Chương 32: Đạo lý

Chương 32:

Đạo lý

Lucas ngồi bên cạnh, nhìn bộ dạng phong thái quét sạch sành sanh của lão cha mình mà chúi cảm giác thèm ăn còn sót lại cũng bay biến sạch bách.

Hắn hừ lạnh một tiếng, đẩy chiếc đĩa vẫn còn đở dang về phía William, ra hiệu đem đi xử lý.

"Rửa xong đống này, ông muốn làm gì thì tùy ý.

Nếu không có gì quan trọng thì đừng đến gọi ta.

"Vâng, Boss."

Robert thấy Lucas đứng dậy định bỏ đi, vốn không mấy bận tâm, nhưng khi thấy đĩa đồ ăn ngon lành bị đổ đi thì không khỏi xót xa, lên tiếng lẩm bẩm.

"Ưm.

ngươi không ăn nữa sao?

Đổ đi như vậy thực là phí phạm của trời a.

"Ta không ăn thì đổ, chẳng lẽ ngươi định ăn nốt chỗ thừa đó sao?"

Lucas có chút khinh bỉ hỏi lại.

Nghe vậy, Robert liền bắt đầu bài ca giảng đạo, nào là ngoài kia bao người không có cái ăn, nào là phải biết quý trọng thực phẩm bla bla.

Những lời nói tình cha ấm áp ấy khiến tai Lucas như muốn mọc kén.

"Khụ khụ.

thực ra nếu ngươi không ăn thì cứ đưa cho ta cũng được, ta vốn không phải hạng người câu nệ tiểu tiết đâu."

Robert bị Lucas nói trúng tim đen, dù hơi ngại ngùng nhưng vẫn cố giữ lấy cái gọi là uy nghiêm của lão cha.

"Suốt ngày chỉ biết ăn và ăn!

Ăn cho chết ngươi luôn đi.

Không nhìn lại xem mình đã béo thành cái dạng gì rồi sao?"

Lucas ném lại một ánh mắt khinh bỉ tột độ, không thèm để ý đến tên mập này nữa, trực tiếp sải bước lên lầu, tiếng đóng cửa rầm một cái vang dội khắp hành lang.

"Cái thằng nhóc này, sáng sóm ra đã ăn phải thuốc súng hay sao mà nóng nảy như vậy chứ?"

Robertbị mắng cũng.

chẳng lấy làm lạ, lão quay sang thấy William vẫn đang lặng lẽ rửa bát thì cười hì hì, tìm cách lân la trò chuyện.

"Này William, ngươi nói thử xem thằng nhóc nhà ta rốt cuộc là loại người thế nào?"

Động tác của William vẫn vô cùng ổn định, lão thong thả lau khô chiếc đĩa vừa rửa rồi xếp lên giá, sau đó nhẹ nhàng cầm lấy chiếc đĩa trống không trước mặt Robert để làm sạch.

"Ngài Robert, Boss tuy lời nói có chút sắc mỏng, nhưng tâm địa kỳ thực rất lương thiện.

Tôi nghĩ ngài ấy chỉ là không biết cách bày tỏ sự quan tâm đối với ngài, nên mới dùng sự nóng, nảy để che đậy sự lúng túng mà thôi.

"Thật sự là vậy sao?"

Robert nghe xong liển rơi vào trầm tư, một lúc sau mới thấp giọng hỏi một câu đầy chua xót.

"Ngươi nói xem.

có phải ta làm cha rất thất bại không?"

William ngừng tay, ánh nắng ban mai xuyên qua ô cửa sổ hắt lên vai lão, phản chiếu qua những tia nước li ti tạo nên một khung cảnh lung linh như tranh vẽ.

"Tôi lại nghĩ ngài đã làm một người cha rất thành công."

Giọng nói của William trầm thấp và ấm áp, mang theo năng lực xoa dịu tâm hồn.

"Ngài đã để Boss được tự do nảy mầm theo cách riêng của mình.

Nhờ sự bao dung không gò ép của ngài, ngài ấy mới có đủ ánh sáng và không gian để vươn mình, tương lai nhất định sẽ trở thành một cây đại thụ chọc trời."

Robert ngẩn ngơ nhìn vào không trung.

Dưới ánh sáng lấp lánh như tranh sơn dầu ấy, trái tim lão dường như vừa được một dòng suối mát lành chảy qua.

Khóe miệng lão hơi nhếch lên, lộ ra một nụ cười hì hì có chút ngây ngô.

"Thật sự như vậy sao?

Ta làm cha rất thành công sao."

Nếu lúc này Lucas có mặt tại phòng khách, hắn chắc chắn sẽ thầm khinh bỉ vị lão quản gia này.

Những lời lẽ sặc mùi văn mẫu giáo điều kia mà cũng có người tin sao?

Ân, vậy mà lão cha nhà hắn lại tin, đã vậy còn cảm động đến mức suýt rơi nước mắt.

Nhưng nghĩ lại ông bô nhà hắn học còn chưa học cấp 3 nên não không thể nào nghĩ nhiều như thế được, thảo nào lão già Robert dễ bị lừa như vậy.

chỉ sợ tên này mà không có hắn trông coi chắc sóm bị người lừa bán sang cam khi nào không hay rồi.

Nhưng nếu hỏi Lucas có hận Robert vì sự thờ ơ, không quan tâm hắn lúc còn nhỏ không?

Câu trả lời là không, thậm chí hắn còn cảm thấy may mắn vì điều đó.

Nếu không có sự thả rông của Robert, hắn sao có thể vui vẻ tận hưởng tuổi trẻ trọn vẹn như vậy chứ.

Nhưng William nói đúng một điều, hắn tương lai chắc chắn sẽ trở thành một cây đại thụ chọc trời.

Tại thư phòng tầng hai, Lucas dứt khoát kéo toang tấm rèm cửa ra.

Ánh nắng ban mai xuyên qua tán lá thông, nhảy múa trên sàn gỗ.

Hắn mở toang cánh cửa sổ ra, hít mạnh vào một hơi thật sâu mùi nhựa thông thanh khiết, cảm thấy tỉnh thần sảng khoái hơn bao giờ hết.

Sau khi dọn dẹp xong đống chai lọ cafe lon được hắn tích mấy ngày thành một ngọn núi nhỏ bịhắn mang đi ném ra ngoài, Wiliam thấy 'Boss mình bận rộn như vậy thì định đi lên giúp hắn một tay thì bị hắn từ chối.

Thất lão này nãy giờ vẫn chưa đi mua đồ dùng cá nhân thì bị hắn đuổi đi.

Nhặt đống quần áo mấy ngày qua lên, đang định đem đống quần áo bẩn đi giặt thì ngón tay bất giác chạm phải một vật cưng cứng trong túi áo.

Hắn khẽ nhíu mày, theo bản năng rút nó ra.

"Chậc, bảo sao từ hôm qua cứ thấy thiếu thiếu cái gì."

Hắn lật mở phong thư, bên trên chỉ ghi địa chỉ và tên người nhận một cách rất giản đơn.

Nhưng ngay khi lớp giấy bị xé toạc, một tấm thẻ cứng cáp trực tiếp rơi ra, va vào mặt bàn tạc nên một âm thanh kim loại leng keng.

Đó là một tấm thẻ được chế tác từ Titan nguyên khối màu đen tuyển, trung tâm là hình chạn khắc vị chiến binh Trung Cổ đầy uy nghiêm, đi kèm dòng chữ nhũ bạc American Express nhìn rất quyền lực.

Lucas cầm tấm thẻ lên, cảm giác nặng tay kết hợp với cái lạnh từ kim loại truyền đến đầu ngón tay khiến một kẻ kiếp trước vốn nghèo hèn như hắn không khỏi xuýt xoa.

Đây chẳng phải là thẻ đen trong truyền thuyết, biểu tượng của sự giàu sang không giới hạn trong các bộ tiểu thuyết mạng sao?

Ngắm nghía chảy nước miếng một hồi, Lucas mới nhét tấm thẻ vào ví.

Hắn quay lại bàn làm việc, lập tức khởi động màn hình máy tính lén.

Việchắn vung ra 1 triệu USD thu mua LTC trên thị trường mấy ngày qua chắc chắn đã nằm trong hồ sơ theo dõi của FBI rồi.

Hắn đã quá sơ ý, ở cái thời điểm năm 2013 này, 1 triệu USD tiền mặt là một con số đủ để đánh động tới tận tầng cao nhất của các cơ quan thực thi pháp luật rồi.

Nếu không sớm xử lý, chỉ sợ nhân lúc hắn đang ngủ bị người đến tận nơi đạp cửa rồi bế hắn đi uống trà lúc nào không hay mất.

Hiện tại, trong tài khoản của hắn vẫn còn tới 9 triệu USD.

Nếu cứ để số tiền khổng lồ này nằm im một chỗ, nó chẳng khác nào một quả bom hẹn giờ đang chờ prhát nổ cả.

Người ta thường nói đừng bao giờ để quá 1 triệu USD tại các ngân hàng Mỹ vì hầu hết tất cả đều chịu sự kiểm soát trực tiếp của FBI/IRS, chứ đừng nói đến 9 triệu của hắn.

Thay vào đấy người ta sẽ gửi tiền vào ngân hàng Thụy Sĩ.

dù sao vào những năm 2013 nó vẫn là thiên đường bảo mật thông tin khách hàng mà.

Hoặchắn cũng có thể thành lập 2-3 công ty vỏ bọc với mục đích tư vấn công nghệ ở các nước châu á rồi chuyển tiền vào đấy dưới dạng góp vốn cũng được, nhưng hành vi phạm pháp này hắn không rành nên chắc phải tìm William hỏi thử mới được.

Đợi cây máy tính cuối cùng cũng chạy xong, Lucas trực tiếp mở ứng dụng gõ văn bản lên, bắt đầu gõ chữ.

[ ngày 9 tháng 12, Bị FBI điều tra.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập