Chương 46:
Lão cha | Quên hết
Hắn đờ đẫn ngồi đó, đôi tay siết chặt lấy ga giường đến mức gân xanh nổi đầy, hơi thở dồn dập cố gắng kéo lại chút lý trí mong manh.
"Cốc.
cốc.
.."
Tiếng gõ cửa gỗ trầm đục vang lên phá tan bầu không khí đặc quánh.
Người bên ngoài đợi một lúc không thấy hồi đáp, liền kiên nhẫn gõ thêm lần nữa.
Thấy bên trong không có tiếng cự tuyệt, cánh cửa phòng được cẩn thận đẩy ra.
Robert trên người vẫn là bộ đồ ngủ khủng long xanh chói mù mắt, ló đầu vào nhìn.
Thấy Lucas vẫn ngồi đó chưa ngủ, lão khẽ thở phắt ra một hơi, rón rén bước vào rồi đóng cửa lại.
Thấy thằng nhóc thối này cứ ngồi thẫn thờ như mất hồn, Robert cũng không nói lời nào, lão lạch bạch bước đôi dép bông hình chân khủng long tiến lại gần, leo lên giường ngổi.
Thấy khoảng cách còn hơi xa, lão lại dịch từng chút một, cho đến khi ngồi sát bên cạnh Lucas.
Cả hai cứ thế ngồi bất động trong bóng tối, không ai mở lời trước.
Kim đồng hồ trên tường vẫn tích tắc trôi qua.
Mười hai giờ.
rồi một giờ.
cuối cùng là kim đồng hồ chỉ số hai.
Trong không gian tĩnh mịch ấy, chỉ còn nghe thấy tiếng thở của hai người cùng tiếng mưa phùn lất phất đập vào cửa kính làm rất là chill.
Chỉ cần có thêm tí nhạc nữa thì đúng kiểu hưởng thụ.
Robert ban đầu còn cố giữ vẻ nghiêm túc, ngồi thẳng lưng cố gồng, nhưng thời gian trôi qua làm cơn buồn ngủ bắt đầu ập đến khiến lão gật gà gật gù, hai mắt đều sắp đánh nhau đến nơi.
Nếu không phải hắn lên mạng thấy người ta chỉ dạy cách cha con có thể giao tiếp như bạn cùng lứa cho người tuổi chung niên thì hắn đã về ngủ từ lâu rồi, ai rảnh mà ngồi đây diễn Phim rồi.
Không phải trong công thức người ta nói bố mẹ chỉ cần ngồi cùng con không cần phải nói gì là đứa con sẽ tự bộc lộ lời nói trong lòng sao?
hắn ngồi đây gần 2 tiếng rồi mà thằng nhóc nài cứ im im như này là có ý gì?
Chả lẽ công thức có chỗ nào sai sao?
đúng là dùng hàng free không hề đáng tin mà.
Đúng lúc Robert đang suy nghĩ xem lần sau có nên nạp mua bản vip không thì thấy Lucas lạ định đưa chai rượu lên uống.
Robert không biết là vì tiếc rẻ hay là vì lo lắng mà ra tay giật lấy chai rượu khỏi tay Lucas.
"Uống đủ rồi đấy!
Muốn nốc đến c hết hay sao mà còn uống nữa?"
Lucas b:
ị cướp mất chai rượu cũng không phản kháng, gương mặt đỏ bừng vì hơi men cứ thế dựa vào thành giường.
Thế nhưng, đột ngột nước mắt hắn bắt đầu tuôn rơi như mưa.
Hắn cuống cuồng dùng tay lau đi, nhưng càng lau nước mắt lại càng rơi xuống lã chã, hắn khóc như thể cha chết mẹ c'hết không bằng.
"Uy!
Cái thằng nhóc thối này, không cho ngươi uống rượu thôi mà có cần phải khóc lóc như mất cha mất mẹ thế không?"
Robert từ nhỏ đến lớn đã bao giờ thấy Lucas khóc đâu, nhất thời luống cuống chân tay.
Lão định tiến lên dỗ dành, nhưng chân tay lại như bị lỗi hệ thống, cứ quơ quào loạn xạ không biết nên đặt vào đâu cho phải.
Thấy Lucas gào khóc mãi không dừng, Robert đành.
cắn răng trả lại chai rượu, nhưng hắn vẫn không chịu thôi, rõ ràng là đã say đến mất sạch thần trí rồi.
"Say rồi thì ngủ một giấc đi, tỉnh dậy mọi chuyện sẽ hết thôi."
Ban đầu Robert định bụng nhân lúc nhóc thối này say nên đến lùa gà ít tiền rồi chuồn lẹ, nhưng thấy lần này khó rồi định thoát đi nhưng vừa định đứng dậy, Lucas đã nhào tới ôm chặt lấy chân lão, gào khóc thảm thiết không cho đi.
Lão già đau đầu nhức óc, lần đầu tiên trong đời hiểu được cảm giác nuôi con nhỏ khổ sở đến nhường nào.
Dù sao thì hắn chưa nuôi ai bao giờ nên làm gì biết nuôi trẻ con khổ thế nào chứ.
Đã vậy thằng con này còn lớn như thế rồi, lão lại càng không biết làm gì
Robert cố gắng gỡ tay thằng nhóc ra nhưng sức của lão làm gì bằng được Lucas tập luyện thường xuyên chứ, dày vò một hồi cuối cùng lão đành bất lực chịu trận.
Nghĩ một hồi, chắc chắn Lucas lúc này đang ở trạng thái nửa tỉnh nửa mê, Robert thở dài một tiếng.
Lão nhân lúc hắn sơ hở, đem chai rượu giấu biệt lên nóc tủ cao tít tắp để thằng nhỏ không thể với tói.
Sau một hồi vật lộn, cuối cùng lão cũng dụ được Lucas ngồi yên ngoan ngoãn chịu uống sữa bò thay vì rượu.
Nhìn thằng con trai vốn bình thường hay đối đầu với mình, nay lại ngồi lặn lẽ, đôi mắt lờ đờ vì men rượu, trái tim Robert bỗng mềm lại.
Lão bất giác vươn bàn tay thô ráp lên, nhẹ nhàng xoa xoa cái đầu tóc tai bù xù của hắn.
Dưới góc nhìn của Robert, đây là khung cảnh tình phụ tử ấm áp cảm động trời xanh.
Nhưng dưới con mắt của người ngoài, khung cảnh này quả thực quái dị quái dị.
Một lão già mặc bộ đồ khủng long xanh lè đang vỗ về xoa đầu một thanh niên nhìn như con chó Shiba bị trúng thuốc.
Nếu là lúc bình thường mà lão dám làm vậy, Lucas sớm đã dùng một cú sút gửi lão bay thẳng ra ngoài đường rồi, ở đó mà đòi xoa đầu hắn!
Lão nghĩ lão là ai chứ?
Hứ.
"Lão già.
ta không còn trong sạch nữa rồi, hức.
ngươi có hiểu không?"
Lucas sau khi nốc hết cốc sữa thì cảm xúc dường như đã tìm được chỗ phát tiết.
Hắn sụt sùi, nước mũi chảy dài thòng lòng, cứ thế ôm chặt lấy cánh tay của Robert mà quệt hết vào lớp vải bộ đồ khủng long.
"Rồi rồi, không sao cả.
Ngươi dù sao cũng đã mười tám tuổi rồi, nếu có bị người ta kiện thì cùng lắm là bóc lịch vài năm thôi.
Hồi còn trẻ ta cũng mất lần đầu còn sớm hơn ngươi mà."
Robert nghe thằng con trai làm nhảm vì hơi men, tự động bổ não là thằng ranh này.
chắc chắn vừa mây mưa trên giường, đánh mất lần đầu tiên nên mới đau khổ đến thế, bèn thuận miệng an ủi vài câu.
Cứ thế ông nói gà bà nói vịt, cuối cùng Lucas vì quá kiệt sức cũng chìm vào giấc ngủ.
Thấy v tổ tông này cuối cùng cũng chịu buông tha cho mình, Robert mới thở hắt ra một hơi.
Ngay lập tức, ánh mắt lão bỗng thay đổi, hiện lên vẻ gian trá như thể âm mưu đã đạt được.
Lão không biết từ đâu lôi ra một đôi găng tay nilon dùng một lần, bắt đầu rón rén lục lợi khắp phòng xem Lucas giấu tiền ở chỗ nào.
Lão này chắc chắn là xem phim trinh thám quá nhiều nên mới bày ra bộ dạng chuyên nghiệr như này.
Thế nhưng lão đã tính sai một bước là thằng con lão hiện tại đang cháy túi, trộm vào nhà còn đau lòng để lại chút tiền cho gia chủ.
Robert lục lợi hồi lâu mà chả thấy đồng nào thì vò đầu bứt tóc.
Nhìn đồng hồ treo tường thất trời cũng sắp hửng sáng, lão chỉ đành tiếc nuối lủi thủi trở về phòng.
Lucas ngủ mê như chết hoàn toàn không biết có một tên ất ơ nào đấy đang tiếc hùi hụi vì không chôm được đồng nào, khò khè ngủ một mạch tới tận trưa.
Khi tỉnh dậy những ký ức hỗn loạn của đêm qua hầu như đã bị hắn xóa sạch.
Nếu hắn mà còn nhớ được cảnh mình uống say khóc lóc thảm thiết, mất hết hình tượng như thế nào có lẽ hắn đã chọn cách đào lỗ chui xuống đất chứ chẳng còn mặt mũi nào mà nhìn ai nữa.
Lucas vốc một vốc nước lạnh tạt thẳng vào mặt cho tỉnh táo.
Từng giọt nước mát lạnh chạy dọc sống mũi, nhỏ xuống cằm rồi thẩm vào cổ áo.
Lucas dùng khăn nhung lau qua loa TỔi còn có sức tạo dáng ngắm nhìn mình trong gương, chậc chậc miệng mấy cái rất là tâm đắc với nhan sắc cao ngút trời của mình rồi mới quay trở lại phòng ngủ.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập