Chương 15: Soi Ấn

Sáng sớm.

Giờ Mão.

Mặc Uyên mở mắt.

Phòng vẫn tối — cửa sổ nhỏ chỉ lọt một vệt sáng mờ.

Hắn đã tọa công suốt đêm — không ngủ, nhưng cũng không hoàn toàn tỉnh.

Dưỡng tức.

Mệnh lạc vẫn mỏng, nhưng nhịp tạng phủ đã đều hơn hôm qua.

Hắn đứng dậy, rửa mặt bằng nước trong chậu gỗ.

Lạnh.

Tỉnh.

Bước ra sân.

Trạm đã có người.

Hai lính gác đêm đang đổi ca — người Tạng Luật hôm qua gật đầu chào hắn, không nói gì.

Một người mới — Huyết Vận, trẻ hơn, mắt tò mò nhìn hắn rồi quay đi.

Trường Lộ ngồi ở hiên nhà phía đông, đúng chỗ hôm qua.

Trước mặt — bàn trà, một chồng giấy, một bút lông.

Tay hắn ta đang viết gì đó, nét chữ nhỏ, đều.

Mặc Uyên đến gần.

Trường Lộ không ngẩng lên.

"Ngồi.

Trà trên bàn.

"Mặc Uyên ngồi.

Rót trà — nóng, đắng, mùi lá rừng.

Tốt hơn trà nguội hôm qua.

Trường Lộ viết xong, đặt bút.

Nhìn hắn.

"Nhiệm vụ đầu tiên."

Hắn ta nói, đẩy một tờ giấy qua bàn.

Mặc Uyên cầm lên.

Chữ viết tay, gọn:

Khách:

Châu Bình — thương nhân dược liệu, Huyết Vận.

Yêu cầu:

Soi lô dược — 12 hộp Thanh Tâm Thảo, nghi bị pha tạp tức.

Giá:

15 lượng Mệnh Kim.

Ghi chú:

Chỉ soi.

Không giải.

Không can thiệp.

Mặc Uyên đọc xong, đặt giấy xuống.

"Soi dược liệu."

Hắn nói.

"Không phải soi người."

"Đúng."

Trường Lộ gật đầu.

"Cửu Đăng không chỉ soi người.

Dược, pháp bảo, trận pháp, khế ước — bất cứ thứ gì có tức, đều có thể bị cài ấn hoặc pha tạp.

Thương nhân trả tiền, Cửu Đăng cung cấp mắt.

"Hắn ta rót thêm trà cho mình, uống một ngụm.

"Quy tắc."

Trường Lộ nói, giọng chuyển sang đều, lạnh — giọng người đã nói câu này nhiều lần.

"Thứ nhất:

soi — chỉ soi.

Không giải, không can thiệp, không chạm vào hàng.

Cửu Đăng trả tiền cho mắt, không trả cho tay.

"Mặc Uyên gật đầu.

"Thứ hai:

Trầm Kính soi được sâu hơn thần thức thường.

Không có nó, ngươi chỉ thấy tầng nông — ấn bản sâu, ấn cổ, ấn giấu, đều vô hình.

Đó là lý do Cửu Đăng cần ngươi, không phải bất kỳ tu sĩ Tạng Luật nào."

"Ta biết."

"Thứ ba."

Trường Lộ nhìn hắn.

"Mỗi lần soi, tức từ mệnh lạc ngươi chạy qua Kính, xuyên vào vật hoặc người.

Hao ngươi, không hao họ.

Soi nhiều — mệnh lạc mỏng.

Ngươi đã biết điều này."

"Đã biết."

"Tốt."

Trường Lộ đặt chén xuống.

"Vậy thì biết thêm một điều nữa:

kết quả soi — ngươi nói cho ta.

Chỉ ta.

Không nói trực tiếp cho khách.

Ta xử lý phần còn lại.

"Hắn ta đứng dậy.

"Châu Bình đang chờ ở kho.

Đi.

"Kho hàng nằm phía sau trạm — mái thấp, tường đá dày, cửa gỗ nặng.

Bên trong tối, mát, mùi dược liệu nồng.

Châu Bình đứng cạnh một bàn gỗ dài, trên bàn xếp mười hai hộp gỗ vuông vắn.

Hắn ta trung niên — mặt tròn, da ngăm, áo lụa xanh nhạt, thắt lưng da rộng.

Tức động Huyết Vận — ổn định, không mạnh.

Thương nhân, không phải chiến tu.

Bên cạnh Châu Bình — một người nữa.

Trẻ hơn, gầy, áo vải nâu.

Tùy tùng.

Khai Bản.

Châu Bình nhìn Mặc Uyên bước vào, rồi nhìn Trường Lộ.

"Đây là người soi?"

Giọng hắn ta nghi ngờ.

"Trẻ vậy?"

"Mặc Uyên."

Trường Lộ đáp, không giải thích thêm.

"Bắt đầu.

"Châu Bình nhíu mày nhưng không nói gì.

Hắn ta lùi lại một bước, nhường chỗ.

Mặc Uyên đến trước bàn.

Mười hai hộp gỗ — mỗi hộp dài một gang tay, rộng nửa gang.

Nắp đậy kín.

Trên mỗi hộp dán nhãn:

"Thanh Tâm Thảo — Thượng phẩm — Lô 47"

Hắn mở hộp đầu tiên.

Thanh Tâm Thảo.

Lá xanh đậm, cuộn tròn, khô nhưng vẫn giữ mùi thơm nhẹ — mùi bạc hà pha gỗ.

Dược liệu phổ thông, dùng trong nhiều loại đan dược thanh tâm, an thần.

Mặc Uyên không chạm vào dược.

Hắn lấy Trầm Kính từ túi trữ vật.

Gương ngọc đen nằm gọn trong lòng bàn tay.

Mặt gương lạnh, trơn, không phản chiếu ánh sáng.

Hắn đã khế ước lại bằng máu — Trầm Kính nhận ra chủ, ấm lên khi hắn vận tức.

Vận Soi Ấn Quyết.

Tức từ mệnh lạc chạy xuống cánh tay, qua lòng bàn tay, vào Trầm Kính.

Gương ấm lên — nhẹ, đều.

Hắn đưa Trầm Kính lên ngang hộp dược, mặt gương hướng xuống.

Soi.

Trong gương — Thanh Tâm Thảo hiện lên khác.

Không phải lá xanh cuộn tròn.

Mà là mạng tức — từng sợi tức chạy trong lá, trong cuống, trong thớ.

Mộc tức — xanh nhạt, đều, sạch.

Hộp thứ nhất — sạch.

Hắn chuyển sang hộp thứ hai.

Soi.

Sạch.

Hộp thứ ba.

Sạch.

Hộp thứ tư —

Mặc Uyên dừng lại.

Trong gương, mạng tức của Thanh Tâm Thảo không đều.

Mộc tức vẫn xanh — nhưng xen lẫn những sợi vàng đục.

Thổ tức.

Không phải tự nhiên — Thanh Tâm Thảo là dược mộc thuần, không chứa thổ tức.

Ai đó đã pha vào.

Hắn soi kỹ hơn.

Thổ tức nằm ở lõi lá — không phải bề mặt.

Nghĩa là không phải pha sau khi hái, mà pha trong quá trình sấy.

Dùng thổ tức sấy thay mộc tức — rẻ hơn, nhanh hơn, nhưng dược tính giảm ít nhất ba phần.

Hắn thu Trầm Kính.

Soi Kiếp Ấn trên ngực nhói — nhẹ, quen.

Lần thứ mười sáu.

Tiếp tục.

Hộp thứ năm đến thứ mười hai.

Kết quả:

bốn hộp sạch, tám hộp pha tạp thổ tức ở lõi.

Mặc Uyên cất Trầm Kính.

Quay sang Trường Lộ.

"Xong.

"Trường Lộ dẫn Mặc Uyên ra ngoài kho, đứng cách cửa mười bước.

Châu Bình ở trong, không nghe được.

"Nói."

Trường Lộ nói.

"Tám trên mười hai hộp bị pha tạp tức."

Mặc Uyên đáp.

"Thổ tức ở lõi lá — pha trong quá trình sấy, không phải sau khi hái.

Bốn hộp sạch.

"Trường Lộ gật đầu chậm.

Mắt hắn ta không ngạc nhiên — như đã đoán trước.

"Đợi ở đây.

"Trường Lộ quay vào kho.

Mặc Uyên đứng ngoài, lưng dựa tường đá.

Nắng sáng chiếu vào sân trạm — hai con ngựa trong chuồng đang ăn cỏ.

Gió nhẹ mang theo mùi thông.

Bên trong kho, giọng Trường Lộ vang lên — đều, không cao, không thấp:

"Châu tiên sinh.

Kết quả soi:

tám trên mười hai hộp Thanh Tâm Thảo bị pha tạp thổ tức trong quá trình sấy.

Dược tính giảm ít nhất ba phần.

Bốn hộp sạch.

"Im lặng.

Rồi — giọng Châu Bình, lớn hơn, sắc hơn:

"Vô lý!

Lô này ta mua trực tiếp từ Lâm Gia Dược Phường — thượng phẩm, có khế ước!

Người soi của các ngươi mới bao tuổi?

Tạng Luật?

Tạng Luật lấy gì soi tầng lõi?

Thần thức tầng đó chưa đủ sâu!"

"Cửu Đăng không bán cảnh giới."

Trường Lộ đáp.

"Cửu Đăng bán kết quả.

Kết quả đã có.

Châu tiên sinh muốn kiểm chứng — mời đan sư bất kỳ thử dược tính.

Nếu sai, Cửu Đăng hoàn tiền gấp ba."

"Ta —"

"Khế ước ghi rõ."

Trường Lộ cắt lời, giọng không đổi.

"Kết quả soi do Cửu Đăng chịu trách nhiệm.

Châu tiên sinh không đồng ý — có thể khiếu nại lên tổng đường.

Nhưng lô dược này, kết quả không thay đổi.

"Im lặng dài hơn.

Rồi tiếng bước chân nặng nề.

Châu Bình bước ra khỏi kho, mặt đỏ.

Hắn ta liếc Mặc Uyên — ánh mắt giận, nhưng không dám nói gì.

Tùy tùng theo sau, cúi đầu.

Châu Bình đi thẳng ra cổng trạm, không quay lại.

Trường Lộ bước ra, tay cầm tờ giấy.

"Ký."

Hắn ta đưa cho Mặc Uyên.

Mặc Uyên nhìn.

Biên nhận — ghi rõ:

"Nhiệm vụ soi dược — Lô 47 Thanh Tâm Thảo — Hoàn thành.

Trừ nợ:

15 lượng Mệnh Kim.

"Hắn ký.

Trường Lộ cất biên nhận, ghi vào sổ.

"Mười lăm lượng."

Hắn ta nói, không nhìn lên.

"Còn một nghìn chín trăm tám mươi lăm.

"Mặc Uyên quay về phòng.

Ngồi xuống giường.

Đặt Trầm Kính trên bàn — mặt gương đã nguội.

Soi mười hai hộp dược, Soi Kiếp Ấn nhói một lần.

Mệnh lạc hao — ít, nhưng có.

Mười lăm lượng.

Hắn tính.

Hai nghìn lượng nợ.

Mỗi lần soi dược — mười lăm lượng.

Nghĩa là cần hơn một trăm ba mươi lần soi loại này để trả hết.

Nhưng soi dược chỉ là loại rẻ nhất.

Trường Lộ nói:

soi người — hai mươi đến năm mươi lượng tùy độ khó.

Soi pháp bảo — ba mươi trở lên.

Soi trận pháp — năm mươi trở lên.

Nếu toàn soi người, khoảng bốn mươi đến một trăm lần.

Mỗi lần soi, mệnh lạc hao.

Soi Kiếp Ấn nhói.

Vị trí lộ.

Hắn nhìn Trầm Kính.

Sư phụ soi hàng trăm lần.

Suốt mấy năm.

Và sư phụ chết.

Không phải vì soi — mà vì thấy thứ không nên thấy.

Nhưng nếu không soi, sẽ không thấy.

Nếu không thấy, sẽ không chết.

Soi ấn là nghề nguy hiểm.

Trường Lộ nói đúng.

Mặc Uyên cất Trầm Kính vào túi trữ vật.

Nhắm mắt.

Mười lăm lượng.

Lần đầu tiên hắn

"kiếm tiền"

— bằng đôi mắt sư phụ để lại.

Chiều.

Mặc Uyên đang tọa công thì có tiếng gõ cửa.

Trường Lộ.

Hắn ta đứng ngoài, tay cầm một tờ giấy khác.

"Nhiệm vụ thứ hai."

Trường Lộ nói.

"Sáng mai.

"Mặc Uyên cầm giấy.

Đọc.

Khách:

Ẩn danh — qua trung gian Cửu Đăng.

Yêu cầu:

Soi một tu sĩ Huyết Vận — kiểm tra ký sinh ấn Tử Nhãn.

Giá:

30 lượng Mệnh Kim.

Ghi chú:

Đối tượng tự nguyện.

Không ép.

Mặc Uyên nhìn lên.

"Soi người."

Hắn nói.

"Đúng."

Trường Lộ đáp.

"Tin Hạ Khê đã lan.

Mười sáu người bị cài ký sinh ấn — thế lực xung quanh lo lắng.

Có người muốn kiểm tra thuộc hạ.

"Hắn ta dừng lại.

"Ngươi soi mười sáu người ở Hạ Khê.

Tin đó, Cửu Đăng biết.

Thế lực khác cũng biết — không phải tên ngươi, nhưng biết có người soi được Tử Nhãn bản sâu.

Họ muốn thuê.

"Mặc Uyên im lặng.

Soi người khác với soi dược.

Dược không phản kháng, không có mệnh lạc phức tạp, không có bí mật.

Người thì có.

Và soi người — Soi Kiếp Ấn nhói mạnh hơn.

Hắn đã biết.

"Ba mươi lượng."

Hắn nói.

"Ba mươi lượng."

Trường Lộ xác nhận.

"Còn một nghìn chín trăm năm mươi lăm.

"Hắn ta quay đi.

Rồi dừng lại.

"Mặc Uyên."

"Gì?"

Trường Lộ không quay lại.

Giọng hắn ta nhẹ hơn — nhẹ đến mức gần như thì thầm.

"Soi người — ngươi sẽ thấy nhiều thứ.

Không chỉ ấn.

"Rồi hắn ta đi.

Mặc Uyên đứng ở cửa, nhìn theo.

Tờ giấy trong tay — nhẹ, mỏng.

Soi người — ngươi sẽ thấy nhiều thứ.

Hắn gấp giấy, cất vào túi.

Còn một nghìn chín trăm năm mươi lăm lượng.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập