Dạ Thiên còn chưa kịp quan sát rõ cảnh vật xung quanh.
Không gian phía trước đã đột ngột vặn vẹo.
Như mặt nước bị khuấy mạnh.
Một đạo trận văn khổng lồ hiện ra dưới chân hắn, hoa văn phức tạp chồng chéo, từng đường nét đều ẩn chứa lực lượng truyền tống cực kỳ tinh vi.
ẦM!
Chưa kịp phản ứng—
thân ảnh hắn đã biến mất.
Khi mở mắt lần nữa.
Hắn đang đứng giữa một quảng trường rộng đến mức không nhìn thấy rìa.
Mặt đất lát bằng đá đen, từng phiến đá khắc đầy phù văn cổ xưa, pháp tắc lưu chuyển mờ nhạt như mạch máu ẩn dưới da.
Phía trước quảng trường.
Một cổng đá cao hàng trăm trượng sừng sững giữa trời.
Trên đó khắc ba chữ cổ, nét bút cứng cáp như được khắc bằng chính quy tắc:
Phi Thăng Điện.
Mỗi nét chữ đều tỏa ra uy áp nhàn nhạt, như đang nhắc nhở—
đây không phải nơi của phàm linh.
Xung quanh hắn là hàng trăm người.
Tất cả đều vừa phi thăng.
Khí tức mạnh yếu khác nhau.
Có kẻ còn chưa hoàn toàn thích nghi với áp chế của thế giới này, sắc mặt tái nhợt.
Có kẻ cố gắng giữ bình tĩnh, nhưng ánh mắt không giấu được bất an.
Điểm chung duy nhất—
là sắc mặt đều không dễ nhìn.
Một hàng ghế đá lơ lửng giữa không trung.
Trên đó ngồi hơn mười người.
Khí tức mỗi người đều sâu như biển.
Thấp nhất—
cũng là Thiên Thần.
Chỉ riêng sự hiện diện của họ…
đã khiến không khí nặng như chì.
Một lão giả áo xám mở mắt.
Ánh nhìn lạnh nhạt quét qua đám người mới đến.
“Kiểm tra thiên phú.
Giọng nói không lớn.
Nhưng vang khắp quảng trường.
“Người đạt chuẩn… có thể vào tông môn.
“Người không đạt…”
Ông ta dừng lại một nhịp.
“…tự tìm đường sống.
Ba chữ cuối cùng rất nhẹ.
Nhưng ai cũng hiểu.
“Tự tìm đường sống” ở Chí Tôn Thần Giới—
thường đồng nghĩa với bị đào thải.
Thậm chí… biến mất.
Từng người lần lượt bước lên.
Trước mặt họ là một trụ đá cao ba trượng.
Bề mặt nhẵn mịn như ngọc.
Bên trong lưu chuyển quang mang bảy màu.
Đó không chỉ là ánh sáng—
mà là phản ứng của pháp tắc.
Người thứ nhất đặt tay lên.
Trụ đá rung lên, ánh sáng dâng cao.
Ba tầng sáng rõ.
“Tam phẩm.
Trung hạ.
Một vị Thiên Thần lắc đầu.
Không ai lên tiếng nhận.
Người kia sắc mặt tái đi.
Người thứ hai.
Bốn tầng.
Có một thế lực khẽ gật.
Được ghi danh.
Đến người thứ năm.
Quang mang đột nhiên bùng nổ.
Năm tầng sáng rực.
Một vị Thần Vương chậm rãi mở mắt.
“Ngũ phẩm.
“Thu.
Chỉ một chữ.
Vận mệnh thay đổi.
Người kia lập tức được dẫn sang bên cạnh.
Ánh mắt những kẻ còn lại—
đầy ghen tị lẫn bất an.
Rất nhanh.
Đến lượt Dạ Thiên.
Hắn bước lên.
Ánh mắt bình tĩnh.
Không ai đặc biệt chú ý.
Khí tức của hắn quá ổn định.
Không bộc lộ sắc bén.
Không có dao động mãnh liệt.
Giống như mặt hồ phẳng lặng không gợn sóng.
Hắn đặt tay lên trụ đá.
Trong khoảnh khắc—
trụ đá khẽ rung.
Nhưng không bùng nổ.
Không chói lòa.
Chỉ sáng lên… hai tầng.
Mà còn không hoàn chỉnh.
Ánh sáng nhấp nháy vài lần như muốn tăng thêm—
rồi tắt hẳn.
Quảng trường yên lặng một nhịp.
Sau đó—
vài tiếng cười khẽ vang lên.
“Nhị phẩm?
“Phi thăng mà chỉ có nhị phẩm?
“Ở hạ giới chắc cũng chỉ dựa vận may mà lên.
Lão giả áo xám liếc qua.
Ánh mắt hờ hững như nhìn một hạt bụi.
“Hạ đẳng thiên phú.
“Không thế lực nào cần.
Một câu.
Đủ định đoạt tất cả.
Dạ Thiên rút tay lại.
Không phản ứng.
Không tranh luận.
Chỉ lặng lẽ quan sát trụ đá thêm một lần.
Trong lòng hắn rất rõ—
trụ đá này kiểm tra huyết mạch, linh căn, mức độ phù hợp với hệ pháp tắc của Chí Tôn Thần Giới.
Mà hắn…
từ căn bản đã không thuộc hệ thống ấy.
Con đường hắn đi—
là tự tạo.
Đúng lúc đó—
một tiếng cười lạnh vang lên.
“Nếu không ai thu…”
“Vậy giao cho Huyết Lao.
Không gian phía sau quảng trường rách ra.
Một nam tử mặc giáp đỏ bước ra.
Giáp trụ như được rèn từ máu đông, tỏa ra sát khí nhàn nhạt.
Khí tức Thần Tướng.
Sau lưng hắn là vài người ánh mắt lạnh lẽo, tay đeo xiềng pháp tắc.
“Huyết Lao?
Có người khẽ nhíu mày.
Nhưng không ai phản đối.
Lão giả áo xám gật đầu.
“Người không đạt chuẩn… xử lý tùy các ngươi.
Nam tử giáp đỏ nhìn Dạ Thiên như đánh giá một món hàng.
“Nhị phẩm.
“Làm nô dịch khai khoáng cũng tạm.
Một sợi xiềng xích màu đen bay tới.
Không phải kim loại.
Mà là pháp tắc ngưng tụ.
Xiềng xích chưa chạm da—
đã mang theo áp chế nặng nề.
Dạ Thiên không né.
Để nó quấn quanh cổ tay.
Khoảnh khắc tiếp xúc—
một luồng lực lượng tràn vào cơ thể.
Khóa lại biểu tầng linh lực.
Giới hạn bề ngoài.
“Biết điều.
Nam tử giáp đỏ cười nhạt.
“Ở Huyết Lao, kẻ như ngươi nhiều lắm.
“Đừng mơ phản kháng.
Dạ Thiên cúi đầu.
Không đáp.
Nhưng trong nội thể hắn—
Ngũ giới vận chuyển trầm ổn.
Pháp tắc riêng lặng lẽ lưu chuyển.
Hồng Mông Bút khẽ rung như một tiếng cười nhỏ.
Xiềng xích kia—
chỉ khóa được biểu hiện.
Không chạm tới căn nguyên.
Hắn khẽ nhếch môi.
Một nụ cười nhạt đến mức không ai nhận ra.
“Làm nô lệ sao…”
Hắn thầm nghĩ.
“Cũng tốt.
“Trước khi hiểu rõ nơi này…”
“không nên quá nổi bật.
Đoàn người “không đạt chuẩn” bị áp giải rời khỏi Phi Thăng Điện.
Bóng lưng lẫn trong đám đông.
Bình thường.
Mờ nhạt.
Không ai chú ý.
Xa xa.
Trên một đỉnh núi lơ lửng giữa trời.
Một đôi mắt già nua mở ra.
Nhìn về phía Dạ Thiên.
Ánh mắt ấy khẽ nheo lại.
“Không đúng…”
Nhưng chỉ một thoáng.
Rồi lại khép lại như chưa từng mở.
Dạ Thiên bước đi giữa đám nô lệ mới.
Khí tức bình thường.
Thiên phú bình thường.
Vận mệnh… bình thường.
Không ai biết—
kẻ vừa bị phán định là hạ đẳng kia…
đã từng tự tay tạo ra một vũ trụ.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập