Mặc Uyên không ngủ được.
Hắn ngồi trên giường tre, lưng tựa vách gỗ, mắt nhìn ngọn đèn dầu.
Ngọc giản nằm trong túi trữ vật — ấn thứ nhất đã mở, sáu ấn còn lại vẫn lạnh.
Trầm Kính nằm bên cạnh, mặt gương đen bóng phản chiếu ánh lửa nhỏ.
Hình ảnh trong ngọc giản vẫn quay trong đầu hắn.
Sư phụ — trẻ, mạnh, mắt sắc — đứng giữa phòng, soi từng người.
Rồi dừng lại trước tông chủ Vân Hải.
Và cứng người.
"Thứ này lớn hơn Tử Nhãn.
"Hắn không biết
"thứ này"
là gì.
Chỉ biết sư phụ đã thấy, đã báo, và không ai tin.
Rồi sư phụ chết.
Mặc Uyên nắm chặt Trầm Kính.
Mặt gương lạnh — không phản ứng.
Nó chỉ là công cụ.
Không biết chủ cũ đã chết, không biết chủ mới đang sợ.
Hắn thở dài.
Đặt Trầm Kính xuống.
Phải đi.
Ấn thứ hai cần
"Nguyệt Tĩnh xác nhận"
— Hàn Nguyệt Cung.
Xa.
Nguy hiểm.
Nhưng không có lựa chọn khác.
Hắn bắt đầu thu dọn — ít đồ, gọn, nhanh.
Thói quen ba mươi năm trong hang.
Sáng sớm.
Mặc Uyên ra khỏi phòng, định tìm Thanh Tâm để từ biệt.
Nhưng cổng ngoài Thanh Mộc đang có người.
Hai người.
Đứng ở cổng, không vào.
Một người mặc áo xám dài, tay cầm quạt gấp — dáng gầy, vai hẹp, mặt trắng, cười nhẹ.
Người kia to lớn hơn, áo nâu, đeo đao — vệ sĩ.
Đệ tử gác cổng đang nói chuyện với họ.
Giọng lịch sự nhưng cứng:
"Cốc chủ chưa tiếp khách.
"Người áo xám cười.
"Không phải tìm cốc chủ."
Giọng hắn ta nhẹ, đều, như đang đọc sổ sách.
"Tìm một vị khách đang ở trong cốc.
Mặc Uyên.
"Mặc Uyên dừng bước.
Cổ hắn nóng lên.
Nhẹ — nhưng rõ ràng.
Nợ Mệnh Ấn.
Hắn nhìn người áo xám.
Tủy Chủng — tức động yếu, thể chất bình thường.
Không phải chiến tu.
Nhưng trên ngực áo, thêu nhỏ một chữ:
Đăng.
Thế lực Đăng.
Chủ nợ.
Người áo xám nhìn thấy hắn.
Mắt sáng lên — không phải sát ý, mà là sự nhận ra.
Như thương nhân thấy hàng đã đặt.
"Mặc Uyên."
Hắn ta cúi đầu nhẹ, quạt gấp khép lại.
"Trường Lộ, Cửu Đăng Thương Hội.
Xin được nói chuyện.
"Họ ngồi trong sân ngoài — không phải bên trong cốc.
Mộc Sương không mời, Trường Lộ không đòi.
Một chiếc bàn đá dưới gốc cây, hai chén trà — đệ tử mang ra, rồi rút đi.
Vệ sĩ đứng cách mười bước, tay đặt trên cán đao.
Không đe dọa — chỉ là thói quen.
Trường Lộ ngồi đối diện Mặc Uyên.
Mở quạt, quạt nhẹ — dù trời không nóng.
"Ta sẽ nói thẳng."
Hắn ta mở đầu, giọng vẫn nhẹ.
"Mặc Trầm — sư phụ ngươi — có một khoản khế với Cửu Đăng.
Khế 'Đại Kiểm Ấn', ký cách đây hơn năm trăm năm.
"Mặc Uyên không đáp.
Hắn biết.
Ngọc giản
"Đăng"
lấy từ xác kẻ đòi nợ trong vùng chướng đã ghi rõ:
"Mặc Trầm — nợ 500 Mệnh Kim + lãi suất 300 năm.
Truyền nợ cho đệ tử."
"Nội dung khế."
Trường Lộ lấy từ trong tay áo ra một mảnh ngọc nhỏ — ngọc xanh đục, khắc chữ
ở mặt sau.
Giống hệt mảnh hắn đã thấy.
"Mặc Trầm nhận năm trăm lượng Mệnh Kim để thực hiện 'Đại Kiểm Ấn' — soi ấn cho đầu não mười lăm thế lực.
Kết quả:
soi được mười hai, còn ba chưa giao.
Khế ghi rõ:
không giao đủ thì hoàn tiền hoặc bù bằng công.
"Trường Lộ đặt mảnh ngọc lên bàn.
Nhẹ nhàng, chính xác, như đặt quân cờ.
"Mặc Trầm chết.
Khế truyền sang đệ tử."
Hắn ta nhìn Mặc Uyên.
"Ngươi.
"Im lặng.
Mặc Uyên nhìn mảnh ngọc.
Nợ Mệnh Ấn trên cổ nóng hơn — không đau, nhưng nhắc nhở:
đây là thật.
"Bao nhiêu?"
Hắn hỏi.
Trường Lộ mỉm cười.
Không phải cười chế giễu — cười vì câu hỏi đúng.
"Năm trăm gốc.
Lãi ba trăm năm — theo chuẩn khế Cửu Đăng, mỗi năm hai phần trăm.
Tổng cộng.
.."
Hắn ta gấp quạt, gõ nhẹ lên bàn.
"Một nghìn chín trăm bốn mươi bảy lượng Mệnh Kim.
Làm tròn — hai nghìn.
"Hai nghìn lượng Mệnh Kim.
Mặc Uyên không biểu cảm.
Nhưng bên trong, hắn tính nhanh.
Một y sư Tạng Luật làm việc cả đời — chữa bệnh, bán dược, nhận thù lao — kiếm được khoảng hai trăm đến ba trăm lượng.
Hai nghìn là bảy đời y sư.
"Ta không có tiền."
Hắn nói.
"Ta biết."
Trường Lộ đáp, giọng không thay đổi.
"Nếu ngươi có, ta đã không cần đến tận đây.
"Hắn ta uống một ngụm trà.
Chậm rãi.
"Cửu Đăng không phải kẻ cướp."
Trường Lộ nói.
"Chúng ta là thương hội — sống bằng khế, chết cũng vì khế.
Nếu ngươi không trả được, ta không giết ngươi.
Giết con nợ thì ai trả?"
Hắn ta đặt chén xuống.
"Nhưng khế là khế.
Không trả thì Nợ Mệnh Ấn sẽ ăn dần vào mệnh mạch ngươi.
Mười năm — bắt đầu ảnh hưởng tu vi.
Ba mươi năm — không thể đột phá.
Năm mươi năm — mệnh mạch suy, chết.
"Mặc Uyên biết.
Sư phụ từng nói — không chi tiết, nhưng đủ để hiểu:
nợ không trả thì ấn sẽ giết.
"Ngươi muốn gì?"
Trường Lộ mở quạt.
Quạt nhẹ.
"Hai lựa chọn."
"Một."
Trường Lộ giơ một ngón tay.
"Trả tiền.
Hai nghìn lượng Mệnh Kim.
Trả một lần hoặc chia nhỏ — mỗi năm tối thiểu một trăm lượng.
Trả đủ thì khế xóa, ấn tự giải.
Một trăm lượng mỗi năm — vẫn là con số không tưởng với một tu sĩ không có tông phái, không có nguồn thu.
"Hai."
Trường Lộ giơ ngón thứ hai.
"Làm việc cho Cửu Đăng.
Không phải nô lệ — là hợp đồng.
Ngươi có Trầm Kính, có Soi Ấn Quyết.
Cửu Đăng cần người soi ấn — kiểm tra hàng, kiểm tra người, kiểm tra khế.
Mỗi lần soi, trừ nợ theo giá thị trường.
"Hắn ta nghiêng đầu.
"Sư phụ ngươi từng làm việc này.
'Đại Kiểm Ấn' — chính là hợp đồng soi ấn lớn nhất lịch sử Cửu Đăng.
Ngươi thừa hưởng sở học của ông ấy.
Nếu ngươi giỏi bằng một nửa Mặc Trầm, mười năm là trả xong.
"Mặc Uyên nhìn Trường Lộ.
Tủy Chủng — tức động yếu, dáng gầy, vai hẹp, không mạnh, không đáng sợ.
Nhưng cách hắn ta nói, cách hắn ta đặt mảnh ngọc, cách hắn ta tính toán — chính xác, không thừa, không thiếu.
Đây không phải kẻ đến đe dọa.
Đây là kẻ đến đòi mệnh.
"Nếu ta từ chối cả hai?"
Mặc Uyên hỏi.
Trường Lộ gấp quạt.
Mắt hắn ta vẫn cười — nhưng giọng chậm lại.
"Thì khế vẫn còn.
Ấn vẫn ăn.
Và Cửu Đăng sẽ ghi ngươi vào danh sách 'nợ xấu'.
Không phải ta đến nữa — mà là Viêm Mệnh Đường.
"Viêm Mệnh Đường.
Viêm — lửa.
Hắn nhớ hình ngọn lửa thêu trên ngực xác chết trong vùng chướng.
Nhớ ngọc giản khắc chữ
trong túi kẻ đó.
Có lẽ chính là nhóm này.
"Ta không ép."
Trường Lộ đứng dậy.
"Ngươi suy nghĩ.
Ta ở lại Hồng Lâm ba ngày — trạm Cửu Đăng ở phía bắc, mười lăm dặm.
Nếu muốn nói chuyện thêm, đến đó.
"Hắn ta cúi đầu nhẹ — lịch sự, đúng mực.
"À."
Trường Lộ dừng lại, quay đầu.
"Một điều nữa.
Cửu Đăng biết ngươi ở Thanh Mộc không phải vì theo dõi.
Mà vì ngươi đã dùng Trầm Kính soi mười sáu ký sinh ấn trong ba ngày.
Soi Kiếp Ấn — mỗi lần soi, vị trí của ngươi lộ thêm một chút.
"Hắn ta mỉm cười.
"Không chỉ Cửu Đăng cảm nhận được.
Ngươi nên biết điều đó.
"Trường Lộ và vệ sĩ rời đi.
Bước chân nhẹ, đều, không vội.
Mặc Uyên ngồi lại bên bàn đá.
Chén trà đã nguội.
Nợ Mệnh Ấn trên cổ vẫn ấm.
Soi Kiếp Ấn trên ngực vẫn nhói nhẹ — dư âm từ ba ngày soi liên tục.
Hai nghìn lượng.
Hoặc làm việc cho Cửu Đăng.
Hoặc chờ chết.
Hắn nhìn về phía cổng — Trường Lộ đã khuất sau hàng cây.
Rồi hắn nhìn xuống tay mình.
Tay của y sư.
Tay của người soi ấn.
Sư phụ từng làm việc cho Cửu Đăng.
Và sư phụ đã thấy thứ không nên thấy.
Nếu hắn cũng làm — hắn cũng sẽ thấy.
Câu hỏi là:
hắn có dám không?
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập