Chương 40:
Như quen đã lâu | Thư phòng
"Dù sao hôm nay cũng là ngày đầu gặp mặt, Boss có muốn làm một ly không?
Đây là loại rượu danh bất hư truyền ở quê hương tôi đấy."
Dứt lời, gã lôi từ đâu ra một chai Vodka cỡ đại, rầm một tiếng đập mạnh lên bàn gỗ.
Vẻ mặt gã uy nghi, ánh mắt sắc lẹm liếc nhìn một vòng quanh bàn ăn.
Cái tư thế này, người ngoài nhìn vào còn tưởng gã mới là ông chủ chứ không phải Lucas.
Ngoại trừ William vẫn giữ được vẻ thản nhiên nho nhã, cả Lucas lẫn Robert đều bị một màn.
hào sảng đến mức thô bạo này dọa cho giật mình.
Lucas dù sao cũng mang danh là người đứng đầu, dù trong lòng có chút chấn động nhưng, ngoài mặt vẫn bất động thanh sắc, giữ vững phong thái.
Ngược lại, Robert tuy bị dọa đến mức suýt rơi cả nữa, nhưng vừa nghe thấy chữ rượu, nước miếng đã bất giác chảy ra rồi.
"Khụ khụ.
ta, ta có thể nếm thử một chút chứ?"
Robert nhìn chai Vodka mà thèm đến nhỏ đãi, nhưng vì e sợ người trước mặt nên không.
dám tùy tiện như mọi khi, chỉ dám dè dặt lên tiếng.
Radomir không trả lời ngay, gã quay sang nhìn Lucas với ánh mắt dò hỏi.
Dù sao quy tắc ngầm của lính đánh thuê là phải kính người cầm đầu trước, Boss không gật đầu, kẻ khác đừng hòng chạm vào chén rượu.
"Ta không uống, các ngươi cứ tự nhiên, không cần phải câu nệ với ta."
Lucas phất tay, tỏ ý cho phép.
Radomir thấy Boss khước từ liền không hỏi lại, gã đưa mắt nhìn sang William đang ngồi bên trái.
Vị quản gia này vẫn đang chậm rãi dùng khăn lau miệng, bộ dáng thanh tao thoát tục, rõ ràng là tò ý không muốn.
Cuối cùng, ánh mắt Radomir dừng lại trên người Robert đang nhìn chai rượu như chuột thất phô mai, đôi mắt lấp lánh hai chữ muốn thử to đùng.
"Chậc, cực phẩm thế này mà không ai biết thưởng thức sao?
Được rồi, nếu không ai muốn th hai chúng ta làm vài ly đi!"
Radomir vận lực vào cánh tay cuồn cuộn gân xanh, chỉ rắc một tiếng nhẹ nhàng đã vặn tung nắp chai.
Gã cầm lấy chiếc ly pha lê trước mặt, dứt khoát rót đầy.
Dòng chất lỏng màu cam nhạt sóng sánh chảy vào ly, dưới ánh đèn chùm vàng rực trên trần nhà, ly rượu như đang phát ra ánh sáng mê hoặc, tỏa ra hương nồng cay nồng nặc cả gian phòng.
"Chậc, rượu này quả thực rất thơm a!
Loại này chắc chắn là hàng xách tay cực phẩm đúng không?"
Robert đón lấy ly rượu, tham lam hít hà một hơi thật sâu, gương mặt lộ rõ vẻ thỏa mãn tột độ.
Lão nhấp từng ngụm nhỏ, để chất lỏng nồng nàn lan tỏa khắp khoang miệng rồi mới lên tiếng cảm thán.
"Ở cái đất Mỹ này, ta không dám khoe khoang chứ rượu gì mà chẳng nếm qua, nhưng đây vẫn là lần đầu tiên được thấy loại Vodka có hương vị đặc biệt thế này.
"Hừm, xem ra nhãn quang của ngươi cũng khá đấy.
Đây quả thực không phải loại hàng trôi nổi bán ngoài chợ đâu."
Radomir dốc một hơi cạn sạch nửa ly, cảm nhận dòng hỏa tuyến chảy rực qua thực quản khiến gã sảng khoái thở hắt ra một hoi.
Vẻ mặt nghiêm nghị lạnh lùng như đá mọi ngày bỗng chốc giãn ra, gã cười khà khà, bàn tay hộ pháp vỗ bôm bốp vào vai Robert khiến lão già suýt chút nữa là sụp xuống bàn.
"Lâu rồi ta mới gặp được người biết thưởng thức như vậy!
Uống đi, uống nhiều vào, thứ này ta có cả kho.
Đêm nay không say không về!
"Vậy thì ta không khách khí nữa a!
Lần sau cứ đến tìm ta, ta mời ngươi đi nếm thử hết rượu ngon của cái New York này a."
Robert ban đầu còn e sợ con gấu xám này, nhưng khi chất cồn ngấm vào huyết quản, lòng dũng cảm của lão bỗng tăng vọt.
Robert cười hà hà, liên tục giục Radomir rót đầy ly, cứ một miếng thịt bò lại đi kèm một hớp rượu mạnh, cuộc sống tựa như lên đến tiên cảnh.
Lucas ngồi ở đầu bàn, nhìn hai kẻ vừa mới gặp nhau chưa đầy một nén nhang đã như huyn!
đệ chí cốt, bá vai bá cổ thân thiết thì chỉ biết câm nín.
Trong lòng thầm nghĩ tưởng uống rượu là hay sao?
Hứ, ta đây không uống rượu nhưng có thể uống Coca a!
Lucas cầm lon Coca nốc ừng ực một hơi hết sạch nửa lon, thở hắt ra một hơi đầy sảng khoái.
Mấy ngày này không biết vì thức đêm lâu ngày sinh bệnh hay sao mà hắn cứ động đến chất cồn là dạ dày đau quằn quại, chắc mấy ngày này phải dành chút thời gian đi bệnh viện kiểm tra toàn thân mới được.
Dù sao hắn cũng không muốn c:
hết sớm vì bệnh đâu.
Vừa thấy hắn dùng xong phần cá hồi nướng, William đã vô cùng tỉnh tế tiến đến hỏi khẽ.
Thấy Lucas gật đầu, vị quản gia vạn năng lập tức vào bếp lấy thêm một phần nóng hổi đặt trước mặt hắn.
Bữa tối kéo dài hơn nửa giờ đồng hồ, phần lớn đồ ăn trên bàn đều bị hố đen mang tên Radomir và Robert nuốt chửng.
Hai tên này sau khi ăn dường như đã thiết lập một mối quan hệ đồng chí mới, uống đến mứ quên cả trời đất.
Vẻ mặt nghiêm nghị, sát khí đằng đằng của Radomir lúc mới bước vào phòng giờ đã bay sạch theo hơi rượu.
Cả hai cứ thế vui vẻ bàn trời tán đất.
Lão già Robert thì càng uống càng mơ màng, rượu vào lời ra, bắt đầu lảm nhảm kể lể đủ thứ chuyện trên đời.
Thậm chí, lão còn không ngần ngại lôi cả chuyện Lucas hồi nhỏ đái dầm rồi khóc ra kể.
Lucas nghe xong mà gân xanh trên trán nổi lên cuồn cuộn, nghiến răng ken két.
Trong lòng thầm thể đợi sau này lão nổi tiếng thành đại minh tỉnh, hắn chắc chắn sẽ tung hết đống hắc lịch sử lên mạng cho lão biết tay!
"Ăn xong cả rồi chứ?
Radomir, ngươi cùng ta lên thư phòng một chuyến."
Dưới lầu, Robert không biết đã nốc bao nhiêu rượu mà giờ đây đã gục đầu xuống bàn, tiếng ngáy
"o o"
vang lên đều đặn.
William bắt đầu lặng lẽ thu dọn bát đĩa, chỉ có Radomir là sắc mặt hơi ửng hồng, ánh mắt màu vàng kim vẫn giữ được sự tỉnh táo, hoàn toàn không có chút dấu hiệu nào là việc bị cơn say chế ngự.
Đúng là gấu xám nước Nga có khác, tu Vodka như uống nước lã mà thần trí vẫn vững như bàn thạch.
Lucas thầm ghen tị với cái dạ dày sắt đá của tên này, hắn đứng đậy, ra hiệu cho Radomir r Ổi sải bước lên lầu.
Còn lão già Robert thì cứ mặc kệ nằm đó, lát nữa William dọn dẹp xong tự khắc sẽ lôi lão vàc phòng.
Trên thư phòng, bầu không khí yên tĩnh hoàn toàn khác biệt với sự hỗn loạn dưới lầu.
Căn phòng được bài trí theo phong cách Tây Âu cổ điển, toát lên vẻ hài hòa tràn đầy vẻ học thức.
Hai bên tường là những dãy giá sách gỗ cao chạm trần, xếp đầy những pho sách về kinh tế v mô, xã hội học đủ loại.
Nhìn thì rất hoành tráng đấy nhưng bảo hắn đọc thì đừng có mơ.
Chỉ cần nhìn bốn chữ kinh tế vĩ mô thôi mà nổi hết da gà, nghĩ đến mấy năm học cao học ở kiếp trước hắn phải học đến c-hết đi sống lại thôi mà bủn rủn tay chân.
Chính diện cửa vào là một chiếc bàn gỗ lớn uy nghiêm, phía sau là lớp cửa kính sát đất khổng lồ.
Từ đây nhìn xuống, có thể thu trọn cảnh sắc núi non và ánh đèn lung linh của thành phố xa hoa phía dưới.
Nếu là ở kiếp trước, chỉ cần đứng đây chụp vài tấm ảnh, chèn thêm đoạn nhạc edit giật giật rồi ghi tiêu đề là trời lạnh rồi cho Tô thị phá sản đi chắc chắn sẽ nổi tiếng.
Đúng kiểu tổng tài nhìn xuống thành phố mà.
Lucas ngồi xuống chiếc ghế xoay da cao cấp, ngón tay thon dài gõ nhịp nhàng lên mặt bàn gỗ.
Hắn quan sát người đàn ông trước mặt.
"Boss, hiện tại tôi chỉ có thể điều tra rõ Jamie Dimon và Ethan Valro.
Còn những cái tên trên sàn giao dịch kia phần lớn đều là danh tính ảo, một mình tôi muốn truy vết trong thời gian.
ngắn là điều bất khả thi."
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập