Chương 11: Chỉ là con kiến mà thôi

Chương 11:

Chỉ là con kiến mà thôi

“Ô?

Tôi thấy lấy 60% là rất hợp lý mà.

Jamie vẫn giữ nguyên sắc mặt bình thản, giơ tay nhận lấy tập hồ sơ Ethan vừa mang vào từ ngoài cửa.

Hắn lật vài trang, ánh mắt càng đọc càng lộ vẻ hứng thú.

“Lucas Downey.

Jamie chậm rãi đọc từng chữ.

"Cha ngươi là Robert Downey, một diễn viên điện ảnh đã sớm rút lui khỏi giới giải trí.

Mẹ ngươi là Nguyễn Thị Kiểu Lộc, người gốc Việt, đã qrua đrời ngay khi sinh hạ ngươi.

Tính đết nay, vừa vặn tròn mười tám năm."

Hắn đột ngột ngẩng đầu, ánh mắt như lưỡi dao mổ xẻ, găm chặt vào người ở phía đối diện.

"Người thân duy nhất còn liên lạc gần đây là ông bà ngoại ngươi, hiện đang định cư tại Việt Nam.

Ta nói có chỗ nào sai không?"

Đối diện với sự điều tra trắng trọn ấy, Lucas vẫn ngồi bất động như bàn thạch.

Dù trong lòng sóng ngầm cuộn trào, nhưng trên mặt hắn lại không lộ ra nửa phần dao động.

"Sau đó thì sao?"

Hắn nhàn nhạt hỏi ngược lại, ngón tay thon dài xoay nhẹ cây bút ký tên, động tác tùy ý vô cùng.

“Ông định dùng cái này để uy h:

iếp tôi à?

Jamie nhếch môi, phát ra một tiếng cười lạnh lẽo đầy ẩn ý.

"Ngươi cũng biết đấy, trong cái giới cá lớn nuốt cá bé này, dùng người nhà để uy hiếp vốn dí không phải chuyện gì hiếm lạ."

Hắn dừng lại một nhịp, giọng điệu rất bình thản giống như đang kể một câu chuyện phiếm.

"Nếu như.

ta nói là nếu thôi nhé.

Cha ngươi đang đi trên đường, đột nhiên 'đùng' một cái, bị xe điâm crhết.

Ngươi nói xem, lúc đó sẽ là cảnh tượng gì?"

"Ha ha ha.

.."

Lucas đột nhiên bật cười.

Tiếng cười của hắn không hề chứa đựng sự tức giận, ngược lại tràn ngập vẻ khinh thường cùng mỉa mai.

Hắn ngước mắt nhìn Jamie, ánh nhìn như nhìn một kẻ hể.

Hắn ngừng xoay bút, thanh âm mang theo vài phần châm chọc.

"Nếu ngươi chỉ nắm trong tay mớ thông tin rẻ tiền này, ta khuyên ngươi nên đổi người phụ trách bộ phận tình báo đi, thật quá phế vật."

Chưa dừng lại ở đó, Lucas liếc nhìn sang phía Ethan đang đứng cạnh, khóe môi khẽ nhếch.

"Ngài cũng nên lo cho người ở bên cạnh của mình đi.

Làm thua lỗ tới 19 tỷ đô-la, chậc chậc.

thứ năng lực nghịch thiên này cũng không phải người bình thường có thể làm được đâu.

"Ngươi.

.."

Ethan bị chọc trúng tử huyệt, sắc mặt lập tức tái mét, gân xanh trên trán giật liên hồi.

Hắn tứ;

giận định phát tác nhưng vừa mới bước lên một bước đã bị Jamie giơ tay ngăn lại.

Jamie không hề nổi giận, trái lại, hắn thong thả đẩy gọng kính, ánh mắt sâu thẳm như đầm nước lạnh, nhìn chằm chằm vào Lucas như muốn nhìn thấu linh hồn đối Phương.

“Không phải cha cậu.

Hắn khẽ cười

“Vậy nếu là ông bà ngoại của cậu thì sao?

Ví dụ như.

một vị bác sĩ nào đó sơ ý, đem thuốc hạ huyết áp truyền nhầm thành thuốc giảm nhịp tim, ngươi nói xem chuyện gì sẽ xảy ra?"

Jamie hơi nghiêng đầu, giọng nói như rắn độc thì thầm bên tai.

Nghe nói, hai vị lão nhân kia đang nằm tại bệnh viện B ở Hà Nội, phòng 203 có đúng không?"

Nếu như ban nãy Lucas còn coi việc lấy gã cha hờ ra uy hiếp là một trò cười, thì vào khoảnh khắc này, không khí xung quanh hắn đã hoàn toàn đại biến.

Một luồng hàn ý thấu xương từ tâm can hắn tản ra, khiến nhiệt độ trong phòng làm việc như rơi xuống điểm đóng băng.

Ánh mắt Lucas tối sầm lại, thâm trầm như vực thẳm.

Jamie tiên sinh.

Hắn gằn từng chữ.

Xem ra, ngài rất tự tin rằng có thể coi ta như một quân cờ, tùy ý nhào nặn trong lòng bàn tay nhi?"

Không một lời thừa thãi, Lucas đột ngột vung tay cầm lấy bản hợp đồng trên bàn.

Xoẹt!

Tờ giấy cao cấp bị xé làm đôi một cách dứt khoát, thanh âm xé rách vang lên đầy chói tai.

10%.

Hắn lạnh lùng thốt ra một con số, ngữ khí không có nửa phần thương lượng.

"Cộng thêm một lần ta đích thân ra tay, giúp các ngươi vượt qua cơn đại nạn lần này.

"Đây là giới hạn cuối cùng của ta."

Lucas nhìn thẳng vào mắt Jamie, khí thế không hể bị đè ép, không chút nào nhún nhường đù chỉ nửa phân.

Hai luồng nhãn thần giao phong giữa không trung, mãnh liệt tới mức như muốn bắn ra tia lửa điện.

Một giây.

hai giây.

thời gian trôi qua dài tựa thiên thu.

Đột nhiên, Jamie bật cười lớn, tiếng cười rất là sảng khoái.

Hắn thong thả tựa lưng ra sau ghế, vẻ mặt tàn nhẫn ban nãy tan biến sạch sành sanh, như th màn uy hriếp vừa rồi chỉ là mo.

Hắn phất tay với Ethan đang đứng đực ra bên cạnh, ra lệnh.

"Đi ra ngoài, soạn lại hợp đồng mới theo ý của cậu Lucas đây."

Ethan nghiến răng trần trật, ánh mắt đầy căm hận liếc nhìn Lucas, nhưng cuối cùng vẫn phải cúi đầu nhận lệnh, quay người bước nhanh khỏi phòng.

Jamie nhìn chằm chằm vào Lucas, trong mắt không giấu nổi vẻ tán thưởng cùng hứng thú nồng đậm.

"Ngươi rất thú vị, Lucas.

Đã lâu lắm rồi ta mới gặp được một người trẻ tuổi có lá tài năng.

như vậy."

Lucas thu lại khí trường lạnh lẽo, khóe môi nhếtch lên một độ cong hờ hững, lời ít ý nhiều đáp lại.

"Quá khen."

Lucas bình thản đáp lại, không hề chối từ lời khen ấy.

Chỉ là, nụ cười trên môi hắn đã sóm tan biến từ lúc nào, thay vào đó là một vẻ lạnh lùng xa cách.

"Ngươi là người trẻ tuổi nhất, cũng là kẻ kinh tài tuyệt diễm nhất mà ta từng gặp."

Jamie chậm rãi lên tiếng, trong giọng nói đã mang theo vài phần chân thành thưởng thức.

"Ta biết, ngươi đã dựng lên một thân phận giả để đứng ra trước ánh sáng, còn bản thân lại khéo léo ẩn mình trong bóng tối, tựa như một bóng ma chưa từng tồn tại.

Thủ đoạn Kim thiền thoát xác này làm rất tốt."

Bị đối phương nói trúng tim đen, sắc mặt Lucas vẫn không máy may biến đổi.

"Có hứng thú về làm việc dưới trướng ta không?"

Jamie hơi nghiêng người về phía trước, thanh âm mang theo một loại ma lực đầy mê hoặc cùng mời gọi.

"Tiền lương đối với ta mà nói không thành vấn để.

Ngươi muốn bao nhiêu, ta cho ngươi bấy nhiêu."

Hắn dừng lại một nhịp, như vô tình bổ sung thêm một điểu kiện.

"Cha ngươi.

không, phải nói là hai vị lão nhân kia, ta sẽ phái người âm thầm bảo vệ, đảm bảo bọn họ tuyệt đối an toàn, một sợi tóc cũng không tổn hại.

Thế nào?

Đồng ý chứ?"

Đồng ý cái con mẹ ngươi!

Trong lòng Lucas âm thầm chửi thể một tiếng.

Ánh mắt hắn liếc qua chiếc gạt tàn pha lê trên bàn làm việc, trong khoảnh khắc đó, hắn thật sự có xúc động muốn cầm nó lên và đập thẳng vào cái đầu đầy mưu mô của đối phương.

Nhưng cuối cùng, lý trí đã giúp hắn đè nén ngọn lửa vô danh xuống.

"Thật xin lỗi, Jamie tiên sinh."

Lucas nở một nụ cười lễ độ, giọng nói ôn hòa đến mức hoàn hảo, nhưng lại xa cách ngàn dặm.

"Ta không có thói quen đi làm chó săn cho bất kỳ kẻ nào."

Nụ cười kia dần dần đóng băng, cuối cùng biến thành một vệt lạnh lẽo.

"Jamue tiên sinh, "

Thanh âm của Lucas trầm xuống, ánh mắt sắc bén như lưỡi đao vừa ra khỏi vỏ.

"Ngài đây là.

đang công khai lấy người nhà của ta ra để uy h:

iếp ta sao?"

Hắn ngẩng đầu, trực diện nghênh tiếp ánh mắt kia, không hề né tránh, khí thế ngang tàng phát tác.

"Ngươi nghĩ mình là ai?"

Lucas cười tươi, nhưng nụ cười không hề chạm tới đáy mắt.

Ngón tay hắn miết nhẹ xuống mặt bàn gỗ quý, động tác chậm rãi như đang nghiền nát một con kiến.

"Ta có thể kéo ngươi ra khỏi vũng bùn lầy lội này, thì cũng có thể.

.."

Hắn nghiêng đầu, thanh âm lạnh thấu tâm can.

"Đạp ngươi xuống vực sâu vạn trượng, khiến ngươi vĩnh viễn không thể nhấc đầu lên nổi.

"Ta có thể đạp ngươi xuống đáy vực, nghiền nát ngươi như nghiền c:

hết một con kiến hôi."

Lucasnhìn thẳng vào mắt Jamie, gằn từng chữ một.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập