Chương 18:
Ông bô tội nghiệp
Nhìn thấy đối phương ở bên kia màn hình cứ liên tục hiện trạng thái đang soạn thảo rồi lại xóa, Lucas cũng không quá để tâm.
Hắn còn rất thong thả đứng dậy, tiến vào bếp làm tạm một phần Salad kẹp dăm bông ăn chống đói, không quên rót thêm một ly Coca ướp lạnh.
Một ngụm lớn trôi xuống thực quản, cảm giác sảng khoái khiến hắn khẽ thở hắt ra một hơi đầy thỏa mãn.
Khi quay lại màn hình, tin nhắn cuối cùng của đối phương đã được gửi từ hai phút trước.
[h Jh J34:
Được.
Ta đã quyết định rồi, ta sẽ đồng ý với mọi điều kiện của ngài.
Khóe môi Lucas bất giác cong lên một độ cong đầy dã tâm.
Ngón tay thon dài của hắn lướt trên bàn phím như đang gảy một bản dương cầm, dứt khoát ấn nút gửi.
[Hydra:
Rất tốt.
Họp tác vui vẻ!
Ánh chiều tà của mùa đông len lỏi qua từng tấm kính lớn, dát một lớp vàng đỏ lộng lẫy lên căn biệt thự đi thuê.
Mặt nước bể bơi trước sân sóng sánh, phản chiếu ánh hoàng hôn đầy mờ ảo, tạo nên một khung cảnh cực kỳ xa hoa và diễm lệ.
Dưới sân vườn, một người đàn ông trẻ tuổi đang nằm thư thái phơi nắng, thỉnh thoảng lại nhấp một ngụm rượu vang ngọt nhẹ, rùng mình vì sung sướng.
Dù đã là mùa đông nhưng vùng này vốn dĩ không có tuyết, ánh mặt trời ấm áp bao phủ lấy cơ thể khiến cái lạnh dường như biến mất hoàn toàn.
Khung cảnh này nếu chụp lại, chắc chắn sẽ không khác gì một phân đoạn trong phim tổng.
tài bá đạo đang tận hưởng cuộc sống cả.
Nhưng đấy là điều kiện nếu cuốn sách trên tay Lucas đang đọc không phải là một cuốn Tiểu thuyết ngôn tình ba xu, thì có lẽ bầu không khí cao sang này đã không bị phá hỏng sạch sàn!
sanh như vậy.
"Híhí.."
Đúng lúc nam chính trong truyện sắp hôn nữ chính, Lucas lại nở một nụ cười có phần biến thái.
Thế nhưng, niềm vui ngắn chẳng tày gang, tiếng chuông điện thoại đột ngột vang lên phá tan mọi cảm xúc.
Hắn đầy vẻ khó chịu, liếc nhìn số lạ rồi nhấn nút nghe.
"Uy, Alo ai đấy?"
Hắn còn chưa kịp dứt lời, đầu dây bên kia đã vang lên tiếng súng máy liên hồi, át cả tiếng gió.
"NHÓC THỐI!
Ngươi dám bỏ mặc ta ở bệnh viện mà không đến trả tiền viện phí sao?
Ta cả ngày nay chưa có hạt cơm nào vào bụng rồi, sắp c:
hết đói đến nơi rồi đây này!
"Ngài Downey, yêu cầu Ông thanh toán viện phí ngay lập tức, nếu không chúng tôi buộc phả mời cảnh sát can thiệp!"
Một giọng nói nghiêm túc của nhân viên y tế xen vào.
"Hối cái gì mà hối!
Đợi chút, ta đang gọi thằng con trời đánh đến trả tiền đây!"
Tiếng Robert gào thét vang trời.
Lucas phải đưa điện thoại ra xa lỗ tai để tránh bị thủng màng nhĩ.
Hắn chọt thấy chột dạ, hó:
ra cái cảm giác quên gì đó từ nãy đến giờ chính là quên mất ông bô đang.
nằm viện.
"Được tồi, đợi chút, ta qua ngay."
Lucas không muốn nghe Robert hát bài ca bán thảm thêm nữa, trực tiếp ngắt máy.
Mặc kệ lão già kia đang bị bác sĩ vây quanh đòi tiền, hắn vẫn cực kỳ nhàn nhã đứng đậy.
còn có thời gian thong thả xem bộ nào đẹp để mặc.
Hắn soi gương, ngắm nghía mấy bộ đồ hiệu mới mua, thầm nghĩ xem bộ nào mới đủ khí chất.
Ân, hắn tuyệt đối không phải đang cố tình kéo dài thời gian.
Hắn chỉ là muốn cho lão cha khờ này một bài học nhớ đời, để sau này lão biết thế nào là hậu quả của việc ăn uống vô độ mà thôi!
Tại bệnh viện Mount Sinai ở ngay giữa trung tâm thành phố, sau khi cân nhắc kỹ lưỡng, Lucas cuối cùng cũng chọn được một bộ đồ ưng ý.
Hắn thong thả bước xuống xe taxi, ngước nhìn tòa nhà nguy nga tráng lệ trước mặt mà không khỏi chậc lưỡi cảm khái.
"Uy, lão Robert này đúng là biết hưởng thụ, ngay cả đi cấp cứu cũng chọn nơi đắt đỏ nhất An
Lucas tiến thẳng đến quầy thanh toán, định hỏi số phòng của Robert.
Thếnhưng, vừa nghe thấy cái tên Robert Downey, sắc mặt của mấy côy tá bỗng trở nên vô cùng vi diệu, thậm chí mấy nhân viên đứng phía sau cũng tò mò ló đầu ra hóng hót.
Lúc đầu Lucas còn tưởng mình đa nghi, nhưng khi vừa tới trước cửa phòng bệnh, hắn lập tức hiểu tại sao bọn họ lại có ánh mắt kỳ quái như vậy rồi.
Trong phòng, Robert trông chẳng khác gì vừa bị một băng c-ướp càn quét qua.
Quần áo xộc xệch, lão bị ép sát vào vách tường, trên mặt còn hằn rõ vết đấm đỏ lựng.
Bao vây xung quanh là ba tên đàn ông lực lưỡng, bắp tay cuồn cuộn, nhìn qua đã biết là hạn;
chẳng dễ chọc vào.
Có chuyện gì vậy?"
Lucas có chút tò mò đẩy cửa bước vào.
Hắn chỉ liếc qua ánh mắt đầy vẻ cầu cứu của Robert một cái rồi dời đi ngay lập tức.
Ánh mắt hắn dừng lại ở cặp nam nữ đứng giữa đám người.
Người đàn ông trông có chút quen mặt nhưng hắn chưa nhớ ra đã gặp ở đâu rồi, còn người Phụ nữ đứng cạnh.
ân, khối lượng cơ thể ít nhất cũng phải hai tạ, vàng đeo đầy cổ, hơi thở nồng nặc mùi nhà giàu mới nổi.
Ngươi là ai?
Ở đây không có việc của ngươi, khôn hồn thì cút mau!
Người đàn ông đứng ở bên cạnh thấy có người đi vào, còn tưởng người đi nhầm phòng thì quát lớn định dọa đi.
Lúc này, Lucas mới nhìn kỹ người đàn ông kia.
James Spader?
Trong ký ức kiếp trước của hắn, tên này cũng là một điễn viên nhưng danh tiếng chẳng mấy nổi bật.
Điều khiến hắn thắ mắc là, tại sao kiếp này tên này lại có dây dưa với lão cha khờ của mình?"
Thật ngại quá, đã làm phiền các vị.
Lucas bình tĩnh tiến tới, giọng nói có chút bất cần đời.
Người các ngươi đang dạy dỗ chính là thân phụ của ta.
Không biết ta có thể đưa ông ấy đi được chưa?"
Bất kể đôi bên có mâu thuẫn gì, Lucas cũng lười quan tâm, chỉ cần không làm hỏng mặt ông bô của hắn là được, dù sao tên này còn đang nợ hắn a.
Phải để mặt còn đi đóng phim trả nợ cho hắn chứ, còn mục tiêu duy nhất của hắn lúc này là chuộc ông bô về.
Ngươi là con trai của tên nghèo rách mồng tơi này sao?"
Người phụ nữ hai tạ đứng cạnh James bắt đầu õng ẹo, lớp mỡ trên mặt nầnnẵn rung động theo từng nhịp nói.
Đúng là cha nào con nấy, cái mùi nghèo hèn cách xa hai mét cũng ngửi thấy rõ mồn một.
Nói đoạn, ả ta còn nũng nịu cọ xát vào cánh tay James.
Chứng kiến cảnh tượng nóng bỏng mắt ấy, Lucas không nỡ nhìn thẳng, hắn gửi mộtánh mắt đầy vẻ đồng cảm và thấu hiểu sang phía James.
Không sao, ở cùng phú bà đi đường vòng 60 năm a.
Nếu mà có phú bả nhận bao nuôi hắn th hắn cũng đồng ý, chỉ cần ngày cho hắn 1 triệu đô tiền tiêu vặt là được, dù kêu hắn chạy nhông ngoài đường thì hắn cũng chịu.
Đều là đàn ông với nhau, James làm sao không hiểu ý vị trong cái nhìn đó.
Hắn tức đến mức đỏ mặt tía tai, lắp bắp không thành lời.
Ngươi.
ngươi.
James siết chặt nắm đấm, nhưng dường như nghĩ đến chỗ dựa phía sau, hắn đột nhiên nở một nụ cười đầy ác ý.
Thằng nhóc, ngươi có biết vị tiểu thư này là ai không?
Đây chính là học trò cưng của ngài Jamie – CEO ngân hàng lớn nhất nước Mỹ đấy!
Ngươi liệu thần hồn mà nghe lời chị Kennedt đi, nếu không đừng trách ta không cảnh báo trước!
Nghe thấy lời tâng bốc, ả đàn bà tên Kennedy kia lập tức hất hàm đầy đắc ý, cái cổ đầy vàng nắc nẻ ra vẻ thượng đẳng.
Ô?
Ngài Jamie danh tiếng lẫy lừng, chẳng 1ẽ lại thu nhận một kẻ thiếu giáo dưỡng, đạo đức suy đồi như vậy làm học trò sao?"
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập