Chương 22: Bị khinh thường.

Chương 22:

Bị khinh thường.

Bị hỏi ngược một câu chí mạng, sắc mặt Robert lập tức đại biến.

Ánh mắt đảo liên hồi, đầy v‹ chột dạ không dám nhìn thẳng vào con trai mình.

"Khốn kh:

iếp!

Chẳng lẽ hôm qua ngươi giả vờ say?"

Lucas cười lạnh.

"Ta biết ngay mà, cái tên nhà ngươi làm gì có chuyện biết suy nghĩ như thế.

Hóa ra là dùng khổ nhục kế để vòi thêm tiền lương a!

"Dù sao.

dù sao ngươi cũng phải cho thêm chút chứ!

500 đô này bắt ta sống thế nào a?"

"Cút!"

Dưới chân tòa cao ốc JPMorgan Chase hùng vĩ, Lucas thong thả bước xuống từ chiếc taxi.

Ánh nắng chiểu gay gắt phản chiếu trên mặt kính của tòa nhà khiến hắn phải đưa tay che mắt, khẽ nheo lại mới có thể định thần nhìn rõ lối vào.

Hắn sải bước đi thẳng vào đại sảnh.

Đám bảo vệ đứng gác vừa thấy có người tiến tới liền âm thầm đánh giá một lượt từ trên xuống dưới.

Nhìn cái logo trên bộ đồ Lucas đang mặc, bọn hắn lập tức nhận ra đây là người có tiền, thái độ vô cùng cung kính, vội vàng.

đẩy cửa mời hắn vào trong.

Lúc này đang là giờ cao điểm, đại sảnh đông nghịt người xếp hàng chờ giao dịch.

Nhìn những hàng dài dằng dặc trước các quầy thông thường, Lucas hơi nhíu mày, không có ý địn!

chờ đợi mà trực tiếp sải bước hướng về khu vực dành riêng cho khách hàng VIP.

Hành động này của hắn lập tức thu hút vô số ánh nhìn hiếu kỳ.

Phải biết rằng, khu vực VIP của JPMorgan thường chỉ dành cho những đại lão có tài sản ròng lên tới hàng tỷ USD, không phải lúc nào cũng có người đủ tư cách bước chân vào.

Vậy mà hôm nay, một thiếu niên trẻ tuổi lại điểm nhiên như không mà tiến tới, bảo sao ngườ ta không chú ý.

Ngay khi Lucas chuẩn bị bước qua ranh giới khu vực ưu tiên, hai nhân viên bảo vệ bên trong lập tức bước ra ngăn cản, thái độ tuy khách khí nhưng giọng điệu đầy vẻ dò xét.

"Xin lỗi thưa ngài, ngài có thẻ VIP hoặc giấy tờ chứng minh tư cách không ạ?

Theo quy định, chỉ những ai có thẻ xác nhận mới được phép vào khu vực này."

Cũng may, bộ đồ trên người Lucas trị giá không dưới 5.

000 USD đã cứu vãn cục diện.

Đám nhân viên chỉ dám dè dặt hỏi han, nếu hôm nay hắn mặc đồ rẻ tiền ngoài chợ, có lẽ đã bị tống khứ ra ngoài từ lâu.

"Ta không có thẻ.

Hôm nay ta tới đây theo lời mời của ngài Jamie."

Lucas bình tĩnh đáp.

Tên bảo vệ nheo mắt, trong lòng dâng lên một tầng nghi hoặc.

"Ngài Jamie nào?

Thưa ngài, bất luận ai mời ngài tới, chúng tôi đều phải làm việc theo quy tắc.

Không có thẻ VIP, ngài không thể vào."

Tên bảo vệ này vẫn giữ được lễ độ tối thiểu, hoàn toàn không giống như những tình tiết vả mặt cẩu huyết trong tiểu thuyết.

Lucas khẽ mim cười, thầm nghĩ ngoài đời làm gì có nhiều k‹ ngu ngốc đi khinh rẻ người khác như vậy.

Thế nhưng, hắn vẫn còn đánh giá quá cao nhân tính.

Quả nhiên, hiện thực đôi khi còn kịch tính hơn cả văn chương.

Một giọng nói chói tai, mang theo mười phần chanh chua đột ngột vang lên.

"Đúng thế!

Đừng có để loại mèo má gà đồng nào cũng lén được vào đây.

Ngộ nhỡ nó trộm mất thứ gì quý giá, ai sẽ đứng ra chịu trách nhiệm hả?"

Một người phụ nữ trong trang phục lao công, tay cầm cây chổi giả vờ khua khoắng xung quanh, ánh mắt hẹp dài nheo lại đầy vẻ khinh bỉ.

Ả ta bĩu môi, đánh giá Lucas từ đầu đến chân nhổ toẹt một bãi nước bọt.

Ban đầu, Lucas chỉ định mắt nhắm mắt mở cho qua, chẳng buồn chấp nhặt với người làm thuê, dù sao người ta làm công việc nặng nhọc này cũng khó khăn rồi.

Thế nhưng, khi ả ta thô bạo vươn tay định kéo lấy tay áo hắn, đôi lông mày của Lucas lập tứ:

nhíu chặt lại, trong mắt loé lên một tia hàn quang lạnh lẽo.

"Ta muốn vào hay không thì liên quan gì đến bà?

Phận làm thuê thì cứ lo làm tốt việc của mình đi, đừng có mà quản chuyện bao đồng."

Lucas lạnh lùng giật tay ra, ghét bỏ phủi phủi lớp bụi không tổn tại trên tay áo.

Ánh mắt hắn nhìn bà lao công có chút khó chịu.

"Ta đã nói rồi, ta tới đây theo lời mời của ngài Jamie.

Nếu không tin, để ta gọi ông ấy xuống đón."

Nói đoạn, Lucas rút điện thoại ra, định gọi trực tiếp cho lão cáo già kia cử người xuống đón hắn lên.

"Hừ!

Đã nghèo hèn lại còn thích diễn kịch!

Loại như ngươi muốn giao dịch thì cút ra ngoài kia mà xếp hàng!"

Thấy Lucas cầm điện thoại, người đàn bà trung niên kia bỗng chột dạ, dường như sợ bị quay phim, ả ta điên cuồng lao tới giật lấy chiếc điện thoại rồi đập mạnh xuống sàn nhà.

“Rắc” một tiếng, chiếc máy trực tiếp vỡ tan tành từng mảnh linh kiện bay đi tứ tung.

Cảnh tượng náo loạn lập tức thu hút đám đông vây quanh, những lời xì xào bàn tán vang lêr không ngót.

"Bà bị điên à?

Nếu đầu óc có vấn đề thì vào viện mà ở, đừng có đứng đây cắn người lung tung!"

Lucas nhìn chiếc điện thoại nát bét dưới đất, đôi mày thanh tú khẽ nhíu lại.

Thấy người đàn bà kia còn định vung tay đánh mình, hắn nhanh như chớp đưa tay bóp chặt cổ tay ả, hất mạnh một cái.

Thân hình thấp béo của ả ngã nhào, lăn quay ra sàn như một quả bóng da.

"Ôi trời đất ơi!

Giết người rồi!

Có ai cứu tôi không!

Thằng nhóc này nó muốn đ:

ánh c:

hết người già đây này!"

Sống lâu như vậy đây vẫn là lần đầu hắn thấy ăn vạ như này, Lucas chỉ thấy buồn nôn.

Hắn lười chấp nhặt, định lách qua đám đông tiến vào khu VIP yêu cầu nhân viên gọi cho Jamie, nhưng đám bảo vệ đã dàn hàng ngang chặn đứng lối đi.

"Chặn thằng nghèo kiết xác đó lại!

Cho nó đi bóc lịch đi!

Nếu các ngươi để nó thoát, ta sẽ bắc con trai ta sa thải sạch sành sanh lũ vô dụng các ngươi!"

Người đàn bà tên Elenia kia như hóa dại, ngồi bệt dưới sàn, ngón tay sơn sửa lòe loẹt chỉ thẳng vào mặt Lucas, gào thét ra lệnh cho đám bảo vệ.

"Chị Elenia, chị bình tĩnh chút.

Đứa trẻ này trông còn nhỏ, có lẽ chỉ là hiểu lầm thôi, hay là b qua lần này đi?"

Một người đàn ông trung niên mang quân hàm đội trưởng bảo vệ, khí thế uy nghiêm bước ra.

Nhìn Lucas, ông ta thoáng hiện lên tia không nỡ, định ra mặt dàn xếp.

"Bỏ qua?

Ngươi nên nhớ kỹ thân phận đội trưởng quèn của mình đi!

Chỉ cần ta thích, một câu nói cũng đủ để ngươi cút xéo khỏi cái ngân hàng này!"

Bị sỉ nhục công khai trước mặt cấp dưới, người đàn ông trung niên nắm chặt nắm đấm, gân xanh nổi đầy trên trán.

Nhưng nghĩ đến đồng lương hậu hĩnh để nuôi gia đình, ông ta chỉ có thể thở dài bất lực, buông lỏng tay, đứng nhìn đám cấp dưới tiến lại gần định khống chế Lucas.

"Các ngươi tụ tập ở đây làm cái gì?

Coi nơi này là chợ búa đấy ào

Một giọng nói uy nghiêm đầy áp lực từ phía cửa truyền vào.

Đám đông đang xem kịch hay lập tức dạt sang hai bên, nhường ra một con đường thẳng tắp.

Một người đàn ông trung niên đeo kính gọng vàng, mái tóc màu hoa tiêu được vuốt ngược bóng lộn, toát ra khí chất của kẻ nắm quyền hành, chậm rãi bước vào.

Anh Ethan!

Vừa thấy người tới, Elenia lập tức thay đổi sắc mặt nhanh như lật sách.

Ả ta mếu máo, bày ra bộ dạng oan ức tột cùng, nhào tới kể lể.

Anh xem!

Thằng nhóc ranh này cứ đòi xông vào khu VIP.

Em đã tử tế yêu cầu nó xuất trình thẻ thân phận, vậy mà nó không những không đưa, còn nhục mạ rồi đánh đrập em thế này đây!

Hu hu.

.."

Ả khóc như hoa lê dưới mưa, quả thật diễn rất đỉnh.

Nếu không phải mọi người ở đây đều chứng kiến chuyện từ đầu đến cuối, có lẽ đã bị màn kịch xuất thần này lừa gạt rồi.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập