Chương 21: Tiền lương đầu tháng của lão cha

Chương 21:

Tiền lương đầu tháng của lão cha

Kennedy nghiến răng nghiến lợi, dù trong lòng không cam phục nhưng dưới áp lực nghìn cân của Jamie, ả đành phải lết thân hình nặng nề đứng dậy, đôi mắt đỏ ngầu nhìn Lucas.

"Xin lỗi"

"Chúng ta không có gì phải xin lỗi, ngươi xin lỗi nhầm người rồi."

Lucas buông một câu nhẹ bằng.

Giọng nói đầy uy quyền của Jamie lại vang lên qua loa ngoài làm mặt Kennedy đỏ lừ như tôm luộc, ả nghiến răng hét lớn.

"XIN LỖI ĐƯỢC CHƯA”'

Dứtlời, ả giống như mấy nữ chính bạch liên hoa trong truyện ngôn tình, bày ra bộ dạng oan ức lắm, nghiêng mặt 40 độ để nước mắt lăn dài rồi đạp cửa chạy biến đi.

James thấy phú bà bỏ chạy rồi liền đau lòng đuổi theo như thể sợ mất cây ATM biết đi, không quên để lại một câu ngôn thoại về phía Lucas cùng Robert.

Đám vệ sĩ thấy chủ nhân đã rút cũng lắng lặng rút lui theo.

Trong phòng bệnh nhanh chóng chỉ còn lại hai cha con.

Lucas nhìn cánh cửa vừa đóng, có chút khó hiểu.

Hắn không biết cha của Kennedy là ai, nhưng chắc chắn thế lực không thể bằng của Jamie được.

Vậy mà ả ta vẫn không chịu dùng não để nghĩ xem, kẻ có thể khiến Jamie phải khách khí như vậy liệu có phải là người bình thường không?

Lại còn dám để lại câu ngộn thoại?

Đúng là ngu xuẩn hết thuốc chữa mà.

Thế nào?

Cậu Lucas đây hôm nay có thời gian đến gặp lão già này đàm đạo một chút không?"

Từ đầu dây bên kia, giọng điệu của Jamie cực kỳ khách khí, thậm chí còn mang theo vài phần lấy lòng.

Cũng phải thôi, danh tiếng và trinh tiết tuổi già của lão đều đang nằm trong tay thằng nhóc này a.

Lão không muốn đến lúc sắp về hưu lại phải đem toàn bộ tiền dưỡng già ra đổ xuống sông xuống biển để trả nợ thì thà c-hết còn hơn.

Nghe lời mời gọi này, Lucas làm sao không hiểu ý tứ trong câu nói kia chứ?

Chắc chắn lão Jamie kia cũng đã phát hiện cái gì rồi.

Được tồi, lát nữa gặp ở chỗ cũ.

Lucas bất cần đời đáp.

Nhưng trước đó ta phải đi tìm cái gì bỏ bụng đã.

Cả ngày hôm nay ta chưa có hạt cơm nào vào bụng rồi.

Hai người bọn họ hoàn toàn không kiêng nệ gì, trò chuyện như thể xung quanh không có người, khiến Robert ngồi bên cạnh nghe mà đầu óc ong ong, hoàn toàn không hiểu hai tên này đang nói gì.

Nghe cả buổi hắn chỉ nhớ được hai chữ đồ ăn, ngay lập tức nước dãi đã bất giác chảy ròng ròng.

Vừa tắt máy, Lucas quay mặt lại liền thấy bộ dạng ngơ ngẩn, nước đãi chảy dài của Robert thì giật mình kinh hãi.

Hắn suýt chút nữa đã nhấn chuông gọi bác sĩ đến kiểm tra xem não bị của lão cha khờ nhà mình có b:

ị đsánh đến mức chập mạch hay không.

May mắn là Robert vẫn còn chút tỉnh táo để ngăn lại, nếu không giờ này lão đã bị tống vào phòng chụp cộng hưởng từ thay vì được ngồi đánh chén rồi.

Ưm.

ngon!

Đúng là khi đói thì đến đá cũng thấy ngọt!

Robert lúc này chẳng khác gì một con Hamster khổng lồ, tay trái cầm Hamburger, tay phải cầm đùi gà rán.

lão cứ một miếng thịt lại một ngụm Coca, càn quét đống đồ ăn nhanh trên bàn với tốc độ kinh hồn bạt vía.

Khí thế phong vân tàn quyển này khiến những người trong bán kính ba mét đều phải ngoái nhìn, thậm chí có người còn tưởng lão đang quay chương trình thi ăn trực tiếp, định lại gần xin chụp ảnh.

Lucas vốn là kẻ trọng sĩ diện, thấy cảnh tượng mất mặt này liền cố gắng nép sát vào góc tường, thu nhỏ sự hiện diện của mình xuống mức thấp nhất, thầm cầu nguyện cho không ai chú ý đến hắn.

Ngươi ăn xong chưa?

Ăn xong tổi thì tự bắt xe về nhà đi, tối nay ta có việc bận.

Thấy đám đông xung quanh bắt đầu tản ra, Lucas mới thở phào, nhanh chóng giải quyết phần ăn đầy calo của mình rồi khẽ ợ một tiếng, xoa xoa cái bụng vừa đủ no.

Ngươi thật sự đi gặp tên Jamie kia sao?"

Robert đột nhiên lộ vẻ lo lắng, giọng điệu nghiêm túc hiếm thấy.

Làm sao ngươi lại quen biết hạng người quyền thế như vậy?

Ta tuy không phải một người cha tốt, nhưng cũng phải nhắc nhở ngươi, tuyệt đối không được làm chuyện xấu, phạm pháy là tiêu đời đấy.

Ta không có tiền chuộc ngươi ra tù đâu"

Nhìn bộ dạng người cha ấm áp đột xuất của Robert, Lucas cảm thấy nổi da gà da vịt khắp người, cố gắng không nôn hết đống đồ mới ăn.

Ngươi bót diễn mấy trò sến súa này đi được không?

Yên tâm đi, ta là thanh niên tốt tiêu biểu của thời đại mới, không cần ngươi phải bận tâm!

Ân, Lucas tự nhủ mình hiện tại quả thực là một thanh niên tốt, còn tương lai có còn giữ được cái mác ấy hay không thì còn tùy vào duyên số.

Hắn chỉ khắc cốt ghi tâm một đạo lý ở đời là người tốt thường chết đói, mà hắn thì tuyệt đối không muốn làm một con ma đói đâu.

Sau khi thanh toán xong viện phí, Lucas định bắtxe đi thẳng đến trụ sở ngân hàng, thế nhưng cứ bị cắp mặt dí ở phía sau làm khó chịu vô cùng, cạn lời nhìn cái bóng cứ lẵng nhẵng bám theo sau.

Ngươi cứ bám theo ta làm cái gì?

Không mau về nhà đi, định đợi ta mời ngươi đi ăn tối luôr hay gì?"

Lucas nhướng mày đầy khó hiểu.

Cái mạch não của lão cha khờ này dù hắn có sống thêm ha kiếp nữa cũng khó mà thẩm thấu cho nổi.

Hừm.

nhóc thối, ngươi không cảm thấy mình quên mất thứ gì vô cùng quan trọng sao?"

Robert thấy mình bị lộ thì cười hì hì, vừa nói vừa dùng ánh mắt như cướp cứ liếc xéo vào túi quần của Lucas.

Nếu hắn chắc chắn lão cha già này không phải vai gãy hắn còn nghĩ mình gặp phải biến thái rồi, làm gì có ai cứ nhìn đũng quần người ta như vậy chứ, không phải biến thái hay gì.

Quên cái gì?

Ta nhớ mình đã trả đủ tiền thuốc men rồi mà nhi?"

Thấy Robert cứ vặn vẹo xương khớp, dùng đủ mọi ám hiệu từ ánh mắt đến cử chỉ để gơi ý, Lucas vẫn không hiểu tên này đang có ý gì.

Tâm tính người già như mò kim đáy bể, thật khó hiểu mà!

Thấy mình đã nhắc nhở đến mức sắp sái cả quai hàm mà thằng nhóc này vẫn giả điếc, Rober rốt cuộc không nhịn được nữa, trực tiếp nói toet ra không thèm vòng vo nữa.

đầu tiên đâu?

Đầu tiên gì?"

Nhìn thấy ánh mắt khó hiểu của Lucas, Robert tức đến mức suýt hộc máu, không thèm dữ kí gì nữa.

Ngươi là người trẻ tuổi mà không hiểu ngôn ngữ của giới trẻ sao?

Ý ta là tiền đâu đấy!

Tiền đâu!

Ngươi không đưa tiền cho ta, chẳng lẽ định để lão già này dùng hai cái chân cuốc bộ về nhà chắc?"

A.

ra là ngươi thiếu tiền?

Thiếu thì nói đại một tiếng, vòng vo tam quốc làm cái gì a?"

Lucas ầm à ậm ờ cho qua chuyện, không quên ném cho lão cha một ánh mắt khinh bỉ.

Hắn chậm rãi rút ví, rút ra năm tờ 100 đô 1a, tổng cộng 500 USD đưa qua.

Cầm lấy.

Đây là tiền lương tháng này của ngươi.

Liệu mà chỉ tiêu, đừng có mà tiêu hoang Phí rồi chết đói, lúc đó ta không biết đòi nợ ai đâu.

Tại sao chỉ có 500?

Không phải ngươi nói là 1.

800 đô sao?"

Robert vốn dĩ đang mơ mộng về khoản tiền 1.

800 USD để xem nên mua sắm thứ gì, ai ngờ vừa chạm tay vào thực tế đã bị hụt mất một khoản lớn, liền kêu oai oái như bị giảm phải đuôi.

Ngươi không tính tiền bữa ăn vừa rồi sao?

Rồi tiền viện phí, tiền thuốc thang, tiền xe cứu thương.

Chẳng lẽ ngươi định ăn chùa?

Trên đời này làm gì có bữa trưa nào miễn phí!

Lucas đột nhiên nheo mắt, ánh mắt đầy nghi ngờ nhìn chằm chằm vào Robert.

Mà khoan đã.

ta nói cho ngươi 1.

800 đô lúc nào vậy?

Không phải ban đầu thỏa thuận là 1.

500 sao?"

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập