Chương 39: Bị hố một vố đau | Radomir trở về

Chương 39:

Bị hố một vố đau | Radomir trở về

"Ách.

chẳng phải lúc đó ta đang thiếu vốn sao?

Ta.

ta chỉ là tạm mượn đống đó để xoay xở một chút thôi a!"

Lucas biết rõ lần này mình đuối lý, thanh âm vốn dĩ không coi lão này ra gì nay bỗng thấp xuống vài tông, cố tìm một lý do nghe cho lọt tai nhưng càng nói càng thấy chột dạ.

Robert thấy đống giải thưởng, hắn coi là mạng mình đã một đi không trở lại, trong lòng đau như cắt nhưng dù hắn muốn thế nào cũng không thể lấy được về.

"Được tổi, coi như là ta xui cho chó nhai đi, nhưng tiền thì ngươi phải nhả ra!

Đưa tiền đây.

"Tiển.

tiền hiện tại không có."

Lucas nói năng có chút lắp bắp.

Hiện tại trong tay hắn không đào đâu ra nổi 20 ngàn đô tiền mặt, bảo hắn nhả tiền lúc này chẳng khác nào cắt thịt trên người hắn.

"Cái gì?

Ngươi bán sạch đống đấy của ta mà giờ nói không có tiền?"

Robert như bị dẫm phải đuôi, nhảy dựng lên gào thét.

"Ngươi bốc phét cũng phải tìm lý do nào chính đáng một chút chứ!

Không nói nhiều, trả ta 60 ngàn đô, thiếu một xu cũng không xong với lão tử đâu!

"Cái gì mà 60 ngàn?

Ngươi đi ăn cướp luôn cho rồi!"

Vừa nghe đến con số cắt cổ kia, chút hối lỗi cuối cùng trong lòng Lucas bay sạch sành sanh.

Hắn trổ mắt, giọng cao vrút đầy phẫn nộ.

"Đống sắt vụn đó ta bán hết mới thu về chưa đầy 30 ngàn đô, ngươi lấy tư cách gì đòi tận 60 ngàn?"

"Ngươi.

ngươi nói cái gì?

Bán hết mà chỉ được 30 ngàn?"

Robert nghe xong suýt chút nữa thì ngất xỉu, lão đập tay bôm bốp vào ngực, gào thảm thiết như thể không tin vào tai mình.

"Thằng nhóc phá gia chi tử này!

Ngươi có biết trong đó có một tượng vàng Oscar không?

Ch riêng cái đó đem đấu giá cũng thừa sức vượt qua con số 20 ngàn rồi!

Ngươi bị người ta lừa rồi, đồ ngu!"

Lucas nghe lão già gào rú, thì mới như thể được sáng tỏ.

“Mẹ kiếp, hóa ra tên chủ tiệm cầm đồ kia dám ăn chặn của ông đây?

Kẻ xót xa nhất lúc này không còn là Robert nữa mà chính là Lucas, dù sao đó đều là tiền của hắn a!

"Ta không cần biết ngươi có bị lừa hay không!

Mau đưa tiền đây!"

Robert vẫn quyết bám chặt không buông.

"Không có tiền!

Nếu ngươi cứ đòi 60 ngàn thì thà ngươi đem ta đi bán luôn cho rồi!"

Lucas dứt khoát giở trò chí phèo, nhất quyết không nhả tiền ra.

Đùa gì chứ tiển vào tay hắn rồi còn đòi trả lại, mơ à.

"Ngươi còn định diễn kịch đến bao giò?

Tiền lương năm cho gã William kia chắc chắn phải lên tới hàng trăm ngàn đô, vậy mà giờ ngươi nói không có nổi vài chục ngàn trả nợ?

Ngay cả chó cũng không tin."

Câu nói này của Robert chẳng khác nào một chiêu khống chế cứng, khiến Lucas dù muốn giải thích cũng không biết giải thích thế nào.

Chẳng lẽ lại nói gã quản gia này là do hệ thống tặng không, không tốn một xu tiền lương?

Nói ra chắc chắn người ta sẽ bảo hắn không phải kẻ điên thì cũng là thằng tâm thần.

"Cái.

cái đó."

Lucas mắt đảo liên hồi, lắp ba lắp bắp không thành câu.

Thấy lần này hắn không đưa ra câu trả lời thỏa đáng, tên này chắc chắn không cho hắn đi thì chỉ có thể nói thẳng.

"Ta nói thật, hiện tại dòng tiền của ta đang kẹt.

Coi như.

coi như ta nợ ngươi đi, được chưa?

Nhìn bộ dạng ngạo kiểu dù biết mình sai nhưng nhất quyết không chịu cúi đầu nhận lỗi của Lucacs, Robert lải nhải một hồi thấy đối phương đúng là đã cạn túi, lão chỉ đành hậm hực chấp nhận cho hắn nợ, trong lòng âm thầm tính nên cho lãi bao nhiêu là hợp lý.

Được thôi, coi như lão tử đại phát từ bi, có lòng.

tốt cho ngươi nợ vậy.

Robert trưng ra bộ dạng tình cha ấm áp, thở dài một tiếng đầy bao dung rồi vỗ vãi Lucas như thể lão là người cha vĩ đại nhất thế gian.

Thế nhưng, nếu không phải thấy lão đang vừa cười hì hì vừa mượn máy tính hắn gõ lạch cạch, soạn sẵn một bản hợp đồng nợ thì hắn đã thực sự tin vào cái diễn xuất đó rồi.

Đã vậy trong hợp đồng còn tính lãi suất theo ngày nữa!

Đúng là tình cha nghĩa mẹ cảm động thấu trời xanh mà.

Lucas biết nếu hôm nay mình không đặt bút ký, lão già này chắc chắn sẽ lẽo đẽo lải nhải theo hắn không tha.

Cuối cùng, hắn đành nghiến răng nghiến lợi, đặt bút ký vào.

Robert thấy chữ ký đã thành thì lập tức hớn hở ra mặt.

Làm sao không vui cho được?

Chỉ riêng tiền lãi lão tính toán cũng đủ để lão ăn no phè phỡn cả tháng trời.

Lão này ăn lãi còn cắt cổ hơn cả ngân hàng thì làm sao hắn không tức chứ.

Lucas thầm mắng trong lòng, hắn vốn là kẻ chuyên kiếm lời trên xương máu người khác, nay lại bị chính lão cha ruột hố một vố đau như vậy thì nuốt không trôi.

Quả nhiên là con nhà tông không giống lông cũng giống cánh, trước mặt tiền bạc thì tình cốt nhục cũng chỉ là mây khói.

Boss, ngài Robert, bữa tối đã chuẩn bị xong.

Tiếng của William vang lên phá tan bầu không khí nợ nần.

Robert lúc này như đứa trẻ vừa được quà, nhảy chân sáo vào bàn ăn, cứ như thể kẻ vừa khóc lóc đập đầu đòi nợ ban nãy không phải là lão.

Ngược lại, Lucas vừa bị trống tiền một khoản thì nhìn bàn sơn hào hải vị mà cảm thấy nuốt không trôi.

Mặc dù hắn nhất quyết không trả 60 ngàn đô, sau một hồi mặc cả thì chốt hạ ở mức giá là 40 ngàn, nhưng cái cảm giác bị vặt lông.

vẫn khiến hắn không nuốt trôi miếng nào.

Đúng lúc Lucas đang nhai thịt với vẻ mặt đưa đám, tiếng chuông cửa bất chợt vang lên phá vỡ sự yên tĩnh.

William dừng ngay động tác cắt thịt, cúi người xin phép rồi điềm tĩnh ra ngoài xem là ai.

Lucas hơi nhướn mày, không biết giờ này còn ai tìm đến nhưng cũng không mấy để ý.

Hắn ngồi ở đầu bàn, ánh mắt cứ thể nhìn thẳng hướng ra phía cửa.

Chỉ miễn cưỡng nghe thấy ở ngoài cửa là tiếng hai người đối thoại, tiếng đóng cửa cạch một cái khô khốc, sau đó là tiếng bước chân nặng nể, đầy lực lượng tiến vào bên trong.

Boss.

Hai bóng người bước vào tầm mắt.

Radomir lúc này đã trút bỏ bộ đồ rằn rỉ qruân đội, thay vào đó là một chiếc áo ba lỗ trắng đơn giản.

Nhìn qua thì chẳng khác gì mấy ông chú ngồi quán bia vỉa hè, nhưng điểm khác biệt nằm ở chỗ người ta là tám múi dồn một, còn gã này lại sở hữu những khối cơ bắp cuồn cuộn như đi tạc, tỏa ra khí thế áp đảo.

Ngươi đến rồi sao?

Ta cứ tưởng ngươi sẽ không về đây nữa chứ.

Chả lẽ ngươi suy nghĩ lại rồi, muốn ở lại đây sao?"

Lucas thấy người đến thì có chút kinh ngạc.

Quả thực, việc có thêm một đại tướng như Radomir khiến hắn đôi lúc vẫn chưa kịp thích nghi.

Báo cáo Boss, nhiệm vụ ngài giao tôi đã hoàn thành xong xuôi.

Tiện đường nên.

đến giao phó kết quả trước.

Radomir không hề khách khí, gã trực tiếp kéo ghế ngồi xuống cạnh Robert, thản nhiên nhận lấy đĩa bò áp chảo từ tay William.

Bình thường William luôn nấu dư khẩu phần để đề phòng, và số đồ thừa đó thường chui hết vào bụng Robert.

Thấy có người mới đến chia sẻ miếng ăn, Robert mặc dù muốn ăn nhưng có thể nhịn.

Nhìn cánh tay núc ních toàn thịt của mình rồi nhìn sang cánh tay như chân voi của đối phương, hắn chỉ biết thở dài.

Nhìn tên hộ pháp mới đến này, lão chỉ dám khép nép gật đầu chào hỏi.

Radomir ngồi đó lù lù như một ngọn núi nhỏ, tỏa ra sát khí nồng nặc khiến không khí đông cứng lại.

Boss, vị này là.

.."

Radomir ánh mắt lướt qua Robert đang run rẩy ngồi ở bên cạnh, thắc mắc hỏi.

Đây là cha ta, ngươi cứ gọi lão là Robert là được."

Nghe Lucas giới thiệu, Radomir gật đầu ra vẻ đã hiểu.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập