Chương 44:
Cầu xin | Giết người
Wiliam từ ghế lái bước xuống, cung kính vòng ra phía sau mở cửa cho Lucas.
Hai người mộ trước một sau tiến về phía nhà kho.
William chỉ cần đẩy nhẹ, cánh cửa gỗ nặng nề đã rên rỉ mở ra một khe hở, ánh đèn leo lét bêr trong hắtra ngoài một thứ ánh sáng lửa bập bùng ma mị, đầy âmu.
Bên trong, đám lưu manh tóc xanh tóc đỏ hồi chiều nay giờ đã bị trói chặt như những cái bánh tét.
Mặt mũi tên nào tên nấy bầm dập, sưng vù, máu me be bét, hơi thở đứt quãng trông vô cùng thê thảm.
"Boss, ngươi đến rồi.
Mấy tên này ngài định xử lý thế nào?"
Radomir ngồi vắt vẻo trên một ổ rơm gần đó, tay mân mê thanh sắt, miệng phì phèo điếu xì gà, trông gã lúc này chẳng khác nào.
mấy tên m:
afia thập niên trước bước ra từ phim ảnh cả.
"Ngươi làm cái này không bị ai chú ý đấy chứ?
Đừng để cảnh sát đến đây túm gọn cả ổ, lúc đó thì phiền phức to."
Lucas bình tĩnh bước vào trong, ánh mắt quét qua đám người đang nằm rên rỉ.
Tên đầu vàng dẫn đầu lúc trước giờ đây b-ị đánh đến mức không ra hình người, răng rụng lả tả, bị ném vào góc nhà như một con gà đợi ngày lên thớt.
Thấy Lucas xuất hiện, hắn ú ớ định cầu xin nhưng dây thanh quản dường như đã bị tổn thương, không thốt nên lời.
"Boss cứ yên tâm.
Ngài nghĩ một lính đánh thuê như tôi lại phạm phải sai lầm sơ cấp như vậy sao?"
Radomir rít một hơi xì gà rồi nhà ra làn khói trắng đục, gương mặt gã trở nên uy nghiêm tàn nhẫn.
Hắn không để tâm Lucas hỏi câu ngây ngô như vậy mà dùng chiếc ủng qruân đội nện thẳng xuống đầu tên tóc vàng, ép hắn phải ngẩng khuôn mặt đầy máu lên.
"Đừng mà.
xin tha cho tôi.
Tôi đã làm đúng như lời ngài dặn bắt con nhỏ đó lại quay clip rồi mà.
xin tha cho tôi đi.
.."
Radomir không thèm đáp lời, gã rít nốt hơi cuối cùng rồi phả thẳng khói vào mặt tên đầu vàng.
Ngay sau đó, gã lạnh lùng dí thẳng đầu thuốc cháy đỏ rực vào hốc mắt tên kia, mặc kệ tiếng gào khóc thảm thiết vang vọng cả gian nhà kho.
Chứng kiến cảnh tượng máu me đầy b-ạo Lực này, Lucas cảm thấy sống lưng lạnh toát, cơ thể không tự chủ được mà lùi lại một bước, ánh mắt có chút né tránh.
"Vậy.
vậy thì nhanh chóng dọn dẹp sạch sẽ đi.
Đừng để lộ cái gì để ai nắm đằng chuôi."
Lucas thở ra một hơi cho bình tĩnh lại, không muốn ở lại cái nơi này thêm một giây nào nữa.
Nhưng ngay khi hắn vừa định quay lưng bước ra xe, giọng nói trầm đục của Radomir đã ké‹ hắn lại.
"Boss, ngài hiện tại đã là người đứng đầu.
Tương lai ngài sẽ còn phải chứng kiến những cản!
tượng kinh khủng hơn thế này gấp trăm lần.
Radomir ngồi xổm xuống, giọng nói âm trầm không nhìn Lucas.
Khuôn mặt đầy ghét bỏ nắm tóc tên đầu vàng nhấc lên, dùng con dao qruân điội không chút do dự cắm thẳng vào trong mắt đối phương.
Khuôn mặt lạnh lẽo bị máu bắn vào làm tên này nhìn vào càng thêm kinh khủng.
“Đây mới chỉ là một bài học vỡ lòng đơn giản nhất mà thôi, ngài bắt buộc phải vượt qua được tâm lý này nếu muốn bước tiếp."
Radomir tựa như một con ác quỷ đang thì thầm bên tai, lời nói của gã khiến bước chân của Lucas như bị đóng đinh tại chỗ, không thể nhích thêm dù chỉ một phân.
Sau khi bước vào con đường này.
hắn đã tự hiểu rõ, ở cái thế giới cá lớn nuốt cá bé này, muốn đứng vững trên đỉnh cao mà đôi tay không nhuốm máu là chuyện hoàn toàn không thể.
Nhưng hắn lại không ngờ chuyện này lại đến nhanh như vậy, làm hắn chưa kịp chuẩn bị tin!
thần.
"Boss, chuyện này sóm muộn gì ngài cũng phải đối diện thôi.
Muốn trốn tránh là điều không thể."
Radomir bình tĩnh rút cây dao thụy sĩ từ trong mắt tên đầu vàng ra, nhìn dòng máu đỏ đưới ánh lửa đỏ rực như những viên minh châu nhỏ lỏng tỏng xuống đất.
Thanh âm bình thản đến lạnh lẽo như thể chuyện đó là điểu hiển nhiên.
Hắn bồi thêm một câu không chút cảm xúc nào.
"Chỉ là nhắm mắt bóp cò thôi.
Đúng vậy, ngài chỉ cần nhắm mắt lại.
đúng rồi, chỉ cần nhắm mắt, mọi thứ coi như chưa từng tồn tại."
Radomir ném tên đầu vàng qua một bên, phủi phủi tay tỏ vẻ đầy ghét bỏ.
gã sải bước đến bên cạnh Lucas.
Từ bên hông rút ra một khẩu súng lục đen ngòm, lạnh lẽo, trực tiếp nhét vàc bàn tay đang run rẩy của Lucas rồi siết chặt lấy.
"Hít sâu vào, rồi thở ra.
Đúng rồi.
Cứ như vậy."
Radomir thì thầm như rắn độc ở bên tai, gã cầm lấy tay Lucas từ từ hướng họng súng đen ngòm về phía đầu tên tóc vàng.
"Nhắm mắt lại đi.
chỉ cần một cái nhấp ngón tay tất cả sẽ biến mất cả thôi."
Thấy Lucas nắm chắc súng rồi Radomir mới từ từ buông tay ra, lùi sang một bên như đang xem kịch.
"Đừng.
tôi cầu xin ngài!
Nhà tôi còn mẹ già con thơ phải nuôi.
Tôi.
tôi có thể trả lại tiền!
Xin đừng giết tôi!"
Tên tóc vàng mặc dù mắt b:
ị điâm một lỗ sâu hoắm, máu từ cái lỗ bên trong điên cuồng chảy ra.
Nhìn họng súng đen ngòm chỉ vào mình mà thân dưới không tự chủ được, chất lỏng màu vàng khai nồng chảy ra thấm ướt một mảng đất lớn.
Lucas nắm chặt thân súng bằng cả hai tay, sự run rẩy truyền từ lồng ngực ra đến đầu ngón tay.
Hắn nhìn chằm chằm vào gã đàn ông đang hèn mọn quỳ dưới chân, ngón trỏ đặt trên cò súng nhưng dường như nặng ngàn cần, không tài nào bóp xuống được.
Ngay khi Radomir bắt đầu mất kiên nhẫn, định bước lên tước súng để tự mình ra tay thì William đột ngột vươn tay chặn gã lại.
"Ngươi cản ta làm cái gì?
Để ta lên cho một phát có phải xong luôn không?"
Radomir đột nhiên bị cản lại thì khó hiểu.
William vẫn giữ đôi mắt thâm trầm dõi theo bóng lưng của Lucas, giọng nói không chút gợn sóng.
"Ngươi cứ nhìn cho kỹ đi.
Boss chắc chắn sẽ không làm chúng ta thất vọng đầu."
Radomir lộ vẻ nghi hoặc, nhưng nhìn thấy ánh mắt của William, gã cũng chỉ đành hừ lạnh một tiếng, dừng lại quan sát diễn biến tiếp theo.
Không khí trong nhà kho dường như đông đặc lại, chỉ còn lại tiếng thở đốc sen lăn tiếng rên rỉ cầu xin.
Bàn tay Lucas nắm chặt cán súng đến trắng bệch, từng sợi gân xanh nổi lên cuồn cuộn như những con rắn nhỏ dưới lớp da.
Hắn dồn toàn lực hít một hơi thật sâu, cố gắng đè ép sự run rẩy đang trực chờ bùng nổ trong lồng ngực xuống.
Hắn nhắm nghiền hai mắt, ngón trỏ vô thức siết mạnh.
"Đoàng"
Tiếng súng khô khốc vang dội khắp không gian nhà kho, chấn động đến mức khiến bụi trần trên mái nhà rơi xuống là tả.
Khi Lucas mở mắt ra, đập vào mắt là làn khói súng xám xịt còn chưa tan hết.
Tên tóc vàng vừa rồi còn gào khóc, giờ đây chỉ còn là một cái xác lạnh lẽo nằm gục trên vũng máu, khuôn.
mặt vặn vẻo kinh hoàng tột độ.
Giữa trán hắn xuất hiện một lỗ đạn đen ngòm, máu đỏ sẫm từ đó tuôn ra không ngừng nhuộm đỏ cả khoảng đất xung quanh.
Đám đàn em bị trói bên cạnh mặt mũi đã tái xanh không còn giọt máu.
Chúng điên cuồng lù lại phía sau nhưng chân bị xích chặt khiến mọi nỗ lực đều trở nên vô vọng.
Những tên ngồi gần đó bị máu bắn lên mặt, cả người run bần bật như cầy sấy, cổ họng nghẹr đắng không thốt nên lời.
Nhìn cảnh tượng huyết tỉnh trước mắt, đôi chân Lucas mềm nhũn, suýt chút nữa là khuyu xuống.
Hắn dùng toàn lực dứt khoát quay người, bước chân loạng choạng lao thẳng ra phía ngoài.
Khi đi ngang qua Radomir, hắn ném trả khẩu súng như ném một quả bom, TỔi chui tọt vào trong xe đóng sầm cửa lại.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập