Chương 10: Uy hiếp

Chương 10:

Uy hiếp

Trong mấy năm gần đây, các nhà máy của CSIO từ chỗ thiếu đơn hàng, dần dần bắt đầu vận hành hiệu quả.

Đơn đặt hàng tăng lên, công suất được lấp đầy.

Giá bán tấm pin năng lượng mặt trời, từ giai đoạn buộc phải hạ giá bán tháo để thu hồi vốn, cũng bắt đầu ổn định trở lại.

Tất cả những dữ liệu này, trên các trang web tài chính lớn đều có thể tra được mỗi ngày.

Lucas không cần phải tốn quá nhiều công sức, chỉ cần nối từng mảnh thông tin lại với nhau, bức tranh tổng thể đã dần hiện ra.

Giá mở cửa tăng nhẹ từng ngày, điều đó có nghĩa là không chỉ riêng hắn nhìn ra.

Những nhà đầu tư đủ nhạy bén, sớm muộn gì cũng sẽ phát hiện.

giờ chỉ là hắn biết sớm nên sớm đi trao đổi lợi ích thôi.

“Cũng không phải chuyện gì quá nghiêm trọng.

Lucas cố ý dừng lại một nhịp, ánh mắt đảo qua hai người đối diện, thành công thu hút toàn bộ sự chú ý rồi mới chậm rãi nói tiếp.

“Lần này chúng tôi đến là muốn vay vốn, có tính lãi suất mỗi năm.

Vừa dứt lời, hắn lại bổ sung thêm một câu.

“Chúng tôi không có vật thế chấp.

Nhưng đổi lại, sẽ cung cấp cho hai vị ba lần nhắc nhỏ thị trường quan trọng trong tương lai.

Không biết hai vị thấy thế nào?

Không khí trong phòng có chút lúng túng.

Không có thế chấp mà đòi vay vốn?

Lại còn dùng cái gì mà nhắc nhở thị trường tương lai làm tiền đặt cọc?

Jamie và Ethan liếc nhìn nhau, trong mắt đều hiện lên vẻ kinh ngạc.

Nhưng cả hai đều là lão hồ ly trên thương trường, dù trong lòng có chút khinh thường nhưng trên mặt vẫn không lộ ra nửa phần.

Tương lai thứ này, nói dễ nghe thì là quà tặng vô giá, nói khó nghe thì cũng chỉ là lời nói suông.

Ai dám đem mấy tỷ đô đặt cược vào hai chữ có thể chứ?

Hai người không lập tức từ chối, nhưng rõ ràng cũng không dám gật đầu.

“Không phải chúng tôi không có thành ý, ” Jamie đẩy gong kính, giọng điệu chậm rãi nhưng mang theo vài phần mất kiên nhẫn.

“chỉ là giao dịch này quá mạo hiểm.

Chúng tôi cần một bảo đảm cụ thể.

Lucas nghe vậy, không hề bất ngò.

Khoé môi vẫn giữ nụ cười nhàn nhạt, nhưng ánh mắt đã không còn ôn hòa như trước, trở nên sắc bén như lưỡi dao.

“Vậy nếu tôi giúp ông né được vụ “cá voi Londorv thì sao?

Hắn nghiêng đầu, giả vờ suy nghĩ, rồi cười nhẹ.

“À, nói chính xác hơn thì là cổ phiếu Mortgage-Backed Securities, mã MBS mới đúng chứ nhỉ”

Nụ cười hòa nhã trên mặt Jamie lập tức cứng đờ.

Trong tích tắc, sắc mặt hắn lạnh hẳn xuống, ánh mắt như muốn ăn tươi nuốt sống nhìn Lucas, nhưng lại không nói được lấy một chữ.

Ethan ngồi bên cạnh thì không giữ được bình tĩnh như vậy.

Rầm.

Hắn bật dậy, vì động tác quá mạnh làm hất đổ mấy ly cà phê trên bàn, chất lỏng sẫẵm màu.

tràn khắp mặt gỗ.

Ethan túm lấy cổ áo Lucas, nhấc bổng người lên, gằn giọng:

“Ngươi biết những chuyện này từ đâu ra?

Ai cử ngươi đến đây?

Trái ngược hoàn toàn với sự mất kiểm soát của Ethan, Lucas vẫn rất bình tĩnh.

Hắn thậm chí còn cười khinh một tiếng.

“Chậc, nóng nảy thế này thì làm được việc gì?

Đầu tư ngu xuẩn đến mức đó ngay cả người bình thường cũng không ai làm ra được thao tác như vậy.

“Mày.

mày.

Mặt Ethan đỏ bừng, khí chất trí thức nho nhã ban đầu chỉ trong một khắc liền tan thành mây khói.

Hắn còn định vung tay, nhưng Jamie đã lạnh giọng ngăn lại.

“Đủ rồi.

Jamie ngồi lại vào ghế, cố gắng thở ra dữ bình tĩnh.

Nhưng dù hắn đã cố nén giận nhưng cơ mặt vẫn co giật, sắc mặt vặn vẹo khó coi.

Hắn nhìn thẳng vào Lucas, nặn ra từng chữ trầm khàn.

“Ngươi rốt cuộc muốn gì?

Lucas được thả ra, chỉnh lại cổ áo, thong thả ngồi xuống ghế, nhìn Ethan đang nghiến răng ken két, nụ cười càng thêm ý vị.

“Như tôi đã nói từ đầu, ” Lucas chậm rãi nói, “đây là trao đổi lợi ích.

“Tôi sẽ giúp hai người đè vụ này xuống mức thấp nhất.

Đổi lại, hai người cho chúng tôi tìm cách vay tiền.

Rất công bằng, không phải sao?

Hắn hơi nghiêng người về phía trước, nhìn thẳng vào mắt Jamie giọng nói trầm xuống, mang theo áp lực vô hình.

“Dù sao thì.

ai ở đây cũng là cáo già cả rồi.

Muốn chọn trả nợ 19 tỷ đô, hay chỉ vài tỷ.

Quyết định đều nằm trong tay hai người.

Không nghe Jamie nói gì, chỉ cảm nhận được ánh mắt lạnh lẽo kia, Lucas liền hiểu rõ đối Phương đã nảy sinh sát ý.

Diệt khẩu sao.

Chuyện này đối với Jamie mà nói, chẳng có gì lạ.

Ở kiếp trước, tên này vốn không phải hạng người hiền lành gì.

Ăn người uống máu, vì lợi ích mà giễm c:

hết kẻ khác đó mới là bản chất thật sự của hắn.

Trong mắt loại người này, chỉ có lợi ích là trên hết.

“Ngài Jamie.

Lucas nở nụ cười, để lộ chiếc răng nanh mờ nhạt, ngón tay thong thả vuốt cằm, ánh mắt không né tránh mà đối diện thẳng với Jamie.

“Có phải ngài đang suy nghĩ.

nên xử lý tôi thế nào không?

Hắn giả vờ trầm tư, giọng điệu nhẹ nhàng như đang bàn chuyện thời tiết.

“Để tôi đoán xem nào.

chặt xác rồi ném xuống biển?

Hay là ngụy tạo thành một vụ tự s:

át hoàn hảo?

Nụ cười trên môi Lucas không hề thu lại, ngược lại còn mang theo vài phần hưng phấn.

“Thú vị thật đấy, ngài Jamie.

Có phải ngài đang nghĩ mình rất thông minh không?

Hắn nghiêng người về phía trước, ánh mắt sắc bén như lưỡi dao:

“Nhưng ngài thử nghĩ xem, nếu tôi biến mất không dấu vết, ngài chỉ có thể bịt miệng một người biết chuyện mà thôi.

Còn tương lai thì sao?

Ngài có chắc vụ việc này sẽ chìm nghim vĩnh viễn không?

Lucas cười nhạt, từng chữ từng chữ ép xuống.

“Vậy tại sao không đổi cách nghĩ đi?

Thay vì giết tôi.

sao không hợp tác?

Jamie im lặng vài giây, rồi đột nhiên cười lớn.

Hắn tháo kính ra, không thèm giả vờ hòa nhã nữa.

Ánh mắt nhìn Lucas tràn đầy hứng thú, giống như đang đánh giá con mồi vậy.

“Được.

Jamie chậm rãi nói.

“Hợp tác vui vẻ, cậu Lucas.

“Ngươi đi đâu mà giờ này mới về hả?

Cánh cửa vừa mở ra, Robert đang quấn chặt chăn cả người ngồi xem TV trong phòng khách liền ngẩng đầu.

Hắn giống như một con gấu túi, chân trần lạch bạch chạy tới, ánh mắt còn không quên liếc xem Lucas có mang đổ ăn về không.

Lucas liếc qua một cái, trong mắt hiện lên vẻ chán ghét.

Tên này ngoài ăn ra thì còn biết làm gì nữa?

Hắn đẩy Robert sang một bên, ngồi xuống cởi giày, hoàn toàn không có ý định tiếp chuyện.

“Suốt ngày ăn ăn ăn, ăn đến chết luôn đi.

Lạnh khí trên người hắn tỏa ra khiến nhiệt độ cả căn phòng như hạ xuống vài độ.

Robert lần đầu thấy bộ dạng này của Lucas, trong lòng không hiểu sao lại bị giật mình, lặng lẽ lùi sang một bên.

Lucas chẳng buồn để ý, bước thẳng vào phòng, đóng cửa cái rầm.

“Mẹ kiếp.

Hắn giật phăng áo khoác gió, ném mạnh lên tường.

Đôi mắt đỏ sẫm, lạnh lẽo nhìn chằm chằm vào hình ảnh phản chiếu trong gương.

Trong đầu không ngừng hiện lên cảnh tượng vừa rồi.

“Chúng ta có thể ký hợp đồng.

Jamie ấn một nút ẩn bên cạnh ghế.

Ngay lập tức, một người đàn ông mặc vest đen, đeo kính bước vào, mang theo hai bản hợp đồng, đặt lên bàn với thái độ cung kính.

Lucas nhận lấy một bản, lướt nhanh qua nội dung, khoé miệng cong lên thành nụ cười giễu cợt.

“Ngài Jamie, “ hắn gõ gõ ngón tay lên mặt giấy, giọng nói mang theo tia không kiên nhẫn.

“bây giờ ai là người cần giúp đỡ, ai là người giúp đỡ, ngài hẳn là rõ hơn tôi.

“Ngài làm thế này không giữ chữ tín cho lắm nhỉ”

Ánh mắt Lucas lạnh xuống:

“Muốn tôi giúp ông, mà lãi vay mỗi năm ông thu 60% sao?

ông có thể nuốt được hết mà không nghẹn à.

Ngài làm trong ngành này lâu như vậy, chẳng lẽ không hiểu chuyện này sao.

Muốn nhờ người khác làm việc, ít nhất cũng phải có thành ý chút chứ nhỉ?

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập