Được…”

Ngay khi ý niệm đó xuất hiện, toàn bộ linh giới chấn động.

Một phần bản nguyên bị tách ra.

Không lớn, nhưng cực kỳ tinh thuần.

Dạ Thiên đưa tay, nắm lấy phần bản nguyên đó.

Trong nháy mắt, sáng tạo chi lực bùng nổ.

Một thế giới… bắt đầu hình thành.

Không giống bất kỳ thế giới nào trước đó.

Không có sinh mệnh bình thường.

Không có quy tắc ổn định.

Chỉ có—

Tà khí.

Hắn trực tiếp rút ra toàn bộ những gì liên quan đến tà thần mà mình từng quan sát được:

cấu trúc sinh mệnh, dao động ý chí, phương thức tồn tại…

Tất cả.

Hắn vẽ lại.

Không phải sao chép.

Mà là… tái cấu trúc.

Một thế giới hoàn toàn phù hợp với tà thần.

Bầu trời vặn vẹo, không gian đứt gãy, quy tắc hỗn loạn.

Mỗi một tấc đất đều tràn ngập khí tức điên loạn, đủ để khiến sinh mệnh bình thường trong nháy mắt hóa điên.

Nhưng đối với tà thần…

Đây là thiên đường.

Dạ Thiên nhìn thế giới đang hình thành, ánh mắt dần lạnh lại.

“Chưa đủ.

Hắn nâng tay.

Một khối vật chất đen kịt xuất hiện.

Lõi tà thần.

Thứ hắn thu được từ lần trước.

Thứ đó vẫn đang run rẩy, như có ý thức, như muốn thoát ra.

Dạ Thiên không do dự.

Trực tiếp ném nó vào thế giới vừa tạo.

Ầm.

Toàn bộ thế giới rung lên.

Lõi tà thần lập tức hòa vào trung tâm, như tìm được nơi thuộc về mình.

Một luồng ý chí hỗn loạn bắt đầu lan ra, nhanh chóng lan khắp toàn bộ thế giới.

Thế giới đó…

Bắt đầu “sống”.

Không phải sinh mệnh bình thường.

Mà là… một thế giới mang theo tà niệm.

Dạ Thiên nhìn tất cả, trong mắt không có chút dao động.

“Vẫn chưa đủ.

Hắn giơ tay.

Trong linh giới, một thế giới đang phản kháng—cái thế giới từng sinh ra ý chí riêng—bị hắn trực tiếp kéo ra.

Thế giới đó rung lên dữ dội, ý chí bên trong điên cuồng phản kháng.

“Ngươi… không phải thần!

Dạ Thiên không nói gì.

Chỉ một ý niệm.

Xóa.

Ầm.

Ý chí kia bị nghiền nát trong nháy mắt.

Thế giới mất đi ý thức.

Trở thành một vỏ rỗng.

Hắn trực tiếp dung hợp nó vào thế giới tà thần vừa tạo.

Hai thế giới va chạm.

Hợp nhất.

Một thế giới mới—

Ra đời.

Một thế giới vừa có cấu trúc ổn định, vừa mang theo tà niệm.

Một cái “lồng giam” hoàn hảo.

Dạ Thiên đứng trong hư không, nhìn thế giới đó, cuối cùng mới khẽ gật đầu.

“Được rồi.

Ý thức hắn rời khỏi linh giới.

Trở lại thực tại.

Khe nứt trên bầu trời đã mở rộng đến cực hạn.

Hơn mười tôn tà thần đã lộ ra nửa thân.

Chỉ cần thêm một bước—

Chúng sẽ hoàn toàn giáng lâm.

Dạ Sơn đứng bên cạnh, sắc mặt ngưng trọng.

“Không kịp nữa.

Dạ Thiên nhìn lên bầu trời.

Khẽ nâng tay.

Không gian trước mặt hắn… đột nhiên mở ra.

Một khe nứt khác xuất hiện.

Nhưng khác với khe nứt tà thần.

Khe nứt này…

Ổn định.

Tĩnh lặng.

Như đang mời gọi.

Một luồng khí tức tà dị nhưng lại “phù hợp” với tà thần từ đó lan ra.

Trên bầu trời, những tà thần vừa định giáng xuống bỗng khựng lại.

Chúng… cảm nhận được.

Một thế giới khác.

Một thế giới… còn phù hợp với chúng hơn.

Giọng nói hỗn loạn vang lên.

“Đây là…”

“Lĩnh vực…”

“Của chúng ta…”

Ý chí của hơn mười tôn tà thần bắt đầu dao động.

Bên dưới, đại trận vẫn đang vận hành, nhưng mục tiêu… đã bị chuyển hướng.

Dạ Thiên đứng dưới bầu trời, ánh mắt bình tĩnh.

“Muốn vào thế giới này?

Hắn khẽ cười.

“Vậy thì… vào đi.

Khe nứt mở rộng.

Thế giới kia… hoàn toàn bày ra trước mắt tà thần.

Một nơi tràn ngập tà khí, quy tắc hỗn loạn, hoàn toàn phù hợp với sự tồn tại của chúng.

Một “thiên đường” thật sự.

Cuối cùng—

Một tôn tà thần… động.

Nó không còn cố gắng giáng xuống thế giới này nữa.

Mà là—

Chui vào thế giới của Dạ Thiên.

Ngay khoảnh khắc đó, ánh mắt Dạ Thiên lạnh xuống.

“Đóng.

Ầm.

Khe nứt lập tức khép lại.

Tôn tà thần kia… bị nhốt lại.

Trong thế giới do hắn tạo ra.

Không thể thoát ra.

Trên bầu trời, những tà thần còn lại lập tức nổi giận.

Nhưng đã muộn.

Dạ Thiên lại mở ra khe nứt.

Một lần nữa.

Một cái bẫy hoàn hảo.

“Tiếp theo.

Giọng hắn bình tĩnh.

“Đến lượt các ngươi.

————————

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập