Chương 27:
Cáo già
Trong khi hai người đang thảo luận ở biệt thự, thì tại nơi cao nhất ở thành phố, tại tòa nhà JPMorgan Chase, một bầu không khí áp lực đến nghẹt thở đang bao trùm.
"Jamie, rốt cuộc là ngươi làm sao vậy?
Chẳng phải chuyện lần này ngươi và tiểu tử Lucas kia đã bàn bạc kỹ lưỡng rồi sao?
Việc gì phải hao tâm tổn tứ đến mức này."
Ethan nhìn bóng lưng cô độc của ông bạn già, cảm giác như chỉ trong vài giờ ngắn ngủi mà Jamie đã già đi tới mấy tuổi.
Lão thở dài, chậm rãi pha hai ly cà phê, đặt một cốc trước mặt Jamie.
"Uống đi.
Chúng ta là huynh đệ vào sinh ra tử bao nhiêu năm TỔi, có chuyện gì mà không thí nói cơ chứ?"
Ethan nhấp một ngụm lớn, luồng hơi nóng sực khiến lão thỏa mãn thở hắt ra, lặng lẽ chờ đợi tâm sự của đối phương.
Căn phòng rơi vào im lặng tĩnh mịch, chỉ còn tiếng kim đồng hồ tích tắc ĩnh lặng.
Sau một hổi lâu, Jamie mới run rẩy thở hắt ra một hơi, ánh mắt vẩn đục né tránh không dám nhìn thẳng vào Ethan, giọng nói khàn đặc.
"Chúng ta.
là bạn đúng không?
Ngươi thật sự tin tưởng ta chứ?"
Ethan sững sờ, Có chút khó hiểu.
"Ngươi hôm nay bị làm sao thế?
Hỏi cái chuyện thừa thãi này làm gì?
Không tin ngươi thì ta tin ai?"
"Không.
không có gì.
Đúng vậy, chúng ta là bạn.
chúng ta là bạn.
.."
Jamie đột nhiên lẩm bẩm như kẻ mất hồn, đôi mắt vằn vện tia máu, hơi thở trở nên đồn đập và hỗn loạn.
Lão há miệng như một con cá mắc cạn, lồng ngực phập phồng dữ dội.
Jamie ôm chặt lấy ngực, đổ gục xuống sàn nhà, toàn thân co giật liên hồi.
Trong cơn mê loạn, miệng lão không ngừng lặp đi lặp lại hai chữ.
“Xin.
xin lỗi.
Jamie!
Ngươi chưa uống thuốc sao?
Ethan kinh hãi, mặt cắt không còn giọt máu.
Lão cuống cuồng lục tìm túi áo đối phương nhưng không thấy hộp thuốc đâu.
Trong cơn hoảng loạn, Ethan loạng choạng chạy về phía bàn làm việc, lật tung cả ngăn kéo lên cuối cùng cũng tìm thấy lọ thuốc trợ tìm dự phòng.
Đôi tay hắn hơi run rẩy, Ethan cạy nắp hộp đổ ra hai viên thuốc rồi thô bạo nhét vào miệng Jamie, rót thêm chút nước để thuốc trôi xuống.
Cơn đau thắt ngực đột ngột khiến mặt Jamie trắng bệch như tờ giấy, mãi đến khi thuốc ngấn sắc mặt lão mới dần lấy lại chút huyết sắc.
Ethan cẩn thận đỡ lão ngồi lại lên ghế, mồ hôi hột đã thẩm đẫm cả lưng áo sơ mi.
Có sao không?
Đừng cố quá, hay là để ta đưa ngươi về nhà nghỉ ngơi.
Ethan đưa nửa chai nước còn lại, giọng đầy lo lắng.
Jamie nhấp từng ngụm nước nhỏ, hơi thở dần ổn định lại.
Lão hai tay run run đẩy tay Ethan.
Ta, giọng nói mang theo chút né tránh.
Không.
không sao.
Ngươi tan làm đi, ta tự về được.
Không đợi Ethan phản ứng, Jamie dựa vào thành ghế, run rẩy đứng dậy.
Lão loạng choạng bước từng bước về phía thang máy chuyên dụng, trực tiếp đi xuống.
Ngay khi cánh cửa vừa mới đóng lại, bộ dạng mệt mỏi sợ hãi đột ngột biến mất như không hể tồn tại.
Jamiue có chút hời hợt móc ra cái điện thoại trong túi áo, tìm dãy số trong danh bạ được ghim trên cùng thì ấn nút gọi.
Tiếng chuông chỉ kêu lên vài đợt thì đầu bên kia liền bắt máy.
“Nhanh chóng khởi động phương án A đi.
Đầu bên kia như nói cái gì, Jamie chỉ ừ rồi gật đầu.
Hắn như chọt nhận ra cái gì, bổ xung thêm câu.
“À còn nữa, nhờ ngươi điều tra kỹ cho ta người tên là Lucas Downey.
đúng tồi, là thắng nhóc đấy đấy.
Được rồi có gì gọi lại sau.
Jamie mặt lạnh tanh cúp điện thoại, hắnnhìn thẳng vào chính mình ở trong cánh cửa được mạ vàng.
Khoá miệng có chút méo mó.
Nhìn cánh cửa thang máy khép lại, Ethan đứng ngẩn ngơ giữa căn phòng rộng lớn, lẩm bẩm đầy nghĩ hoặc.
Cái lão già này, hôm nay rốt cuộc là trúng tà gì vậy?"
Hắn lắc đầu, cho rằng Jamie chỉ vì áp lực công việc quá lớn mà phát bệnh, liền nhanh chóng dọn dẹp đồ đạc để trở về nhà.
William, từ nay ngươi cứ ở căn phòng này đi.
Nhà này hiện tại chỉ có ta và lão cha già của ta thôi.
Lucas dẫn William đến căn phòng đối diện phòng ngủ của hắn.
William vốn đĩ từ đầu đến chân không có gì, chẳng có hành lý gì rườm rà nên việc dọn vào ở ngay diễn ra vô cùng chóng vánh.
Vâng thưa ông chủ.
Vậy ngài có cần tôi bắt đầu tiếp quản và sắp xếp sinh hoạt hằng ngày cho hai người luôn không?"
William theo sau Lucas bước vào phòng.
Căn phòng này cũng giống như những nơi khác trong biệt thự, nội thất xa hoa từ TV màn hình lớn đến bàn làm việc bằng gỗ quý đều đầy đủ lại có cả phòng vệ sinh và nhà tắm riêng biệt, vô cùng tiện nghĩ.
Lucas trầm ngâm một lát rồi gật đầu.
Được, nếu ngươi cảm thấy rảnh rỗi thì cứ tùy ý sắp xếp.
À đúng rổi, từ nay cứ gọi ta là Boss đi, nghe có khí thế hơn một chút.
“Vâng boss.
William khẽ cúi đầu, lập tức thay đổi xưng hô một cách rất chuyên nghiệp.
Cả hai cùng nhau sải bước xuống lầu.
Vừa đi đến cầu thang, tiếng nhạc tùng tùng xèng xèng từ tivi cùng tiếng cười hí hí hố hố vang vọng cả sảnh nhà, Lucas thừa biết lão già kia lại đang lên cơn hưởng lạc rồi.
Ngươi lại ăn nữa sao?
Ngươi thấy nằm viện chưa đủ sướng à, định vào đó thêm lần nữa hay gì?"
Tại phòng khách, Robert vẫn như mọi khi, ngồi trước màn hình lớn xem mấy bộ phim hài nhạt nhẽo không biết hài chỗ nào, vậy mà tên kia miệng cứ cười ha ha hi hi, tay thì không ngừng bốc bỏng ngô từ cái thùng lớn bỏ vào miệng nhai rôm rốp.
Chỉ sau vài ngày từ trại cai nghiện về, cái bụng của lão cha nhà hắn dường như đã phình ra thêm hai vòng.
Không sao, bụng ta là thép chắc chắn không hỏng được.
khụ khụ khu!
Robert định cãi chày cãi cối, nhưng vừa ngẩng đầu lên.
Nhìn thấy người đàn ông trung niên lạ mặt đứng sừng sững phía sau Lucas, Robert bị sặc nước miếng, ho sặc sụa rồi bật dậy như lò xo.
Người.
người này là ai vậy?"
Robert trố mắt đánh giá William từ đầu đến chân.
Bộ vest đuôi tôm cắt may thủ công kia, dù không thấy nhãn mác nhưng liếc mắt một cái cũng đủ thấy toát lên mùi tiền nồng nặc tồi.
Lucas thấy cãi không nổi thì hừ một tiếng, không thèm để ý nữa tiến về phía nhà bếp.
William thấy boss không có ý định giấu thân phận hắn thì tự giác tiến lên một bước, thực hiện một lễ nghĩ quý tộc tự giới thiệu.
Xin tự giới thiệu, tôi là quản gia phụ trách sinh hoạt cho cậu Lucas.
Ngài cứ gọi tôi là William là được.
Quản gia sao?"
Robert chậc lưỡi, vẻ mặt đầy kinh ngạc xen lẫn ghen tị.
Năm xưa ngay cả lúc ta ở thời kỳ đỉnh cao danh vọng cũng chẳng dám mơ đến chuyện thuê quản gia riêng đâu đấy.
Nhóc thối này đúng là biết cách đốt tiền a!
William đối diện với lời nhận xét có phần khiếm nhã ấy vẫn giữ vững phong thái lãnh đạm, khóe môi không.
hề dao động dù chỉ một milimet.
Robert vốn dĩ tính tình bộc trực, nói xong mới thấy mình lỡ lời, chẳng khác nào nói William không đáng tiền, lão có chút ngượng ngùng gãi đầu.
Khụ.
xin lỗi nhé, ta không có ý chê bai ngươi đâu.
Không sao ạ.
William khẽ cúi đầu, ngữ khí bình thản như mặt hồ không chút gợn sóng nào.
Hai người còn chưa kịp trao đổi thêm câu nào thì một tiếng gầm vang trời từ phía phòng bết vọng ra, khiến da gà da vịt trên người Robert nổi hết cả lên, trong lòng thầm kêu hỏng bét rồi!
LÃO GIÀ!
I NGƯƠI DÁM ĂN HẾT ĐỐNG BÁNH TA ĐỂ TRÊN BẾP SAO.
Lucas hầm hầm từ bếp lao ra, tay cầm cái hộp rỗng từ trong thùng rác móc ra, lồng ngực phập phồng vì tức giận.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập