Chương 45: Ám ảnh | Nhập mộng

Chương 45:

Ámánh | Nhập mộng.

Lucas ngồi thẫn thờ, hắn nhìn chằm chằm vào đôi bàn tay mình.

Dù trên đó chẳng có lấy mộ vết bẩn, nhưng trong mắt của hắn có một vệt máu đỏ lòm từ hư không từ từ lan ra, bao phủ lấy từng ngón tay rồi nhấn chìm cả cánh tay hắn vào bóng tối.

Hắn ngước mắt nhìn vào gương chiếu hậu, thấy chính mình trong đó không khác gì một con quái vật.

Những tia máu trong mắt hắn như những con dòi nhúc nhích, trực chờ chui vào tâm trí, bắt đầu tàn phá chút lý trí cuối cùng.

Trong nhà kho, Radomir bắt lấy khẩu súng từ tay Lucas, khóe miệng không kìm được mà nhếch lên một nụ cười tán thưởng.

"Làm sao ngươi biết chắc chắn là Boss sẽ dám bóp cò?

Đừng nói với ta là ở chung lâu ngày nên sinh ra cái gọi là tâm linh tương thông đấy nhé?"

Radomir dùng cùi chỏ huých nhẹ vào tay William, đầy hứng thú muốn nghe câu trả lời.

William vẫn đứng đó, gương mặt lạnh lùng không một chút gợn sóng, đôi mắt màu hổ phách nhìn chằm chằm vào cái xác dưới đất.

Lão không thèm để ý đến lời trêu chọc của tên đứng bên cạnh, chỉ để lại một câu đầy băng lãnh rồi quay lưng rời đi.

"Lo mà dọn dẹp đống rác này cho sạch sẽ đi, đừng có lơ là.

"Chậc, đúng là cái loại thâm sâu khó lường, nói một câu mà giấu ba câu mà."

Radomir bĩu môi lẩm bẩm.

"Quả nhiên mình vẫn thích nói chuyện với đám quân nhân hơn mà, nghĩ gì nói nấy có phải tốt không, đỡ phải động não cho đau đầu."

Radomtr tặc lưỡi vài cái, gã giơ súng lên, không chút do dự ban phát cho mỗi tên còn lại một viên đạn vào đầu.

Mặc kệ v:

ết m'áu đã tràn đến chân, gã thản nhiên châm một mồi lửa.

Căn nhà vốn đã được tưới sẵn xăng, chi chờ một que diêm ném xuống, ngọn lửa hung hãn ngay lập tức bùng lên, nuốt chửng tất cả mọi dấu vết vào trong tro bụi.

Chiếc Rolls-Royce băng băng trên con đường làng vắng vẻ, qua gương chiếu hậu, ngọn lửa đỏ rực thiêu cháy cả một góc trời phía sau cứ thế nhỏ dần rồi khuất hẳn sau rặng cây.

Radomir đi được nửa đường thì ra hiệu cho William dừng xe rồi biến mất vào bóng tối như một bóng ma, bắt đầu hành tung bất định của mình.

Trở về căn biệt thự xa hoa tọa lạc trên đỉnh núi, xe vừa dừng trước sảnh, Lucas đã không đợi nổi William đánh lái vào gara.

Hắn mở sầm cửa xe ra, bước chân thất thểu, hồn xiêu phách lạc đi thẳng vào trong đại sảnh.

"Uy, nhóc thối!

Ngươi đi đâu từ sáng tới giờ mà giờ mới vác xác về đấy?"

Robert không biết từ lúc nào đã tậu về một dàn đồ ngủ không giống người thường có thể mặc, từ áo ngủ hình con gián đến mèo thần tài không thiếu thứ gì.

Hôm nay lão lại khoác lên mình bộ đồ ngủ khủng long xanh loẹt quet, nhìn qua chẳng khác nào một cái cột đèn giao thông di động, nhìn vào.

rất là chói mắt.

Nếu là ngày thường, Lucas chắc chắn sẽ không tiếc lời mà mỉa mai vài câu về cái gu thẩm mỹị mặn mòi này của lão.

Thế nhưng hôm nay, hắn tựa như một xác không hồn, hoàn toàn ngó l‹ Robert.

Hắn đi thẳng đến tủ rượu, thô bạo vớ lấy một chai Vodka mạnh rồi lảo đảo lên lầu, đóng sần cửa phòng lại.

"Cái thằng nhóc này nay ăn nhầm thuốc súng hay gì mà cứ gặp người là nổ vậy?"

Robert ngơ ngác nhìn theo bóng lưng cậu con trai, cảm thấy thằng này hôm nay lại lên cơn gì.

Thấy William từ bên ngoài bước vào, lão vội vàng kéo giật tay vị quản gia lại để đò hỏi.

Bộ giáng tỏ ra rất là hóng chuyện.

William khẽ chỉnh lại gọng kính, ánh mắt thâm trầm nhìn lên phía lầu hai, giọng nói hờ hững nhưng đầy ẩn ý.

"Ngài ấy đang trải qua quá trình lột xác về mặt tâm lý.

Đây là cửa ải mà ngài ấy bắt buộc phả tự mình vượt qua."

Nói xong một câu không đầu không đuôi, William liền xoay người rời đi, để lại Robert đứng đó ù ù cạc cạc, hoàn toàn không hiểu mô tê gà.

"Không lẽ thằng này đến tháng sao?

không phải a, thằng này là con trai làm gì có cái đó mà đòi đến tháng chứ."

Robert đầu óc vốn hạn hẹp, nghĩ một hồi chỉ có thể suy ra thằng này chắc là bị gái đá.

Lão thời còn làm trai tân bị gái đá, làm nhiều ngày cũng ăn không ngon ngủ không yên như này.

Robert tự bổ não một hồi rồi gật gù đắc ý như thể mình đã biết tuốt.

Lão quay người đi về phòng ngủ, cái đuôi khủng long xanh đủ màu như đèn cây thông loẹt quẹt dưới sàn nhìn vô cùng ngứa mắt.

Trong căn phòng lớn nhất dành cho gia chủ ở trên tầng hai, ánh trăng lạnh lẽo len lỏi qua kh rèm, hắt lên mặt sàn đá cẩm thạch một vệt sáng u tối.

Lucas lưng dựa vào thành giường, đôi mắt đờ đẫn không chớp nhìn chằm chằm vào một khoảng không vô định trên trần nhà.

Chai Vodka trong tay đã vơi hơn phân nửa, gương mặt hắn đỏ gay, hơi thở nồng nặc mùi cồn.

Trong tâm trí hắn lúc này, hình ảnh căn nhà kho cũ nát kia cứ lặp đi lặp lại như một cuốn Phim.

Tay hắn vẫn còn cảm nhận được độ rung chấn của khẩu súng.

Làn khói súng nghi ngút bay lên xen lẫn với đôi mắt cứng đờ đầy oán hận của tên đầu vàng lập đi lập lại trong ký ức.

Hắn sợ hãi buông tay, cây súng trực tiếp rơi xuống đất phát ra âm thanh leng keng kim loại đầy lạnh lẽo.

Theo bản năng, hắn đưa mắt tìm kiếm hình bóng của William và Radomir nhưng xung quanh chỉ là một màn đêm tĩnh mịch.

Ngay cả đám lưu manh kia cũng biến mất.

Trong căn phòng rộng lớn này, dường như chỉ còn lại hắn và một bóng mà hắn không thể nào quên được đang đứng đối diện.

Tên đầu vàng cứ đứng đối diện với hắn.

Dù trán đã bị đạn bắn xuyên tâm nhưng hắn ta vẫn giống như một con rối đứt dây bị dựng ngược dậy, toàn thân cứng đò.

Lỗ đạn máu giữa trán kia tựa như một xoáy nước tử thần, điên cuồng hút lấy linh hồn của hắn vào, không thể thoát ra.

Từ sâu trong cái hố đen ngóm ấy, vô số chấm xám tro nhung nhúc bắt đầu chuyển động.

Lucas như bị ma nhập, bất giác tiến lại gần nhìn sâu vào trong.

Những chấm xám kia tựa như có sinh mệnh, chúng ngoe nguẩy, phát ra những tiếng

"rẹt rẹt' khô khốc như tiếng lá rụng cọ sát vào nhau.

Thanh âm ấy vang vọng ngay sát màng nhĩ, khiến đầu óc hắn dần ù đi, phải khuyu người xuống.

Đừng.

đừng mà.

tôi xin lỗi."

Lucas bịt chặt lấy hai tai, nhưng tiếng cánh côn trùng đập loạn xạ vẫn xuyên thấu vào đại não.

Máu tươi bắt đầu rỉ ra từ lỗ tai, thẩm qua kẽ tay hắn.

Đôi mắt hắn vẫn bị xoáy sâu vào lỗ đạn trên trán tên tóc vàng kia, không cách nào dời đi được.

Đột nhiên, từ trong cái lỗ máu ấy vô số con bướm đêm đen kịt ồ ạt bay ra, đôi cánh ma quái xòe rộng che kín cả không gian.

Ánh đèn heo hắt trên trần nhà kho bị đám bướm đêm nuốt chửng hoàn toàn.

Tên tóc vàng hí miệng rộng.

đến mang tai, từ bên trong cái miệng như vực thắm không đáy kia, từng đàn bướm đêm cuồn cuộn tuồn ra ngoài.

Chúng điên cuồng lao về phía Lucas, như những linh hồn tà ác cố công tìm cách chiếm lấy thân xác hắn, lao thẳng vào khoang miệng.

Bị đàn bướm ghê tởm ấy tràn vào, cổ họng Lucas như bị lửa đốt, hắn ôm cổ ngã gục xuống đất lăn lộn trong đau đón tột cùng.

Ngay khi buồng phổi sắp vỡ tung vì không thở được, Lucas đột ngột giật mình ngồi bật dậy trên giường.

Mồ hôi lạnh thấm đẫm lớp áo sơ mi, ướt sũng cả ga trải giường.

Con say vẫn còn dư âm khiến đầu hắn choáng váng, miệng há ra nhưng không thể phát ra bất kỳ thanh âm nào.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập