Chương 41: Điều tra | Bắt nạt

Chương 41:

Điểu tra | Bắt nạt

Lucas gật đầu, không chút bất ngờ.

Dù sao thì bảng kỹ năng của Radomir thiên về á-m s-át ví sinh tồn, bảo gã đi đò tìm John K hay Jhjh 34 trên không gian mạng chẳng khác nào bảo gấu đi thêu hoa dệt gấm.

Thế nhưng với Jamie và Ethan thì lại khác, hai kẻ này vốn là những nhân vật khá là nổi tiếng trong giới tài chính, chỉ cần dụng tâm một chút là có thể đào xới đến tận gốc rễ ba đòi.

Radomir lôi từ trong ba lô tùy thân ra một xấp tài liệu dày cộp, cung kính đặt trước mặt Lucas.

Hắn cầm lấy, lật xem từng trang, ánh mắt lướt nhanh qua từng chữ một.

Đa phần đều là những thứ hắn đã nắm được từ kiếp trước hoặc có thể tra cứu sơ bộ trên mạng, nhưng khi đọc đến phần giới thiệu gia đình của Jamie, chân mày hắn khẽ nhướng lên đầy kinh ngạc.

"Lão cáo già Jamie kia thật sự chỉ có một vợ một con thôi sao?

Chẳng lẽ người giàu như lão lại không có mấy đứa con rơi con rớt ở bên ngoài hay là bé ba bé tư nào sao?"

Lucas nheo mắt, trong lòng tràn đầy vẻ tò mò.

Ở cái giới thượng lưu đầy tẫy dục vọng này, có tên nhà giàu nào mà không có năm thê bảy th-iếp chứ?

Ngay cả lão cha hắn dù đã có hắn mà đêm nào cũng vài em, nếu không phải lão hết tiền chắc còn chơi bạo hơn nữa.

May mắn ngoài hắn ra lão Robert không có đứa con nào khác, nhưng lão Jamie kia chắc con ngoài chẳng phải nên nhiều như quân Nguyên sao?

Nhìn bản báo cáo sạch sẽ đến mức phi thực tế này, hắn quả thực cảm thấy có chút khó tin.

"Mấy chuyện trăng hoa đó tôi không rõ vì thời gian điều tra quá ngắn.

Nhưng với thời gian gấp rút như vậy tôi chỉ điều tra được lão ta hiện có một vợ và một cô con gái vừa tròn mười tám tuổi vào ngày hôm qua.

Hiện tại, thông tin công khai chỉ có bấy nhiêu thôi."

Radomir, gương mặt vẫn còn hơi ửng hồng vì men rượu, trầm ngâm một lát rồi bổ sung.

"Tuy nhiên, theo sát một ngày, tôi thấy gia đình ba người này vô cùng hòa thuận, không.

giống như đang diễn kịch.

Nếu nói lão ta có nhân tình bên ngoài, e là không phải.

"Thứ càng có vẻ không thể, lại càng dễ xảy ra nhất."

Lucas lật tập hồ sơ, dừng lại ở tấm hình một cô gái tẩm mười chín đôi mươi.

Trong ảnh, cô gái có mái tóc vàng kim búi cao kiêu sa, đôi môi nhỏ nhắn chúm chím, làn da trắng sứ mịn màng như búp bê đang nở một nụ cười rạng rõ.

Dù đây rõ ràng là ảnh chụp trộm từ xa, độ phân giải không cao, nhưng khí chất thoát tục kia vẫn khiến Lucas thoáng chút thất thần.

"Đây là Emma, cô con gái nhỏ duy nhất của Jamie, hiện đang theo học tại đại học MIT danh giá.

Hiện cô ta không sống cùng cha mẹ mà thuê nhà ở riêng cùng bạn bè bên ngoài khuôn viên trường.

Hiện tại vẫn chưa có bạn trai.

"Uy, dừng lại!

Ngươi không cần phải mô tả kỹ đến vậy đâu!"

Thấy Radomir có xu hướng định bóc tách xem cô nàng thích màu gì, cỡ giày bao nhiêu, Lucas vội vàng giơ tay ra hiệu cắt ngang.

Đúng lúc này, William sau khi thu dọn xong bãi chiến trường dưới lầu cũng đã bước vào thu phòng.

Lão lặng lẽ đứng cạnh Radomir, bình tĩnh cầm lấy tập tài liệu từ tay Lucas lật xem.

"Wnlliam, ngươi thực sự tin rằng kế hoạch đó sẽ thành công sao?"

William thấy Lucas hỏi thì đẩy nhẹ gọng kính, giọng nói điềm tĩnh không chút do dự nói.

"Tôi nghĩ đó là hạ sách tốt nhất lúc này rồi thưa boss."

Lucas gõ nhịp ngón tay lên mặt bàn, hít sâu một hơi TỔi xoa xoa vầng trán nhức nhói có chút đau nhức.

"Được tồi, cứ quyết định như vậy đi.

Nhưng vấn để là ai sẽ đi a?"

Dứt lời, một bầu không khí kỳ quặc bao trùm thư phòng.

Lucas nhìn William, William nhìn Radomir.

Ngươi nhìn ta, ta nhìn ngươi, cuối cùng cả bốn con mắt đều đồng loạt đổ đồn vào vị Boss trẻ tuổi đang ngồi trên ghế.

"Uy!

Đừng nói là định để ta ra mặt đấy nhé?"

Chiểu ngày hôm sau, tại Cambridge, bang Massachusetts, Hoa Kỳ.

Ngay trước cổng đại học MIT hào hoa.

"Emma, cậu có muốn đi cùng tụi này ghé qua trung tâm thương mại mới khánh thành bên kia không?

Nghe nói hôm nay có thương hiệu trà sữa mới mở đấy, chúng ta định qua đó uống thử."

Một nhóm nữ sinh trẻ trung bước ra từ cổng trường, dẫn đầu là một cô gái với mái tóc vàng rực rỡ dưới ánh hoàng hôn.

Người đó chính là Emma Diamond.

"Thôi, hôm nay mình thấy hơi mệt, mọi người cứ đi chơi đi.

Có gì lát nữa lúc về tiện đường mua giúp mình ít thuốc cảm là được.

"Vậy cậu về nghỉ sớm đi, chắc tại mấy nay mặc phong phanh quá đấy.

Cứ yên tâm về đi, lát mình mang thuốc qua cho.

À đúng rổi, ở trong tủ lạnh có sẵn gà nướng mình mua sẵn sáng nay đấy, ăn xong uống thuối rồi ngủ một giấc cho khỏe."

Trước cổng ngôi trường đại học MIT uy nghiêm, cô gái với làn da trắng sứ và đôi mắt xanh thẳm đứng lặng lẽ nhìn đám bạn khuất dần sau dòng người, rồi mới mệt mỏi xoay người rời đi.

Từ trường về căn hộ thuê riêng vốn không quá xa, bình thường chỉ mất khoảng 30 phút đi bộ.

Thếnhưng hôm nay, từng bước chân trở nên nặng trĩu như đeo chì.

Ánh chiều tà hắt lên khuôn mặt Emma khiến làn da vốn dĩ đã trắng nay lại càng thêm tái nhợt, một vẻ đẹp yếu ớt, thiếu sức sống đến nao lòng.

Khu vực này tuy thuộc trung tâm thành phố, nhưng vì tiết học chuyên ngành kéo dài quá muộn nên đường phố bỗng chốc trở nên hiu quạnh lạ thường.

Emma đưa mắt tìm kiếm một hồi nhưng chẳng thấy bóng dáng một chiếc taxi nào, đành phả cuốc bộ về nhà.

Đầu óc nàng càng lúc càng choáng váng, tầm nhìn bắt đầu nhòe đi, phải bám vào tường mới gượng đứng vững được.

Khi đi ngang qua một con ngõ nhỏ, chẳng hiểu ma xui quỷ khiến thế nào, nàng lại lết từng bước rẽ thẳng vào trong đi lối tắt.

"Đi đâu mà vội vàng thếem gái?

Dừng lại chơi với các anh một chút đã chứ."

Mới đi chưa được một nửa ngõ, đột nhiên mấy gã tóc xanh tóc đỏ từ trong bóng tối không biết từ đâu đi ra cản đường.

Emma bị chặn bỗng khựng lại, định quay đầu bỏ chạy thì phát hiện phía sau cũng đã bị bao vây từ lúc nào.

Trái tìm bông thắt lại, nỗi sợ hãi bắt đầu xâm chiếm lấy tâm trí.

"Các.

các người định làm gì?

Tôi là sinh viên trường MIT đấy!"

Emma run rẩy tựa lưng vào bức tường lạnh lẽo, đôi bàn tay run bần bật cố lấy chiếc điện thoại trong túi ra định gọi điện cầu cứu thì một gã tóc vàng dẫn đầu đã lao tới, đẩy mạnh nàng vào tường rồi giật lấy chiếc điện thoại ra, ném thẳng xuống đất.

Trên màn hình chỉ kịp hiện lên danh bạ, chưa kịp nhấn nút gọi thì đã bị một gã khác dẫm mạnh.

Tiếng rắc khô khốc vang lên, chiếc điện thoại trực tiếp vỡ nát thành từng mảnh.

"Sinh viên trường danh tiếng thì sao chứ?

Các anh đây chính là đến vì cô em đấy!

"Đại ca, chi bằng chúng ta trực tiếp làm nó ở đây luôn đi, rồi quay chp lại tống tiền lão cha nó.

Em nghe nói con nhỏ này là tiểu thư cành vàng lá ngọc, giá trị không nhỏ đâu!"

Một tên đàn em đứng phía sau nhìn khuôn mặt xinh đẹp đầy vẻ yếu ớt của Emma mà thèm thuồng, cười khà khà đầy khả ố, tay lăm lăm chiếc điện thoại mở sẵn chế độ quay phim.

"Cô em này nhìn đúng là ngon thật.

Đểanh đây nếm thử vị sinh viên đại học hàng top xem nó có mùi vị thế nào nào!"

P/s:

hú hú khẹc khẹc, bắt đầu vào nội dung chính rồi, mọi người đọc được đến đây thì cho tô xin 1 để cử + 1 đánh giá nhé.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập