Chương 29:
Áp lực vô hình Lv9
Thấy đối phương chưa hồi đáp, hắn tắt khung chat chuyển sang hộp thư của John K.
[John K:
Có thời gian không?
Ta có chuyện quan trọng muốn bàn.
Hydra:
Chuyện gì?
Nghĩ thầm bây giờ đã là nửa đêm, trong lòng thầm nghĩ mọi người đã đi nghỉ Lucas định tắt máy thì một thông báo mới đột ngột nhấp nháy nơi góc màn hình.
[ John K:
Cảm ơn ngươi đã tin tưởng chọn ta làm trung gian giao dịch.
Chỉ riêng vài ngày.
qua, nhờ vào ngươi mà ta đã hoàn thành hơn 60 thương vụ rồi.
Đôi bên cùng có lợi mà thôi.
Lucas nheo mắt.
Nửa đêm nửa hôm đột nhiên nhắn tin cảm on đầy khách khí thế này, chỉ cần không phải kẻ ngu thì đều biết tên này đang có tâm sự, hoặc là đang mưu tính điều gì đó.
[ Hydra:
Ngài John đây nửa đêm nửa hôm chắc hắn không đơn giản chỉ là hỏi thăm như vậy đâu nhỉ?
Thấy đầu dây bên kia rơi vào im lặng, Lucas cũng không vội vàng.
Hắn đứng dậy, vặn người nghe tiếng xương khớp kêu răng rắc đầy sảng khoái.
Hắn chậm rãi bước xuống lầu, đi ngang qua phòng khách thấy lão cha khờ Robert vẫn đang nằm ườn xem TV thì cũng chẳng buồn để tâm nữa, trực tiếp tiến vào bếp.
Nhìn cái tủ lạnh vốn đầy ắp đổ ăn thức uống sáng nay giờ đã hao hụt gần một nửa, Lucas ch biết lắc đầu ngán ngẩm.
Ngoài tên đang nằm ở phòng khách kia ra thì còn ai vào đây nữa?
Hắn bật nắp một lon Coca, nốc một ngụm lớn rồi ợ một hơi dài, cảm giác sảng khoái chạy dọc sống lưng.
Hắn lạch bạch leo lên cầu thang quay trở về phòng đóng chặt cửa lại.
Ngồi lại vào vị trí, hắn nhìn vào màn hình máy tính thấy một tin nhắn mới vừa được gửi tới.
Ánh sáng từ màn hình phản chiếu vào đôi mắt tĩnh lặng của hắn.
Ta đang có một thông tin mật có liên quan đến ngươi đấy, có muốn thực hiện một cuộc trao đổi không?
Lucas nhướng mày, có chút hứng thú.
Đôi bàn tay thon dài lướt nhanh trên bàn phím, gõ một dòng chữ rồi nhấn nút enter.
Nói trước đi xem nào.
John K:
Ta nhận được tin nội bộ từ FBI và Fin CEN đã bắt đầu đưa lần giao dịch của ngươi mấy ngày nay vào danh sách chăm sóc đặc biệt rồi đấy.
Theo những gì ta biết thì bọn họ chắc đang điều tra địa chỉ dòng tiền rồi đấy.
Thế nào?
Tin tức này đủ để đổi lấy một cái giá tốt chứ?
Lucas nhìn chòng chọc vào màn hình, trong lòng thoáng chút ngạc nhiên.
Hắn không ngờ gã John K này lại to gan đến mức dám bí mật tiết lộ tin tình báo của cảnh sát cho hắn.
Gã không sợbị tống giam vì tội bao che cho trội phạm sao?
Tuy nhiên, dù không có lời nhắc nhở này, Lucas cũng đã sớm liệu trước được sự việc này rồi.
Năm 2013, việc đột ngột vung ra 1 triệu USD tiển mặt để càn quét thị trường Litecoin chẳng khác nào bắn một phát pháo tín hiệu giữa màn đêm tĩnh mịch, thu hút rất nhiều người tìm đến.
Dù thời điểm này, luật lệ về Crypto vẫn còn như một vùng đất hoang dã, nhưng với số tiền khổng lồ như thế, ba cơ quan đầu não FBI, Fin CEN và IRS chắc chắn sẽ không thể ngồi yên được.
Đặc biệt là Fin CEN là mạng lưới thi hành trội phhạm tài chính.
Ngay từ tháng 3 năm 2013, hệ thống đã ban hành quy định chỉ cần giao dịch trên 10.
000 USD là đủ để bị mời đi uống trà điều tra xem có phải rửa tiền không rồi, huống chỉ là con số 1 triệu USD của hắn.
Chưa kể đến IRS cục thuế nội địa, cái này còn đáng sợ hơn cả mấy cái còn lại, bọn chúng chắc chắn sẽ truy hỏi đến tận cùng xem nguồn tiển này từ đâu ra, thuế đã đóng đủ hay chưa.
Mà số tiền mà hắn đang dùng này cũng không trong sạch gì, nếu bị điều tra ít nhất cũng phả 20 năm cất bước.
Lucas khẽ nhếch môi, ánh mắt lộ vẻ hứng thú.
Hắn muốn xem xem tên John K này rốt cuộc đang mưu tính điều gì.
Rất tốt.
Tin tức này quả thật có chút giá trị.
Vậy, ngài John đây muốn cái gì?
Chắc hẳn không phải là một yêu cầu tầm thường chứ nhi?
Ngươi quả nhiên thông minh.
Yêu cầu của ta rất đơn giản.
Từ nay trở đi, toàn bộ các giao dịch trung gian của ngươi bắt buộc phải thông qua ta.
Điều kiện này không quá khó khăn đối với một người như ngươi chứ?
Lucas hơi sững sò.
Hắn đã chuẩn bị tâm lý cho một yêu cầu gì khó khăn lắm hoặc một cái gi¿ trên trời, không ngờ đối phương lại chỉ muốn độc quyền giao dịch.
Tên này chơi một nước cờ cực kỳ khôn ngoan, John K đang đặt cược vào tiềm năng của hắn trong tương lai!
Nếu tương lai hắn cứ giao dịch mãi thế này, việc nắm giữ huyết mạch giao dịch của hắn sẽ mang lại cho John K một nguồn lợi nhuận và quyền lực không thể đong đếm.
Chỉ có thế thôi sao?
Ta còn tưởng ngài John K đây sẽ đòi hỏi điều gì kinh thiên động địa lắm.
Chỉ cần ngươi có thể bình an thoát khỏi vòng vây của FBI lần này, bấy nhiêu đó là đủ rồi.
Được thôi.
Vậy thì hợp tác vui vẻ.
Tại một khu nhà trọ tổi tàn, xập xệ vùng ngoại ô California, không gian nồng nặc mùi ẩm mốc và rác thải.
Giữa căn phòng tối tăm, một người đàn ông trẻ tuổi với mái tóc rối bù như tổ qua, râu ria lỏm chỏm che khuất nửa khuôn mặt, uể oải vươn vai ngáp dài một tiếng đầy thỏa mãn.
Hắn lạch bạch xỏ đôi dép tông cũ nát, lách qua đống chai lọ và quần áo bẩn vứt ngổn ngang trên sàn để tiến về phía bếp.
Khihắn đứng thẳng người, chiều cao mét chín lều khểu như một cây sào tre hiện ra, thân hình gầy gò như khúc củi khô khiến người ta khó lòng tưởng tượng nổi.
Nếu Lucas mà ở đây hắn cũng không tin được đây chính là ông trùm trung gian tương lai khuấy đảo giới giao dịch ngầm a.
Nhìn bộ dạng nhếch nhác không khác gì kẻ vô gia cư này, có lẽ thứ giá trị duy nhất trong căr nhà này chính là bộ máy tính đang nhấp nháy ánh đèn xanh đỏ ở trong phòng.
Kẻ này chính là John K, người vừa nói chuyện với Lucas trên diễn đàn.
Tên thật của hắn là Kevin, một cái tên bình phàm không chút liên quan đến danh hiệu John lẫy lừng kia cả.
Hắn đưa tay gãi đầu, gàu rơi là tả như tuyết phủ trắng cả hai vai áo, thậm chí còn đưa tay lêr mũi ngửi ngửi đầy vẻ mãn nguyện.
Tên này đối với Robert cũng một chín một mười đó a, nếu không phải hắn dọa đuổi tên ất ø đấy ra khỏi nhà chắc căn biệt thự bọn hắn đang ở chắc cũng như thế này.
Mà tên Robert cũng không sạch sẽ gì, một tuần không tắm cũng là chuyện bình thường, đứng ở gần mùi hôi đúng là không chịu nổi.
Kevin mở toang cánh tủ lạnh trống rỗng ra, bụng kêu ọt ọt phản đối làm hắn phải soa soa thở hắt ra một hơi.
Thấy chỉ còn đúng một lon Coca cuối cùng, hắn đành miễn cưỡng bật nắt uống cầm hoi.
"Kevin à.
con lại uống nước ngọt à?
Uống nhiều không tốt cho sức khoẻ đâu.
Dành thời giar ra ngoài tìm bạn gái đi, cứ mãi thế này đến bao giờ cha mẹ mới được bế cháu đây?"
Một người phụ nữ trung niên với mái tóc bạc trắng, khuôn mặt hằn sâu những nếp nhăn của sự lam lũ bước vào.
Bà nhìn căn phòng bừa bộn toàn là rác rưởi mà chỉ biết thở dài, liên tục cằn nhằn đứa con tra tấm lưng hơi còng xuống, nhặt từng bộ quần áo bẩn bỏ vào máy giặt.
"Mẹ à, con vẫn chưa muốn cưới vợ đâu.
Con cứ thế này mà nuôi dưỡng hai người không phải tốt hơn sao?"
“Hừ, đúng là mồm mép tép nhảy mà.
Thôi thằng nhóc nhà ngươi làm gì thì làm đi, để đấy mẹ dọn cho.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập