Chương 6: Vùng Chướng

Sáng sớm ngày thứ hai trong Hồng Lâm.

Mặc Uyên thu dọn lều tạm, tiếp tục đi sâu vào rừng.

Hắn không ngủ nhiều — chỉ tọa công vài canh giờ, đủ để hồi phục tinh thần.

Càng đi sâu, rừng càng rậm rạp.

Ánh sáng mặt trời khó lọt qua tán lá dày đặc.

Sương mù nặng hơn, đọng lại trên từng chiếc lá như giọt ngọc đục.

Và tức khí — càng lúc càng hỗn loạn.

Mặc Uyên cảm nhận rõ sự thay đổi.

Tạp tức ở đây không chỉ là mộc tức, thổ tức, thủy tức như hôm qua.

Có thêm những luồng tức lạ — nồng nặc, quánh đặc, mang theo mùi tanh ngọt khó chịu.

Độc tức.

Hắn dừng lại, quan sát xung quanh.

Phía trước, sương mù dày hơn hẳn — không phải sương bình thường, mà là một bức tường trắng đục chắn ngang đường đi.

Tức khí trong sương xoáy cuộn, tạo thành những vòng xoắn nhỏ có thể nhìn thấy bằng mắt thường.

Chướng khí.

Sư phụ từng nói:

"Hồng Lâm có nhiều vùng chướng.

Có thứ là độc chướng tự nhiên — cây cỏ, đầm lầy sinh ra.

Có thứ là tàn dư trận pháp cổ — nguy hiểm hơn nhiều.

"Mặc Uyên không biết vùng chướng trước mặt thuộc loại nào.

Hắn thử đi vòng — nhưng chướng khí kéo dài cả về hai bên, không thấy điểm kết thúc.

Đi xuyên qua?

Không khôn ngoan khi chưa biết bên trong có gì.

Hắn quyết định dùng Trầm Uyên Soi Ấn Quyết.

Mặc Uyên ngồi xuống, nhắm mắt, vận công.

Trầm Uyên Soi Ấn Quyết — bảy tầng.

Hắn mới luyện đến tầng bốn, đủ để soi những ấn văn bình thường.

Nhưng sư phụ nói quyết này có thể dùng để

"đọc"

nhiều thứ hơn — bao gồm cả trận pháp và cấm chế.

Hắn chưa từng thử với chướng khí.

Linh lực từ đan điền chảy lên mắt, tạo thành một lớp màng mỏng bao phủ tròng đen.

Thế giới trước mắt thay đổi — từ sắc màu thường sang xám trắng, với những luồng tức hiện ra như những dải lụa bay trong gió.

Hắn mở mắt, nhìn vào vùng chướng.

Lần đầu tiên, hắn thấy được cấu trúc bên trong.

Chướng khí không hỗn loạn như hắn tưởng.

Nó có quy luật.

Những luồng độc tức xoáy theo một trật tự nhất định — cứ mỗi ba vòng lại đổi hướng, tạo thành những

"khoảng trống"

nhỏ giữa các luồng.

Và ở trung tâm — một điểm sáng mờ nhạt, gần như không thể thấy nếu không dùng Soi Ấn.

Ấn căn.

Đây không phải độc chướng tự nhiên.

Đây là tàn dư của một trận pháp cổ — ai đó đã đặt ấn căn ở đây từ rất lâu, và chướng khí là kết quả của ấn đó suy yếu theo thời gian.

Mặc Uyên ghi nhớ vị trí các

"khoảng trống"

Nếu canh đúng thời điểm, hắn có thể đi qua mà không chạm vào luồng độc.

Nhưng hắn không làm vậy.

Thay vì xuyên qua, hắn đi vòng — theo hướng chướng khí mỏng hơn, nơi tàn dư trận pháp yếu nhất.

Không cần mạo hiểm khi có đường an toàn.

Mặc Uyên đi vòng được nửa canh giờ thì dừng lại.

Trước mặt hắn — một xác chết.

Xác nằm nghiêng dưới gốc cây, tay vẫn nắm chặt thanh đao.

Máu đã khô, thấm vào đất tạo thành vệt nâu sẫm.

Vết thương chí mạng ở ngực — một nhát chém sâu, gọn gàng, của người có kinh nghiệm.

Mặc Uyên quan sát từ xa trước khi tiến lại gần.

Xác còn mới — chết không quá một ngày.

Trang phục.

áo đen viền đỏ, trên ngực thêu hình ngọn lửa.

Thế lực kia.

Hắn giật mình.

Đây là người cùng thế lực với nhóm bốn người hắn gặp hôm qua — thế lực khiến Nợ Mệnh Ấn nóng lên.

Ai giết hắn ta?

Mặc Uyên nhìn quanh, không thấy dấu hiệu chiến đấu kéo dài.

Một nhát chém — nhanh, chính xác, không cho nạn nhân cơ hội phản kháng.

Người ra tay ít nhất phải ngang hoặc cao hơn Tạng Luật.

Hắn cúi xuống, lục túi trữ vật của xác chết.

Bình thường hắn không làm vậy.

Nhưng đây là

"chủ nợ"

— và hắn cần biết họ đang tìm ai, tìm gì ở Hồng Lâm này.

Trong túi có vài miếng Dưỡng phiến bậc thấp — loại phiến mỏng tinh luyện từ dược liệu, dùng đổi hàng giữa tu sĩ thay bạc thường.

Một bình thuốc, vài tấm bùa hộ thân đã hết tức.

Và một mảnh ngọc giản nhỏ — màu xanh đục, khắc chữ

"Đăng"

ở mặt sau.

Mặc Uyên cầm ngọc giản lên.

Ngay lập tức — cổ hắn nóng ran.

Nợ Mệnh Ấn.

Hắn suýt buông tay.

Nhiệt độ không cao như lần gặp nhóm bốn người hôm qua, nhưng đủ để hắn biết — ngọc giản này có liên kết với

"chủ nợ"

Hắn truyền một chút linh lực vào ngọc giản.

Chữ hiện ra trong đầu.

"Danh sách truy thu — Hồng Lâm Lục, quý 3, năm Mậu Dần."

"1.

Lý Minh Hà — nợ 50 Mệnh Kim, quá hạn 12 năm.

Địa điểm:

Thanh Mộc ngoại vi.

Trạng thái:

Đang truy."

"2.

Trần Phong — nợ 200 Mệnh Kim, quá hạn 45 năm.

Địa điểm:

Không rõ.

Trạng thái:

Mất dấu."

"3.

Vân Tịch — nợ 80 Mệnh Kim, quá hạn 8 năm.

Địa điểm:

Độc Chướng Liên Minh.

Trạng thái:

Đang đàm phán."

".

"Mặc Uyên lướt qua hơn hai mươi cái tên.

Phần lớn là những khoản nợ nhỏ — vài chục đến vài trăm Mệnh Kim, quá hạn vài năm đến vài chục năm.

Rồi hắn thấy một dòng cuối cùng.

"27.

Mặc Trầm — nợ 500 Mệnh Kim + lãi suất 300 năm.

Địa điểm:

Không rõ (nghi ngờ Hồng Lâm hoặc Xích Sa)

Trạng thái:

Đã chết.

Truyền nợ cho đệ tử."

"Ghi chú:

Đệ tử chưa xác định danh tính.

Ưu tiên truy tìm.

Có thể mang Trầm Kính — pháp bảo đặc trưng.

"Mặc Uyên đọc xong, lặng người.

Họ biết sư phụ chết.

Họ biết nợ đã truyền sang hắn.

Và họ đang tìm hắn.

Hắn nhìn lại xác chết dưới chân.

Người này là một trong những kẻ đi

"truy thu"

ở Hồng Lâm.

Hắn ta chết — nhưng thế lực

"Đăng"

này không chỉ có một người.

Bốn người hôm qua.

Người này là thứ năm.

Còn bao nhiêu nữa?

Mặc Uyên cất ngọc giản vào túi trữ vật của mình.

Thông tin này quan trọng — không chỉ vì nó liên quan đến hắn, mà còn vì nó cho hắn biết quy mô hoạt động của thế lực chủ nợ ở Hồng Lâm.

Hắn đứng dậy, không nhìn lại xác chết lần nào nữa.

500 Mệnh Kim + lãi 300 năm.

Hắn không biết tổng số là bao nhiêu.

Nhưng chắc chắn không phải con số nhỏ.

Mặc Uyên tiếp tục đi, nhưng tâm trí không yên.

Nợ của sư phụ.

Bây giờ là nợ của hắn.

Sư phụ không nói rõ về khoản nợ này.

Chỉ nói

"có người ta nợ, con phải trả"

Hắn tưởng đó là ẩn dụ — nợ ân, nợ nghĩa, nợ tình.

Không ngờ là nợ thật — Mệnh Kim, lãi suất, danh sách truy thu.

500 Mệnh Kim là bao nhiêu?

Hắn không rành về tiền bạc.

Ba mươi năm trong hang động, hắn không cần dùng đến.

Nhưng hắn biết Mệnh Kim không phải bạc thường — đó là đơn vị ghi khế giữa tu sĩ, nặng hơn vàng thế tục gấp trăm lần.

500 Mệnh Kim.

có lẽ đủ mua cả một tông phái nhỏ.

Cộng thêm lãi suất 300 năm?

Hắn không dám nghĩ tiếp.

"Con phải đi tiếp.

"Lời cuối của sư phụ vang lên trong đầu.

Đi tiếp — không chỉ là tu luyện, mà còn là giải quyết những gì sư phụ để lại.

Kể cả nợ.

Nhưng trước tiên, hắn cần mạnh hơn.

Cần mở ngọc giản.

Cần biết sư phụ đã để lại những gì.

Mặc Uyên nắm chặt tay, tiếp tục bước về hướng Thanh Mộc Y Cốc.

— Hết chương 6 —

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập