Chương 19:
Gọi Jamie cứu viện
Lucas khẽ nhướng mày, lần này là bất ngờ thật chứ không phải diễn.
Lời này nói ra, chẳng khác nào một cái tát bôm bốp quất thẳng vào mặt hai kẻ kia, thanh thúy vô cùng.
"Thằng nhóc ranh!
Ngươi nói ai thiếu đạo đức?"
Người phụ nữ kia rống lên như một con lợn rừng bị chọc tiết.
Ả ta thở hồng hộc, định lao lên nhưng sực nhớ mình là người thượng đẳng, không nên trực tiếp động thủ với lũ dân đen, liền phất tay ra hiệu cho đám thuộc hạ.
Ngay lập tức, ba tên vệ sĩ áo đen vạm vỡ như gấu, khí thế hung hãn tiến lại gần.
Nhìn bắp tay bọn chúng, quả thực còn to hơn cả bắp đùi của Lucas.
"Đánh tên già kia nửa sống nửa c-hết cho ta!
Còn thằng nhóc láo xược này bẻ gãy một chân của nó rồi ném ra ngoài bãi rác.
Nơi này không phải chỗ để loại mèo hoang chó dại nào cũng có thể bước vào!"
Kennedy gằn giọng đầy cay nghiệt, sau đó ngồi phịch xuống chiếc ghế sofa.
Chiếc ghế tội nghiệp phát ra tiếng
"răng rắc"
khô khốc, dường như chỉ cần ả cử động nhẹ một chút thôi là có thể gẫy làm đôi.
"Khoan đã, đợi một chút."
Lucas thấy đám người định đánh hội đồng hắn thì giơ tay lên.
Hắn thừa biết với thân thủ hiện tại, lấy một chọi ba với đám hung thần này là điều không tưởng.
"Làm sao?
Sợ rồi à?"
Kennedy cười khẩy, khuôn mặt núc ních toàn là mỡ, lộ vẻ thỏa mãn tột độ.
"Muốn ta tha cho cũng được, quỳ xuống đây dập đầu nhận lỗi, sau đó tự tay tát vào mặt cha ngươi mười cái thật mạnh, lúc đó ta sẽ đại từ đại bi mà bỏ qua."
Nói đoạn, ả nhìn vào khuôn mặt lai Tây tuấn tú của Lucas, trong ánh mắt lộ rõ vẻ dò sét tham lam bẩn thiu.
Nụ cười trên môi Lucas tắt ngấm.
Ánh mắt hắn đột ngột trở nên lạnh lẽo, găm chặt vào người phụ nữ kia.
Đụng đến Robert hắn có thể coi như xem kịch, chỉ cần không để tên kia thương quá nặng là được.
Nhưng dám bắthắn quỳ xuống để sỉ nhục tôn nghiêm?
lần này quả thật đã chạm vào vảy.
ngược của.
hắn rồi!
"Nhìn cái gì?
Tin ta chọc mù mắt ngươi không?"
Kennedy bị nhìn đến chột dạ, gào lên cố giữ uy thế.
"Em yêu bót giận, chấp nhất với loại rác rưởi này chỉ làm bẩn tay thôi."
James thấy cơ hội ninh bợ đã đến, liền vội vàng giành việc như chó liếm chủ, vỗ nhẹ lên mu bàn tay đầy nhẫn vàng của ả.
"Cô Kennedy đúng không?
Học trò của ngài Jamie à?"
Lucas nhếch môi, giọng nói mang the‹ vài phần hứng thú.
Không phải ta thì là ngươi chắc?"
Kennedy chột dạ hét lớn để che giấu sự lúng túng.
"Vậy thì hay quá, để tôi gọi điện hỏi ngài Jamie một chút, xem ngài ấy dạy dỗ ra loại học trò xuất chúng thế nào."
Câu nói này khiến Kennedy đổ mồ hôi hột.
Nhưng James bên cạnh hoàn toàn không để ý bộ dạng chột dạ kia, hừ lạnh một tiếng.
"Hừ, thổi phồng cũng không biết ngượng mồm!
Đừng tưởng ta không biết thằng cha ngươi đã phải bán nhà bán xe để trả nợ.
Bây giờ chắc đang chui rúc dưới gầm cầu chứ gì?"
"Ta nợ tiền thì liên quan cái mẹ gì đến ngươi?
Ta ăn hết cơm nhà ngươi à?"
Robert dù đang b-ị đsánh cho thương tích đầy người, mặt mũi bầm dập vẫn cố rướn người định xông lên đấm James.
Thế nhưng, lão nhanh chóng bị đám vệ sĩ cản lại, chúng ra tay không chút nương tình, đá ông bô hắn lăn lộn dưới sàn như một bao tải rách.
Chứng kiến ông bô brị đránh thảm hơn cả chó, trong lòng Lucas có chút sóng ngầm, nhưng, lửa giận lại bùng lên hừng hực.
Lần này ra tay hơi quá rồi, chẳng khác nào đánh vào mặt Lucas hắn!
Tương lai hắn sẽ leo l-êr đinh cao giới hắc đạo, nếu để lão cha này bị kẻ khác sỉ nhục như thế, mặt mũi hắn biết để vào đâu a.
"Nhóc thối!
Ngươi định trơ mắt nhìn bọn chúng đánh c:
hết ta sao?
Ta mà có mệnh hệ gì, ngươi thật sự sẽ thành kẻ mồ côi không cha không mẹ đấy!"
Robert bị đám vệ sĩ vây hãm, tiếng kêu la thảm thiết vang vọng khắp phòng bệnh.
Thấy Lucas vẫn khoanh tay đứng nhìn, hắn lần này hoảng loạn thực sự rồi.
Lucas nhìn vẻ thê thảm của lão cha khờ nhà mình, khẽ thở dài, đôi mắt lạnh lẽo quét qua đám người kia.
"Vậy thì phải làm các ngươi thất vọng rồi.
Ta thật sự quen biết với ngài Jamie."
Lần này, hắn thật sự không nõỡ để Robert bị h:
ành h-ạ thêm nữa thật.
ân, Dù sao đánh chó cũng phải ngó mặt chủ a, sỉ nhục Robert chính là đang khiêu khích giới hạn cuối cùng của hắn.
Lucas thong thả rút chiếc điện thoại ra, ngón tay thoăn.
thoắt lướt nhanh trong danh bạ, nhấn vào cái tên được lưu danh là Cáo Già.
Tiếng chuông điện thoại reo lên vài nhịp chuông ngắn ngủi, đầu dây bên kia không để đợi quá lâu liền bắt máy.
"Alô?
Hôm nay trời có bão hay sao mà cậu Lucas đây lại chủ động gọi cho lão già này thế?"
Lucas nhấn nút loa ngoài.
Một giọng nói khàn khàn, đầy uy lực và mang theo phong thái củc kẻ bề trên vang dội khắp căn phòng.
Nếu là một kẻ thường xuyên theo dõi các bản tin tài chính phố Wall, chỉ cần nghe qua thanh âm này, bọn họ chắc chắn sẽ nhận biết ngay người này là ai.
Ngay khoảnh khắc giọng nói ấy vang lên, Kennedy đang chột dạ, còn nghĩ thằng nhóc này chỉ là nói điêu định dọa mọi người nhưng sau khi nghe thấy giọng nói này thì biết mình xong rồi.
Sống lưng ả lạnh toát, mồ hôi hột bắt đầu lấm tấm trên trán.
Cái uy áp từ giọng nói kia, ả làn sao có thể quên được?
Thế nhưng, James đứng bên cạnh lại hoàn toàn không có nhãn lực đó.
Thấy Kennedy im lặng, hắn còn tưởng ả đang tức giận, liền nhảy ra trước định lấy lòng, cười khẩy đầy khinh miệt.
"Hùừ!
Thằng nhóc ranh, ngươi tưởng thuê một tên diễn viên đóng giả giọng nói là có thể qua mặt được bọn ta sao?
Kịch bản này cũ rích r Ồi!
Đúng không em yêu?"
James vừa nói vừa cố gắng vuốt ve bàn tay của Kennedy để lấy lòng, nhưng hắn không nhận ra bàn tay của ả đang run rẩy kịch liệt như cầy sấy.
Tên James chỉ là diễn viên, không biết là chuyện bình thường nhưng Kennedy làm sao lại không biết được chứ.
Lucas liếc nhìn hai kẻ ngu xuẩn trước mặt như nhìn hai đứa ngu, lười biếng.
chẳng buồn đôi co thêm.
Hắn cố to giọng lên, bình tĩnh nói.
"Gọi cho ngươi lần này cũng không phải có gì to tát.
Chỉ là ta có chút tò mò, từ bao giờ mà tiêu chuẩn thu nhận học trò của ngươi lại xuống cấp đến mức này?
Ngươi không thèm xem xét xem bọn chúng có chút đức hạnh nào hay sao?"
Lời vừa dứt, không gian trong phòng bệnh lập tức rơi vào sự tĩnh lặng đến đáng sọ.
Đầu dây bên kia im lặng trong giây lát, rồi một luồng khí lạnh thấu xương dường như theo sóng điện thoại tràn ra khắp phòng.
"Cậu Lucas, đồ ăn có thể ăn bậy, nhưng lời nói thì không thể nói bậy được đâu nhi?"
Giọng nói của Jamie từ đầu dây bên kia đột ngột trở nên nghiêm nghị, mang theo một tầng uy áp khó tả.
Lucas nhếch môi, hoàn toàn không bị uy áp dọa sợ còn ngoáy ngoáy tai.
"Ngài Jamie, ông cũng biết rõ ta là hạng người nào mà.
Chút chuyện nhỏ nhặt này, ta không rảnh mang ra để đùa giỡn với ông."
Khác với tên hề James vẫn còn không biết nhìn sắc mặt, đám vệ sĩ áo đen kia đều được đào tạo bài bản.
Nhìn thấy sắc mặt cắt không còn giọt máu của Kennedy, bọn chúng lập tức hiểu rằng mình đã động vào thứ không nên động rồi.
Động tác đ:
ánh điập của Robert cũng dừng lại ngay khi nghe giọng nói ở đầu bên kia điện thoại, cả đám đều đứng im như phỗng, mồ hôi lạnh bắt đầu rịn ra trên trán.
trong lòng âm thầm niệm hai bên nếu có đánh nhau thì đừng có lan qua chỗ bọn hắn, dù sao bọn hắn cũng là người làm công ăn lương thôi a.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập