Sáng hôm sau, Mặc Uyên bắt đầu từ giờ Thìn.
Bốn người hôm qua đã tỉnh — sắc mặt hồng hơn, ăn được cháo.
Trưởng làng đem tô cháo nóng đến cho hai người, tay run, miệng nói
"đa tạ"
không ngừng.
Thanh Tâm gạt đi, kéo Mặc Uyên vào nhà bệnh.
Mười hai người còn lại.
Hắn ngồi xuống bên giường thứ năm — một ông già râu bạc, thở khò khè.
Lấy Trầm Kính.
Vận Soi Ấn Quyết.
Quen hơn hôm qua.
Ba châm hiện ra trong gương — cùng cấu trúc, cùng vị trí, cùng cách bám.
Hắn không cần tìm nữa, chỉ cần tách.
Châm
"rút"
— bật.
"giữ"
— rễ ít hơn, gỡ nhanh hơn.
"móc"
Nửa canh giờ.
Nhanh hơn hôm qua gần phân nửa.
Thanh Tâm giữ mạch bên đối diện, mắt không rời bệnh nhân.
Khi ông già thở dài, cô gật nhẹ — xong.
"Nhanh hơn."
Cô nhận xét.
"Quen tay."
Mặc Uyên thu Trầm Kính.
Soi Kiếp Ấn nhói — nhẹ.
Lần thứ nhất trong ngày.
Hắn không nghỉ.
Người thứ sáu.
Rồi thứ bảy.
Đến người thứ chín — giữa chiều — hắn dừng.
Soi Kiếp Ấn đã nhói năm lần.
Mỗi lần nhói, ngực hắn nặng hơn, như có thứ gì đang ấn xuống từ bên trong.
"Đủ rồi."
Thanh Tâm nói.
Cô đặt chén trà trước mặt hắn — không đợi hắn cãi.
Chín người xong.
Còn bảy.
Ngày hôm sau, hắn giải xong tất cả.
Bảy người — từ sáng đến chiều muộn.
Người cuối cùng là một đứa trẻ khoảng tám tuổi, gầy đến mức xương gò má nhô ra.
bật, nó ho sặc sụa.
Thanh Tâm giữ chặt cổ tay nó, tức chạy từ lòng bàn tay cô vào giữ mạch.
Đứa trẻ mở mắt.
Nhìn Thanh Tâm.
Rồi nhìn Mặc Uyên.
"Con.
đói.
"Thanh Tâm lấy từ túi ra một viên dược hoàn, đặt vào miệng nó.
"Nuốt đi.
"Mặc Uyên đứng dậy.
Chân hơi run.
Mười sáu lần vận Soi Ấn Quyết trong hai ngày.
Mệnh lạc hao — không nhiều, nhưng hắn cảm nhận được:
tức trong tạng phủ mỏng hơn sáng nay, lực đạo truyền chậm hơn một nhịp.
Bàn tay cầm Trầm Kính hơi tê — ngón giữa và ngón áp, nơi tức chạy qua nhiều nhất khi soi.
Và Soi Kiếp Ấn.
Bảy lần nhói trong một ngày.
Ngực ê ẩm, ấn xám trên xương ức nóng âm ỉ.
Mười sáu người.
Xong.
Hắn bước ra ngoài.
Trời đã tối.
Gió mang theo mùi thuốc bắc và cháo nóng từ trong nhà.
Hắn đưa tay lên nhìn.
Ngón giữa run — nhẹ, nhưng run.
Hắn nắm lại, chờ cho tê tan.
Hai ngày.
Sư phụ từng soi mười hai thế lực — hàng trăm lần soi, suốt mấy năm.
Cái giá là gì?
Thanh Tâm ra theo.
Đứng cạnh hắn, im lặng một lúc.
Rồi cô nói:
"Ngươi biết chúng sẽ quay lại.
"Không phải câu hỏi.
"Biết."
Mặc Uyên đáp.
"Bản nông — thử nghiệm.
Kẻ cài ấn mất liên kết với mười sáu mẫu trong hai ngày.
Hắn ta sẽ muốn biết tại sao."
"Ngươi cũng biết hắn ta cảm nhận được mỗi lần ấn bị gỡ.
"Mặc Uyên gật đầu.
"Báo về cốc."
Hắn nói.
"Tử Nhãn đang hoạt động trong phạm vi Thanh Mộc.
"Thanh Tâm nhìn hắn.
"Ngươi biết nhiều về Tử Nhãn."
"Sư phụ dạy.
"Cô không hỏi thêm.
Mắt cô thoáng nhíu — đang xếp lại những mảnh ghép trong đầu.
"Ngày mai về Thanh Mộc."
Cô nói.
"Ta sẽ để y đồ ở lại trông bệnh nhân.
Ngươi đi cùng — cốc chủ cần nghe trực tiếp.
"Sáng hôm sau.
Thanh Mộc Y Cốc.
Thanh Tâm dẫn hắn thẳng đến Dược Đường.
Mộc Sương đang kiểm tra một mẻ đan dược — tay bà lật từng viên, mắt không ngẩng.
"Xong?"
Một từ.
"Xong."
Thanh Tâm đáp.
"Mười sáu người, đều bị cài Ký Sinh Mệnh Ấn — Tam Châm Bám Mệnh, bản nông.
Tử Nhãn Tà Phái.
"Tay Mộc Sương dừng lại.
Bà không nhìn lên, nhưng không khí trong phòng đặc đi.
"Tử Nhãn."
Bà lặp lại, giọng trầm.
"Ở đất ta."
"Bản nông — thử nghiệm."
Thanh Tâm tiếp.
"Rải trong ba tháng.
Ta đi hai lần không phát hiện được.
Mặc Uyên dùng pháp bảo soi mới thấy.
"Mộc Sương nhìn Mặc Uyên.
Ánh mắt Thần Ấn — nặng, sắc.
"Trầm Kính."
Bà nói.
Không phải câu hỏi.
Mặc Uyên gật đầu.
Im lặng.
Mộc Sương đặt mẻ đan xuống, lau tay.
"Thanh Tâm."
Bà nói nhanh, gọn.
"Tăng tuần tra vùng nam.
Liên lạc Mộc Hà — hộ tống dược chuyển tuyến mới.
Phát hiện thêm ca bệnh lạ, báo ngay.
Ta sẽ gửi thư cho Mộc Linh trưởng lão.
"Thanh Tâm gật đầu, quay đi.
Mộc Sương nhìn lại Mặc Uyên.
"Ngươi đã giữ lời."
"Ta cũng giữ.
"Bà đứng dậy.
"Đi theo.
"Kho dược Thanh Mộc nằm ở phía sau cốc — một gian phòng đá, cửa khóa bằng ba lớp ấn.
Mộc Sương ấn tay lên mặt cửa, tức chạy theo ba đường mạch.
Ba nét ấn sáng lên rồi tắt.
Cửa mở.
Lạnh.
Mùi dược liệu nồng — hàng trăm lọ sứ, hộp gỗ, túi vải xếp dọc hai bên tường.
Mỗi lọ dán nhãn, chữ nhỏ, chính xác.
Mộc Sương đi đến kệ cuối.
Lấy ra một lọ sứ trắng bé bằng ngón tay út.
Bên trong, chất lỏng xanh nhạt — trong suốt, hơi sánh, tỏa mùi thơm thoang thoảng như gỗ mới.
"Thanh Mộc Tủy Dịch."
"Ba giọt.
Mẻ này dưỡng ba năm.
"Bà đặt lọ vào tay hắn.
Nhẹ — nhẹ hơn hắn tưởng.
Nhưng tức trong lọ dày, ấm, sống.
Như đang cầm một nhánh cây còn tươi.
"Một lần mở kho."
Mộc Sương nói.
"Lời hứa cốc chủ đời trước với Mặc Trầm, nay đã trả.
Không còn nợ."
"Đa tạ.
"Mộc Sương nhìn hắn thêm một lúc.
"Tử Nhãn không bỏ qua."
Bà nói, giọng trầm.
"Ngươi ở lại Thanh Mộc bao lâu tùy ý.
Nhưng đừng nghĩ nơi này giấu được ngươi mãi.
"Bà quay đi, không đợi đáp.
Đêm.
Phòng khách Thanh Mộc — bốn bức tường gỗ, một ngọn đèn dầu, một giường tre.
Mặc Uyên ngồi trên giường, ngọc giản đặt trên đùi.
Lọ Tủy Dịch nằm bên cạnh, nắp đã mở.
Hắn nhìn ấn thứ nhất — đạo ấn văn phức tạp, xoắn như rễ cây.
Ba mươi năm hắn đã nhìn nó hàng trăm lần.
Và dòng chữ bên cạnh:
"Thanh Mộc Tủy Dịch.
Một giọt.
"Hắn nghiêng lọ.
Một giọt xanh nhạt rơi xuống mặt ngọc, chạm vào ấn.
Giọt dịch thấm vào — chậm, như nước ngấm vào đất khô.
Đạo ấn văn sáng lên, xanh lục, rồi mờ dần.
Từng nét, từng nét — tan ra, biến mất.
Ngọc giản ấm lên trong tay.
Mặc Uyên nhắm mắt, đưa thần thức vào.
Không phải chữ.
Là hình ảnh — mờ, đứt đoạn, như nhìn qua mặt nước bị khuấy.
Một căn phòng rộng.
Bàn gỗ lớn.
Xung quanh — năm người ngồi, mặt mờ, không rõ.
Một người đứng ở giữa, tay cầm chiếc gương đen.
Trầm Kính.
Người đứng giữa là sư phụ.
Trẻ hơn nhiều — tóc đen, lưng thẳng, mắt sắc.
Không phải ông già ốm yếu hắn biết.
Mà là một tu sĩ đang ở đỉnh cao.
Hình ảnh chuyển.
Sư phụ soi.
Từng người — đặt Trầm Kính trước mặt, vận Soi Ấn Quyết.
Mỗi lần soi, kết quả hiện trong gương.
Người thứ nhất — sạch.
Người thứ hai — sạch.
Người thứ ba — ba châm, bám quanh mệnh lạc.
Tử Nhãn.
Sư phụ báo.
Người thứ ba bị dẫn ra — áo choàng trắng viền bạc.
Hàn Nguyệt.
Hình ảnh nhảy.
Nhiều người hơn.
Nhiều lần soi.
Sư phụ đi từ nơi này đến nơi khác — núi, biển, rừng, sa mạc.
Soi.
Tìm.
Đánh dấu.
Rồi dừng lại.
Một người ngồi trên ghế cao, áo xanh biển, tóc bạc.
Xung quanh là nước — tường phòng sóng gợn, trần nhà phản chiếu ánh biển.
Vân Hải.
Sư phụ đặt Trầm Kính trước mặt người đó.
Và cứng người.
Trong gương — không phải ba châm.
Không phải Tử Nhãn.
Một thứ khác.
Nằm sâu hơn nhiều — không bám quanh mệnh lạc, mà nằm trong mệnh lạc.
Như một phần cơ thể.
Như đã ở đó rất lâu.
Một nét ấn.
Chỉ một.
Nhưng sâu đến mức nếu không dùng Soi Tủy qua Trầm Kính, không ai thấy.
Sư phụ thu Trầm Kính.
Mặt gương nóng — nóng hơn bất cứ lần soi nào.
Hình ảnh mờ dần.
Rồi — chữ.
Viết tay, nét nghiêng, gấp gáp:
"Ấn lạ — không phải Tử Nhãn.
Không châm, không rễ, không rút Dưỡng.
Nằm trong mệnh lạc như một phần xương.
Không biết ai đặt.
Không biết từ bao giờ.
Chủ nhân không biết mình mang ấn."
"Ta đã báo.
Không ai tin.
Cửu Đăng nói:
chỉ cần tìm Tử Nhãn, không cần tìm thêm."
"Nhưng ta đã thấy.
Không thể không thấy.
"Chữ cuối cùng — nét chậm hơn, đậm hơn:
"Thứ này lớn hơn Tử Nhãn.
"Mặc Uyên mở mắt.
Phòng vẫn yên tĩnh.
Ngọn đèn dầu lập lòe.
Ngọc giản nằm trong tay — đã nguội.
Ấn thứ nhất đã mất, mặt ngọc nhẵn nhụi ở vị trí đó.
Còn sáu ấn.
Hắn ngồi im rất lâu.
Sư phụ không chạy trốn.
Sư phụ đang điều tra.
Và thứ ông tìm thấy — thứ nằm trong mệnh lạc tông chủ Vân Hải — không phải Tử Nhãn.
Sâu hơn.
Cũ hơn.
Không ai muốn biết.
"Trong Hải.
"Lời cuối của sư phụ vang lên trong đầu hắn.
Lúc đó hắn không hiểu.
Giờ hắn hiểu.
Mặc Uyên cất ngọc giản vào túi trữ vật.
Cất lọ Tủy Dịch — còn hai giọt.
Nắm Trầm Kính.
Sư phụ đã thấy.
Và đã chết.
Giờ hắn cũng thấy.
— Hết chương 11 —
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập