Ngũ giới đã hoàn toàn ổn định.
Linh giới vận hành trơn tru như một cỗ máy khổng lồ.
Thần giới giữ trật tự.
Nhân gian sinh sôi không ngừng.
Địa ngục xoay chuyển luân hồi.
Thâm uyên lặng lẽ dao động ngoài rìa như một cái bóng chưa được thuần hóa.
Thiên Huyền Giới cũng đã dung nhập hoàn chỉnh vào hệ thống.
Không còn va chạm.
Không còn xung đột quy tắc.
Mọi thứ hòa làm một chỉnh thể.
Dạ Thiên đứng giữa hư không rất lâu.
Không tu luyện.
Không vẽ.
Không điều chỉnh bất cứ điều gì.
Hắn chỉ… cảm nhận.
Cảm nhận dòng chảy pháp tắc trong cơ thể.
Cảm nhận sự cộng hưởng giữa linh hồn mình và toàn bộ vũ trụ bên trong.
Cảm nhận từng sinh mệnh sinh ra, lớn lên, chết đi rồi tái nhập luân hồi.
Và rồi—
hắn nhận ra một điều.
Có một lực… đang kéo hắn.
Rất xa.
Rất cao.
Không rõ phương hướng.
Không có hình dạng.
Nhưng rõ ràng tồn tại.
Nó không mang địch ý.
Cũng không giống triệu hoán cưỡng ép.
Mà giống như… một sự tiếp dẫn tự nhiên.
Như nước chảy về nơi trũng.
Như ngọn lửa vươn lên cao.
Một quy luật tất yếu.
Không gian phía trên hắn khẽ rung lên.
Bạch xuất hiện.
Lần này, giọng nói của hắn không còn thản nhiên như trước.
“Đó là thế giới cao hơn.
“Bất kỳ sinh linh nào đạt đến cấp 100, hoặc vượt qua giới hạn của bản thân… đều sẽ bị tiếp dẫn.
“Đây là cơ chế của tầng không gian cao cấp.
“Nhưng nếu không có dẫn đường, rất dễ lạc trong thời không loạn lưu.
Dạ Thiên ngẩng đầu nhìn khoảng không vô tận.
Ánh mắt hắn bình tĩnh.
Không do dự.
Không tò mò thái quá.
Chỉ là một bước tiếp theo hiển nhiên.
“Vậy thì đi xem thử.
Hắn không kháng cự lực kéo ấy.
Ngược lại—
thả lỏng toàn bộ khí tức.
Trong khoảnh khắc đó—
toàn bộ vũ trụ trong cơ thể hắn chấn động nhẹ, như tiễn đưa.
ẦM!
Một vệt quang mang từ hư vô giáng xuống.
Không rực rỡ.
Không chói lòa.
Nhưng thuần khiết đến mức không thể nhìn thẳng.
Nó bao phủ lấy Dạ Thiên.
Không gian quanh hắn nứt ra như thủy tinh.
Một lực hút khổng lồ bộc phát.
Hắn bị kéo thẳng lên phía trên.
Không phải “bay”.
Mà là bị xé khỏi tầng không gian này.
Tốc độ nhanh đến mức khái niệm khoảng cách trở nên vô nghĩa.
Bên ngoài tầng quang mang bảo hộ—
là thời không loạn lưu.
Những dòng chảy hỗn loạn đan xen như vô số lưỡi dao trong suốt.
Mỗi một dòng cắt qua đều mang theo sức mạnh đủ nghiền nát thần thể.
Những mảnh vỡ thế giới trôi nổi khắp nơi.
Có mảnh chỉ bằng hòn đá.
Có mảnh lớn như đại lục.
Một số vẫn còn sinh cơ.
Một số đã hóa thành xác không.
Dạ Thiên nhìn thấy—
một sinh linh khổng lồ đang giãy giụa trong loạn lưu.
Khí tức mạnh mẽ hơn cả Thần Đế.
Nhưng chỉ trong vài nhịp thở—
thân thể nó bị cắt thành hàng nghìn mảnh.
Ý chí tan rã.
Biến mất.
Không để lại dấu vết.
Ở nơi này—
mạnh yếu không còn ý nghĩa.
Chỉ có sống sót… hoặc bị xóa bỏ.
Thời gian không còn chuẩn xác.
Nhưng theo cảm giác của Dạ Thiên—
ít nhất đã qua một tháng.
Một tháng trôi giữa vô tận.
Đột nhiên—
quang mang rung lên.
Phía trước xuất hiện một điểm sáng.
Ban đầu nhỏ như hạt bụi.
Sau đó nhanh chóng phóng đại.
Càng lúc càng rõ.
Cho đến khi—
Ánh sáng nổ tung.
Tầng bảo hộ biến mất.
Dạ Thiên bị ném ra ngoài.
Khoảnh khắc chân chạm đất—
hắn cảm nhận được một điều chưa từng trải qua.
Cơ thể trầm xuống.
Không phải vì bị thương.
Mà là vì… trọng lực.
Không phải trọng lực vật lý đơn thuần.
Mà là áp chế từ quy tắc.
Giống như toàn bộ pháp tắc nơi này đang đồng loạt đè lên thân thể hắn.
Mỗi bước hô hấp đều có trọng lượng.
Mỗi dòng năng lượng vận chuyển đều bị ép chặt.
Dạ Thiên thử nhấc chân.
Mặt đất nứt ra một đường mảnh.
Nhưng hắn không thể bay lên.
Không gian nơi đây đặc quánh.
Dày đặc đến mức gần như “có thể chạm vào”.
Pháp tắc không còn vô hình.
Chúng lơ lửng trong không trung như những sợi tơ ánh sáng.
Đan xen.
Chồng chéo.
Ràng buộc lẫn nhau.
Bạch khẽ nói:
“Chí Tôn Thần Giới.
“Nơi pháp tắc hoàn chỉnh và cô đọng hơn bất kỳ tầng giới nào ngươi từng biết.
“Ở đây… bán thần không thể phi hành.
“Chỉ có Chân Thần thực sự ngưng tụ thần cách hoàn chỉnh… mới miễn cưỡng rời khỏi mặt đất.
Dạ Thiên cúi xuống.
Chạm tay vào nền đất.
Chỉ một hạt bụi nhỏ.
Nhưng mật độ năng lượng bên trong—
nặng nề đến mức nếu rơi xuống hạ giới, đủ đè sập một dãy núi.
Hắn đứng dậy.
Ngẩng đầu.
Bầu trời không xanh.
Mà là vàng nhạt pha tím thẫm.
Giống như hoàng hôn vĩnh cửu.
Xa xa—
những dãy núi lơ lửng giữa không trung.
Không phải bay tự do.
Mà được cố định bởi những sợi pháp tắc khổng lồ.
Trên đỉnh núi—
từng tòa cung điện tỏa ra uy áp khiến không gian rung động.
Mỗi tòa—
đều như một trung tâm quyền lực.
Ngay lúc đó—
một luồng thần niệm quét qua người hắn.
Lạnh.
Sắc.
Sâu đến tận linh hồn.
Mang theo dò xét và… đánh giá.
Dạ Thiên khẽ híp mắt.
Khí tức trong cơ thể dao động nhẹ.
Không bộc phát.
Chỉ là phản ứng bản năng.
Không gian phía xa gợn sóng.
Một thân ảnh xuất hiện.
Y phục dài, khí tức ngưng tụ như vực sâu.
Chỉ đứng đó—
đã khiến pháp tắc xung quanh tự động né tránh.
Ít nhất là Thần Vương.
Ánh mắt hắn nhìn xuống Dạ Thiên.
Không khinh miệt.
Nhưng cũng không coi trọng.
Giống như nhìn một kẻ vừa bước qua cửa.
“Lại một kẻ phi thăng.
Giọng nói vang vọng giữa không trung.
“Cấp 100?
“Có chút thú vị.
Dạ Thiên không đáp.
Hắn lặng lẽ cảm nhận môi trường xung quanh.
hắn không còn là kẻ đứng trên đỉnh thế giới.
Chỉ là một người mới đến.
Nhưng trong đáy mắt hắn—
không có sợ hãi.
Không có do dự.
Chỉ có một tia hứng thú rất nhạt.
Như một học giả tìm thấy vùng đất chưa từng khám phá.
“Chí Tôn Thần Giới…”
Hắn khẽ lẩm bẩm.
Khóe môi cong lên một đường rất nhỏ.
“Hy vọng…”
“đừng làm ta thất vọng.
———————–
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập