Chương 35:
Cửa hàng hệ thống
Nhìn bảng danh sách dài dằng dặc này, Lucas có chút chột dạ.
Khụ khụ, nói thật nếu không mở bảng hệ thống ra thì làm sao hắn nhớ hết nổi mấy dòng kỹ năng sáng mù mắt chó như này chứ.
Nói ra thì hơi ngại, chứ làm gì có Boss nào lại không nhớ đàn em mình giỏi cái gì a.
Lần trước hắn chưa nhìn kỹ, lần này xem xét lại mới thấy lão William này quá mức biến thái đi!
Đếm sơ qua thôi đã thấy một hàng dài các kỹ năng cấp 8, cấp 9 rồi.
Những thứ như tư duy tài chính hay quản lý sinh hoạt thì còn có thể giải thích được, nhưng cái gì mà phản trinh sát với cả xạ kích là có ý gì a?
đây rõ ràng là sát thủ chứ quản gia cái gì chứ, không thể nào nghĩ được người có bộ dáng nho nhã kia nếu cầm súng thì có bộ dáng gì nhỉ.
Tất nhiên, làm một nhà tư bản, hắn chẳng bao giờ chê nhân viên của mình có quá nhiều tài lẻ cả.
Người ta có càng nhiều kỹ năng hắn càng được lợi không phải sao?
Coi như được một món hời mua một tặng hai đi.
Vừa có quản gia lo ăn ở, vừa có vệ sĩ bảo vệ tận răng.
Nghĩ đi nghĩ lại quả thực là thơm không chịu nổi!
Mới chỉ là nhân vật trung cấp mà đã VIP như vậy rồi, Lucas không khỏi nuốt nước miếng, trong lòng thầm dâng lên một sự thèm khát mãnh liệt.
Nếu trung cấp đã bá đạo thế này, thì những cấp cao hơn thì sao?
Đặc biệt là thần cấp, chẳng lẽ thực sự có bản lĩnh xoay chuyển càn khôn, một tay che trời sao?
Để ý mãi bảng giao diện hệ thống của William thì ngay khi nhìn qua bảng giao diện hệ thống của Radomir thì sáng mù mắt chó lần 2.
Tên này mặc dù kỹ năng đầu tư phân tích kinh tế cái gì đó thì không có, nhưng kỹ năng liên quan đến đánh đấm, chém g:
iết thì không thiếu.
Chỉ đếm sơ sơ thôi cũng thấy số kỹ năng Lv9 của Radomir ăn đứt William rồi.
Dù hai người có giỏi đến mấy, hay là ai giỏi hơn ai hắn không mấy quan tâm.
Hắn chỉ để ý mình là Boss mà thua thảm hại về mặt kỹ năng như vậy thì chỉ biết khóc thét.
Không sao, không sao.
Mặc dù hắn không có dàn kỹ năng dài dằng dặc hay là thông thạo bắn súng cái gì nhưng hắn có trí nhớ tương lai a.
Dù sao đây cũng là thần khí của hắn chắc không ai có đâu a?
Lucas nheo mắt nhìn vào bảng giao diện hệ thống đang lơ lửng giữa không trung.
Phần lớn các ô chức năng vẫn chìm trong màu xám xịt với biểu tượng ổ khóa lạnh lẽo, chỉ duy nhất ô cửa hàng vật phẩm giải trí là tỏa ra ánh sáng nhạt như đang mời gọi.
Hắn tò mò đưa ngón tay chạm nhẹ vào bảng hệ thống ở giữa không trung.
Đập vào mắt là một kho tàng khổng lồ, có vô số poster phim siêu phẩm từ kiếp trước làm hắn có hơi hoa mắt.
Hắn thử g Õ vào thanh tìm kiếm mấy cái tên đình đám kiếp trước như Avatar hay Avengers, kết quả hiện ra ngay lập tức.
Thậm chí, ngay cả bộ Avatar 3 mà hắn vừa kịp xem bản chiếu rạp trước khi ngỏm ở kiếp trước, hệ thống này cũng đã kịp cập nhật.
"Mẹ kiếp, cái hệ thống này còn nhanh hơn cả mấy trang web lậu nữa, chôm phim đang chiếu rạp còn nhanh hơn cả chớp mắt”
Lucas không nhịn được mà chửi thề một tiếng.
Thế nhưng, khi nhìn xuống dãy số điểm dan!
tiếng yêu cầu để đổi lấy chúng, hắn chỉ biết câm nín, lặng lẽ nuốt ngược nước miếng vào trong.
Cái hệ thống này quả thực là hiện thân của một gã tư bản hút máu a!
Nếu như việc bốc thăm ngẫu nhiên cấp thấp chỉ tốn 2.
000 điểm để ra được một siêu phẩm cấp B như Iron Man, thì trong cửa hàng, phim Iron Man nó niêm yết cái giá tận 20.
000 điểm.
Ăn dày gấp tận mười lần, đúng là chỉ có hệ thống biết đớp mà.
Lucas tặc lưỡi đầy tiếc nuối, thở dài một hơi rồi đóng.
hẳn giao diện hệ thống.
Không còn gì để làm, hắn lại mở diễn đàn chợ đào ra xem có gì mới không.
Hộp thư đến lại một lần nữa nhảy lên con số 99+ hắn kiên nhẫn sàng lọc một hồi, đa số vẫn!
những chiêu trò lừa đrảo scam rẻ tiền như cũ.
Cũng có vài người muốn bán LTC thực sự, nhưng nghĩ đến việc 9 triệu USD đang bị FBI nhòm ngó, Lucas chỉ đành ngậm ngùi khước từ.
Lướt đến mục tin nhắn bạn bè, hắn thấy jhjh 34 đã trả lời xác nhận giao địch từ tối qua.
Luca:
không chậm trễ, lập tức kết nối với gã trung gian John K để hoàn tất thủ tục.
Tiền trao cháo múc, quy trình diễn ra nhanh gọn.
8au khi xác nhận số LTC đã nằm gọn trong ví, Lucas dứt khoát tắt trình duyệt.
Liếc nhìn cái đồng hồ treo trên tường, thấy kim đồng hồ đã chỉ dữa trưa.
Cảm giác cái bụng vẫn chưa briểu tình, hoàn toàn không có cảm giác muốn ăn.
Hắn lũng thững bước xuống lầu xem lão William đã về hay chưa.
Cả căn biệt thự rộng lớn lúc này chìm trong sự tĩnh lặng đến lạ thường, khiến hắn có chút không quen.
Hắn đi dạo một vòng quanh căn biệt thự nhưng.
chẳng thấy bóng người đâu, trong lòng âm thầm chậc lưỡi.
Lão cha khờ nhà hắn chắc lại ngựa quen đường cũ, kiếm chỗ nào đó để tiêu khiển rồi.
Chắc chỉ có quán bar hay là sàn nhảy chứ có thể đi đâu chứ.
Tất nhiên hắn đã cảnh báo từ đầu rồi, nếu lão dám đụng đến chất cấm hay là dám mang một đứa con rơi con rót ở đâu về hắn chắc chắn sẽ đá lão ra khỏi nhà không thương tiếc.
Chơi gì thì chơi hắn không quan tâm, nhưng hắn không muốn có đứa em nào ở ngoài gọi hắn là anh đâu.
Kể từ khi trùng sinh đến nay, đây là lần đầu tiên Lucas cảm nhận được sự nhàn nhã đúng nghĩa.
Những ngày tháng điên cuồng xoay sở vốn liếng, cày ngày cày đêm để gom từng đồng LTC đã bào mòn sức lực của hắn đến mức cực hạn rồi.
Hắn đứt khoát lột cái áo ngoài, thoải mái nằm dài trên ghế bành giữa sân vườn phơi nắng.
Một tay cầm cuốn tiểu thuyết, một tay nhâm nhi ly nước ép trái cây mát lạnh, Lucas khẽ nheo mắt rất là hưởng thụ.
Tiếng chim hót líu lo trên vòm lá, hòa cùng ánh nắng đầu đông dịu nhẹ vỗ về làn da, cảm giác này.
Ân, quả thực chỉ có người có tiền mới hiểu được.
Đúng là sướng như tiên!
Đang đọc đến đoạn cao trào đột nhiên một tiếng động cơ xe gầm rú phá tan bầu không khí yên bình, từ xa tiến lại dừng ngay trước cổng nhà.
Lucas khẽ nhướng mày, chỗ này vốn là khu biệt thự tư nhân ở tận ngoại ô nên không có nhiều người ở làm hắn sống ở đây lâu như vậy rồi đây vẫn là lần đầu tiên hắn thấy có người.
Lucas tò mò đứng đậy, vòng ra phía trước sân xem là ai.
Đập vào mắt hắn là một chiếc Toyota Camry đời cũ làm hắn hơi bĩu môi, trong lòng lộ ra vẻ ghét bỏ rõ rệt.
Nhưng nghĩ lại, bây giờ mới là năm 2013 nên không đòi hỏi gì hơn, với lại ngay cả một chiếc xe cà tàng hắn còn chưa có, lấy tư cách gì mà chê bai người khác chứ.
Tiển bây giờ hắn đang còn hơi kẹt, nếu muốn mua luôn cái xe chắc không có đủ tiền.
Chiếc xe thuần thục đánh lái, đàng hoàng tiến vào trong sân căn biệt thự.
Cửa xe mở ra, người đầu tiên bước xuống chính là lão cha Robert.
Lucas nhìn thấy tên này thì có chút bất ngờ.
Tưởng tên này đi bar đến tối mới về, còn đang nghĩ hôm nay được yên tĩnh nghỉ ngơi một ngày trọn vẹn thì lại thấy tên ất ơ này.
Đúng là oan hồn không tan mà.
Lucas không muốn để ý tên này nữa, ngay khi nhìn sang ghế lái, ánh mắt Lucas có chút bất ngờ như thấy người ngoài hành tỉnh đáp xuống sân thượng.
William với chiều cao mét chín cùng đôi chân dài miên man chậm rãi bước xuống xe.
Ánh nắng chiều rọi lên khí chất nho nhã nhưng đầy uy áp của lão, khiến chiếc xe Camry cũ kỹ bỗng chốc như được dát vàng, sang lên gấp vài phần.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập