Chương 67: Thần… có thể bị giết hay không?!

Bầu trời vặn vẹo.

Sau khi tôn tà thần đầu tiên bị kéo vào thế giới do Dạ Thiên tạo ra, toàn bộ thiên địa như rơi vào một khoảnh khắc tĩnh lặng quỷ dị.

Nhưng chỉ trong một giây sau đó—

Ầm!

Một luồng ý chí khủng bố bộc phát từ khe nứt.

Phẫn nộ.

Cuồng bạo.

Mang theo sát ý không che giấu.

“Nhân loại…”

“Ngươi… dám lừa gạt thần…”

Âm thanh không truyền qua không khí, mà trực tiếp vang lên trong linh hồn của mọi sinh mệnh.

Vô số người lập tức ôm đầu kêu thảm, không chịu nổi uy áp, thậm chí có kẻ trực tiếp hóa thành tro bụi.

Nhưng Dạ Thiên vẫn đứng yên.

Không động.

Ánh mắt hắn bình tĩnh đến lạnh lẽo.

“Lừa gạt?

Hắn khẽ cười.

“Các ngươi tự đi vào.

“Liên quan gì đến ta.

Trong khe nứt, từng đôi mắt tà dị mở ra.

Không gian xung quanh bắt đầu rạn nứt, như không chịu nổi sự tồn tại của chúng.

Chúng không ngu.

Chỉ trong nháy mắt, tất cả tà thần đều nhận ra—

Đó là một cái bẫy.

Một thế giới bị khống chế.

Một khi đi vào… sẽ bị cắt đứt hoàn toàn với bên ngoài.

Nhưng—

Bên trong đó lại có thứ hấp dẫn chúng.

Lõi tà thần.

Quy tắc phù hợp.

Một “lĩnh vực” gần như hoàn chỉnh.

Đối với chúng, đó không chỉ là cạm bẫy.

Mà còn là… cơ hội.

Một nơi có thể trực tiếp hạ xuống mà không bị thế giới này bài xích.

Một nơi… có thể trở thành lãnh địa của chúng.

Tham niệm… bắt đầu dao động.

Dạ Thiên nhìn lên bầu trời, ánh mắt hơi nheo lại.

Hắn biết.

Chúng sẽ không dễ dàng mắc bẫy lần nữa.

Cho nên—

Hắn không chờ.

Ầm!

Trong linh giới, toàn bộ thế giới đồng loạt rung lên.

Hơn năm mươi thế giới, hàng trăm dòng sáng tạo chi lực đồng thời hội tụ, tràn vào thế giới “lồng giam”.

Cấu trúc của nó… bắt đầu biến đổi.

Không còn chỉ là thế giới tà niệm.

Mà bắt đầu… tự vận hành.

Sinh ra quy tắc riêng.

Sinh ra lực hấp dẫn.

Sinh ra… “ý chí”.

Một ý chí yếu ớt, hỗn loạn, nhưng đang dần hình thành.

Dạ Thiên thấp giọng.

“Linh, tiếp quản.

Một phần ý thức của linh giới lập tức phân ra, tiến vào thế giới đó.

Không chiếm lấy.

Mà là… dung hợp.

Giữ cho nó không hoàn toàn mất kiểm soát.

Ngay khoảnh khắc đó—

Thế giới “lồng giam” phát ra một lực hút khổng lồ.

Không phải kéo vật chất.

Mà là kéo… ý chí.

Những tà thần đang đứng bên ngoài khe nứt, đồng loạt khựng lại.

Chúng cảm nhận được.

Một lực kéo.

Không mạnh.

Nhưng… cực kỳ khó chịu.

Như có thứ gì đó đang gọi chúng.

“Trở về…”

“Trở về…”

Một loại dao động kỳ dị lan ra từ thế giới kia.

Không phải âm thanh.

Mà là… bản năng.

Giống như—

Một phần của chúng… đang ở bên trong.

Đó chính là lõi tà thần.

Là cấu trúc sinh mệnh bị Dạ Thiên tái hiện.

Là… một phần “chúng”.

Cuối cùng—

Một tôn tà thần khác… không chịu nổi.

Nó gầm lên một tiếng, trực tiếp xé rách khe nứt, lao thẳng vào thế giới của Dạ Thiên.

Ầm!

Không gian chấn động.

Ngay khi nó tiến vào—

“Đóng.

Dạ Thiên giơ tay.

Khe nứt lập tức khép lại.

Hai.

Trong thế giới “lồng giam”, hai tôn tà thần xuất hiện.

Chúng lập tức nhận ra vấn đề.

Không gian… bị khóa.

Quy tắc… không hoàn toàn do chúng kiểm soát.

Mà còn có một ý chí khác… đang tồn tại.

Một ý chí… đang quan sát.

“Ngươi… là ai…”

Giọng nói trầm thấp vang lên.

Trong hư không, một thân ảnh dần hiện ra.

Không có hình dạng cụ thể.

Chỉ là một bóng mờ.

Nhưng khi nó xuất hiện—

Toàn bộ thế giới đều dao động.

“Ta…”

Một giọng nói non nớt vang lên.

“…quản lý nơi này…”

Đó là ý chí của linh giới.

Hai tôn tà thần lập tức bùng nổ khí tức.

Chúng không chờ.

Trực tiếp ra tay.

Nhưng—

Ầm!

Cả thế giới rung lên.

Không gian khóa lại.

Quy tắc áp xuống.

Chúng… không thể phát huy toàn bộ lực lượng.

Bên ngoài.

Dạ Thiên vẫn đứng yên.

Ánh mắt hắn dần trở nên lạnh hơn.

“Tiếp tục.

Khe nứt mở ra lần nữa.

Lần này—

Không chờ tà thần phản ứng.

Một luồng lực lượng từ bên trong thế giới “lồng giam” trực tiếp lan ra.

Kéo.

Dẫn.

Dụ.

Ba tôn tà thần cùng lúc dao động.

Một cái bẫy.

Nhưng… cũng là cơ hội.

Cuối cùng—

Chúng lựa chọn.

Tiến vào.

Ầm!

Khe nứt khép lại.

Năm.

Trong thế giới kia, năm tôn tà thần đã bị nhốt.

Bầu trời bên ngoài rung lên dữ dội.

Những tà thần còn lại… đã hoàn toàn nổi giận.

“Giết hắn!

Một ý chí giáng xuống.

Lần này—

Chúng không còn muốn tiến vào nữa.

Mà là—

Hủy diệt thế giới này trước.

Ầm!

Đại trận dưới mặt đất bùng nổ.

Chủ tế đàn tại đế đô… đã hoàn thành.

Một luồng lực lượng kinh khủng trực tiếp mở ra con đường.

Không cần qua thế giới của Dạ Thiên nữa.

Chúng… có thể trực tiếp giáng xuống.

Dạ Sơn sắc mặt biến đổi.

“Không ổn!

“Chủ tế đàn đã xong!

Không gian trên bầu trời vỡ ra hoàn toàn.

Một bàn tay khổng lồ từ bên ngoài… bắt đầu thò vào.

Chỉ là một phần—

Nhưng đã khiến thiên địa sụp đổ.

Dạ Thiên nhìn cảnh đó.

Không hoảng.

Chỉ khẽ thở ra một hơi.

“Cuối cùng… cũng đến bước này.

Hắn nhắm mắt lại.

Trong linh giới—

Trong hơn năm mươi thế giới—

Trong thế giới “lồng giam”—

Tất cả sáng tạo chi lực… đồng loạt dâng lên.

Một con số khổng lồ… hội tụ.

Một ý niệm—

Hình thành.

Hắn mở mắt.

Trong đồng tử… như có vô số thế giới đang sinh diệt.

“Vậy thì…”

“Thử xem.

“Thần… có thể bị giết hay không.

————————

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập