Sau khi sinh vật nhỏ kia ra đời, Dạ Thiên không lập tức can thiệp thêm.
Hắn chỉ để lại một tia thần niệm quan sát, còn bản thân thì tiếp tục công việc như một nô lệ bình thường trong Huyết Lao.
Những ngày sau đó trôi qua khá yên tĩnh.
Các nô lệ vẫn ngày đêm đào khoáng, xiềng xích va vào nhau phát ra tiếng kim loại khô khốc vang vọng trong đường hầm dài tối tăm.
Thỉnh thoảng có người gục xuống vì kiệt sức, liền bị lính canh kéo đi như kéo một khúc gỗ.
Dạ Thiên cũng đào.
Nhưng mỗi nhát cuốc của hắn đều rất chuẩn xác.
Thần niệm của hắn đã sớm xuyên qua lớp đá dày, nhìn rõ cấu trúc của từng mạch khoáng dưới lòng đất.
Thần tủy khoáng.
Thâm Uyên khí.
Thậm chí… còn có vài khe nứt không gian cực nhỏ.
Tất cả đều bị hắn ghi nhớ.
Mỗi khi đào được thần tủy khoáng, hắn chỉ giữ lại một phần nhỏ, còn lại đều nộp lên như bình thường.
Không ai nhận ra rằng bên trong thể nội thế giới của hắn, những khối thần tủy kia đang dần chất thành một dãy núi nhỏ.
Trong Linh Giới, năng lượng từ thần tủy khoáng bắt đầu lan tỏa.
Ý chí thế giới rõ ràng rất thích loại năng lượng này.
Linh khí trong toàn bộ Linh Giới trở nên tinh thuần hơn, tốc độ sinh trưởng của sinh mệnh cũng tăng lên một chút.
Còn sinh vật tên “Uyên” kia… cũng đang thay đổi.
Ban đầu nó chỉ là một sinh vật nhỏ bé, giống như một con thú con.
Nhưng sau vài ngày hấp thu năng lượng, thân thể nó đã lớn hơn gấp mấy lần.
Điều khiến Dạ Thiên chú ý là một chuyện khác.
Uyên… đang học.
Nó quan sát man thú trong thế giới đó săn mồi, rồi bắt đầu bắt chước.
Quan sát chim bay, nó cũng cố gắng vươn cánh.
Thậm chí có lúc nó còn nhìn lên bầu trời rất lâu, giống như đang suy nghĩ điều gì đó.
Một lần nọ, Dạ Thiên đang quan sát, Uyên bỗng ngẩng đầu lên, nhìn thẳng vào hư không.
“.
ngươi.
Âm thanh rất yếu, giống như một đứa trẻ mới tập nói.
Dạ Thiên khẽ nhướng mày.
Hắn không hiện thân, chỉ dùng thần niệm truyền xuống một ý niệm.
“Ngươi cảm nhận được ta?
Uyên nghiêng đầu.
cha?
Dạ Thiên im lặng vài giây.
Danh xưng này… hắn cũng không biết nên giải thích thế nào.
Nhưng nghĩ lại thì cũng đúng.
Sinh mệnh này gần như là do hắn nuôi dưỡng từ lúc mới hình thành.
“Không phải cha.
Hắn nói chậm rãi.
“Ta là người tạo ra thế giới này.
Uyên trầm mặc một lúc, sau đó gật đầu rất nghiêm túc.
thần.
Dạ Thiên bật cười khẽ.
Trong Huyết Lao, hắn vẫn đang cầm cuốc đào khoáng, nhưng ánh mắt đã trở nên xa xăm hơn một chút.
Ngay lúc đó, dưới lòng đất sâu thẳm bỗng truyền lên một chấn động rất nhỏ.
Rất nhỏ… đến mức phần lớn nô lệ không cảm nhận được.
Nhưng Dạ Thiên thì khác.
Thần niệm của hắn lập tức xuyên sâu xuống dưới.
Ở cách vị trí hắn hơn mười dặm, trong lòng đất tồn tại một khe nứt khổng lồ.
Bên trong khe nứt đó, không gian bị xé mở, từng dòng khí tức đen kịt đang chậm rãi tràn ra.
Thâm Uyên.
Và quan trọng hơn…
Trong khe nứt đó, có thứ gì đó đang chuyển động.
Một sinh vật khổng lồ, khí tức cực kỳ cổ xưa.
Dạ Thiên chỉ nhìn thoáng qua, liền lập tức thu thần niệm lại.
Nếu hắn tiếp tục nhìn lâu hơn, đối phương rất có thể sẽ cảm nhận được.
Hắn cúi đầu, tiếp tục đào khoáng như không có chuyện gì xảy ra.
Nhưng trong lòng hắn đã có một suy đoán.
Huyết Lao… không phải chỉ là một mỏ khoáng.
Nó là một cái nắp.
Một cái nắp đang đè lên khe nứt Thâm Uyên.
Còn thần tủy khoáng… rất có thể chính là thứ được sinh ra từ năng lượng rò rỉ của khe nứt này.
Đúng lúc đó, phía xa trong đường hầm bỗng truyền tới tiếng la hét.
“Có người chết rồi!
“Không… không phải chết… hắn… hắn biến thành quái vật!
Âm thanh hỗn loạn lập tức lan khắp đường hầm.
Dạ Thiên ngẩng đầu nhìn về phía đó.
Trong thần niệm của hắn, một nô lệ vừa tiếp xúc với mạch khoáng mới bỗng phát điên.
Thân thể hắn đang nhanh chóng biến dạng, từng lớp da thịt nứt ra, bên trong tràn ra khí tức đen đặc của Thâm Uyên.
Một con quái vật… đang sinh ra.
Dạ Thiên nhìn cảnh đó, ánh mắt dần trở nên trầm xuống.
Bởi vì khí tức của con quái vật kia…
Giống hệt sinh vật “Uyên” mà hắn vừa tạo ra.
Chỉ khác một điều.
Uyên có ý thức.
Còn thứ này… chỉ có điên loạn.
————————
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập